1. Mình không bất mãn chế độ này, dù mỗi bận
lên mạng, vô tình (hay thói quen?) lại vào một số trang bờ lau nôm na
thuộc lề trái, đọc đó, suy ngẫm đó, rồi thôi! Bởi lẽ mình đã lỡ thậm
thương mất tiêu cái hàng giậu phơi, bờ rào dâm bụt quê nhà, thương buổi
trưa đứng bóng có tiếng gà mái ục ục đẻ trứng, sợi dây câu buông lững lơ
những ngày trời rong, tiếng đờn kìm đêm tịch mịch mình cha với chiến hữu
và chai rượu. Tiếng nước nhà thanh bình thân thuộc. Báo lề trái, báo lề
phải rãnh rãnh đọc chơi thôi! Không quan tâm, không hề quan tâm!
2. Hôm nay, một ngày rã rời! Chuyện đi làm vẫn bình thường, những mối
quan hệ bình thường, nhàn nhạt nhàn nhạt! Về nhà với mẹ, định là không
về đâu, mới qua một kỳ nghỉ dài, xuống Dầu Hạ chưa nóng chỗ, đã lại về.
Và về nhà, đồng nghĩa với việc thả nỗi buồn rơi lỏng tỏng vào lòng, của
mình, của cha, của má! Thấy sự lặng im bây giờ sao mà chông chệnh quá!
Ngày mai, trưa mai, chắc ăn là sẽ có sự thay đổi! Biết vui, hay biết
buồn đây! Cái báo cáo 25 xã điểm, vừa may, mình đã hoàn thành xong trước
khi rụng rơi trong nỗi buồn!
3. Hơn một năm với Dầu Hạ rồi,
dẫu hữu ý, dẫu vô tình, cũng sẽ có tình cảm, với đất, với người. Không
giống Sài, đi xa sẽ nhớ, rảnh sẽ ghé về thăm! Không giống với Thành, đi
xa rồi sẽ về, Thành - là nhà! Dầu Hạ gieo mầm vào mình bằng những bữa
xách xe chạy tềnh tang khắp trấn nhỏ, mà Dầu Hạ nhỏ thiệt, y như cái bàn
tay, chạy một vòng, là hết. Dầu Hạ nhúc nhích trong lòng mình bằng
những khách hàng quen, chắc là đi xa, họ sẽ nhớ. Dầu Hạ âm thầm đến với
mình bằng chiếc ghế ngồi quen thuộc ở sở làm, bằng những món ăn no nứt
bồ diều, bằng cuộc nhậu dở dang vì... mình nhậu dở quá thành ra phải...
trốn về trước, bằng cái nắng gay gắt, bằng những gương mặt người. Khi
buông tay rồi, mình và Dầu Hạ, chắc cũng nhẹ tênh thôi!
4. Đi
nằm, nghe ba má cãi nhhau. Quanh đi quẩn lại cũng là chuyện của mình
thôi! Thương cha quá, thương mạ quá! 24 tuổi rồi, vẫn còn hoài nông nổi!
Cha mạ lớn tuổi rồi, mà con trai nhỏ cứ thế này hoài, mần sao mà yên
tâm đây? Mạ ăn chay trường, cha cũng ăn chay trường, cầu phước an cho
con cái! Và đấy, giờ thì nhà lại có chuyện rồi, toàn là dính tới mình.
Thà là mình hãy cứ vô tư đi, bình an đi, gió cứ thổi, nắng cứ đốt cháy
đi, nhưng mình không làm được. Mình buồn, mình viết nhăng viết cuội vậy
thôi chớ mình không thể che giấu được, mình buồn!
5. Bạn bè thì nhiều mà để tâm sự được và hiểu được chắc chỉ có một, hai người thôi!
6. Khổ tâm! Bắt nguồn từ những cái như thế này đây: chế độ, về nhà, Dầu Hạ, mạ cha và bạn bè!
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Những nỗi lo sợ (số 3)
1. Cuộc sống, nhiều khi với người này thì dài
thậm thà thậm thượt, kiểu đắp đổi sống cho qua ngày, mai tới đâu cứ tới,
đời xô ta đẩy ta, cứ mặc kệ thôi! Đối với người khác, thì lại thành ra
ngắn ngui ngủi, sống được ngày hôm nay, vui cho trọn ngày hôm nay!
2. Ngẫu nhiên sáng tới giờ toàn đọc phải những thứ hầm bà lằng! Sáng sớm uể oải bò dậy đón ngày mới bằng hình ảnh về vụ nổ mìn tự chế túc tắc ngoài Bắc Ninh xa ngái! Dòm những bức hình bên nhà otofun mà oải chè đậu trưa nhịn đói, ớn nhợn thịt heo luôn! Hôm trước vụ giết người chặt xác bỏ bao tải cũng như vậy! Lượn nhà webtretho nghe các mẹ mỗi bận có vụ án nào cũng đều vô than thở. Cuộc sống, quả là mỗi ngày một khó khăn, con người ta giờ vô tình. Chỉ xích mích nhỏ, thành ra mâu thuẫn! Chỉ xích mích, nhỏ thôi, đều có thể là mầm mống đặng con người ta sẵn sàng đâm giết nhau, bằng những cách vô cùng man rợ!
3. Những ngày giáp tết! Bây giờ lớn rồi má không còn phải căn dặn con trai đừng trèo cây, đừng ra đường lớn, đừng giỡn hớt, đừng thế này, đừng cái kia! Ngày xưa người ta sợ những điều bất ngờ đến từ những lý do vụn vặt kiểu như trèo cây té gãy tay (như lần mình trèo cây điều, té ngu ngơ, má phải cho uống nước tiểu của thằng con nít chung xóm, tát cho mấy cái, giựt tóc non, xức dầu, chườm khăn lạnh... quá trời mới tỉnh dậy được!). Kiểu như bận còn nhỏ chạy xe tàn lan xóm sợ xe lớn chạy qua sởn mất (như bận chạy xe đạp xuống dốc, con bò nhà ai thả rông, dây dắt bò vắt ngang lộ, mình cắm đầu cắm cẳng phóng qua luôn, vấp, té một phát, nín thở!). Đại khái sợ vu vơ, sợ những rủi ro không lường trước được như vậy! Những nỗi sợ hồi xưa, giờ nhắc lại thấy thiệt là... hiền như ngói!
4. Để rồi bây giờ ngồi trong nhà cũng thấy sợ! Những nỗi sợ không thể đong đếm được bằng tên, bằng không gian, bằng thời gian (giống như má, sắp đến tết lại nhắc con cái đừng làm cái này đừng làm cái kia, bộ qua năm mới, con được khoẻ re liều hở má?). Ăn một trái nho cũng hổng biết có phải nho Trung Quốc hay không? Cầm bộ đồ chơi con nít lên sợ có chất chì làm ảnh hưởng đến cháu nhỏ nít! Coi ti vi nhiều quá thấy những chương trình này rồi làm thế nào mà tụi em nó phát triển được, toàn gào với rú với tụi trẻ trâu thấy thần tượng nói ngôn ngữ từ một quốc gia nào đó xa xôi ghé qua mà khóc còn hơn là mẹ cha sinh ra mình mất! Và còn nhiều thứ khác giống như vì một ánh nhìn thôi bạn sinh viên trưởng lớp bị đâm gục ngay trên ghế giảng đường đại học! Và con trẻ được đưa đến trường thì tưởng đâu là an toàn nhất cũng lại bị thầy cô cho ăn những bữa ăn thiếu chất, để được hưởng chiết khấu, để có tiền!
5. Thôi thì sợ quá đi rồi! Những nỗi lo sợ về cuộc sống này dần dần len lỏi. Người đổ thừa cho sự phát triển phải đi đôi với sự đánh đổi! Người bàng quan nói trỏng không trời đất cơi tui có thấy gì đâu! Kẻ bất mãn chép chép miệng đấy thì cái chế độ thế này thế kia đấy! Và sợ rồi thì cũng có làm gì được đâu, heng!
Những nỗi lo sợ (số 1)
Những nỗi lo sợ (số 2)
2. Ngẫu nhiên sáng tới giờ toàn đọc phải những thứ hầm bà lằng! Sáng sớm uể oải bò dậy đón ngày mới bằng hình ảnh về vụ nổ mìn tự chế túc tắc ngoài Bắc Ninh xa ngái! Dòm những bức hình bên nhà otofun mà oải chè đậu trưa nhịn đói, ớn nhợn thịt heo luôn! Hôm trước vụ giết người chặt xác bỏ bao tải cũng như vậy! Lượn nhà webtretho nghe các mẹ mỗi bận có vụ án nào cũng đều vô than thở. Cuộc sống, quả là mỗi ngày một khó khăn, con người ta giờ vô tình. Chỉ xích mích nhỏ, thành ra mâu thuẫn! Chỉ xích mích, nhỏ thôi, đều có thể là mầm mống đặng con người ta sẵn sàng đâm giết nhau, bằng những cách vô cùng man rợ!
3. Những ngày giáp tết! Bây giờ lớn rồi má không còn phải căn dặn con trai đừng trèo cây, đừng ra đường lớn, đừng giỡn hớt, đừng thế này, đừng cái kia! Ngày xưa người ta sợ những điều bất ngờ đến từ những lý do vụn vặt kiểu như trèo cây té gãy tay (như lần mình trèo cây điều, té ngu ngơ, má phải cho uống nước tiểu của thằng con nít chung xóm, tát cho mấy cái, giựt tóc non, xức dầu, chườm khăn lạnh... quá trời mới tỉnh dậy được!). Kiểu như bận còn nhỏ chạy xe tàn lan xóm sợ xe lớn chạy qua sởn mất (như bận chạy xe đạp xuống dốc, con bò nhà ai thả rông, dây dắt bò vắt ngang lộ, mình cắm đầu cắm cẳng phóng qua luôn, vấp, té một phát, nín thở!). Đại khái sợ vu vơ, sợ những rủi ro không lường trước được như vậy! Những nỗi sợ hồi xưa, giờ nhắc lại thấy thiệt là... hiền như ngói!
4. Để rồi bây giờ ngồi trong nhà cũng thấy sợ! Những nỗi sợ không thể đong đếm được bằng tên, bằng không gian, bằng thời gian (giống như má, sắp đến tết lại nhắc con cái đừng làm cái này đừng làm cái kia, bộ qua năm mới, con được khoẻ re liều hở má?). Ăn một trái nho cũng hổng biết có phải nho Trung Quốc hay không? Cầm bộ đồ chơi con nít lên sợ có chất chì làm ảnh hưởng đến cháu nhỏ nít! Coi ti vi nhiều quá thấy những chương trình này rồi làm thế nào mà tụi em nó phát triển được, toàn gào với rú với tụi trẻ trâu thấy thần tượng nói ngôn ngữ từ một quốc gia nào đó xa xôi ghé qua mà khóc còn hơn là mẹ cha sinh ra mình mất! Và còn nhiều thứ khác giống như vì một ánh nhìn thôi bạn sinh viên trưởng lớp bị đâm gục ngay trên ghế giảng đường đại học! Và con trẻ được đưa đến trường thì tưởng đâu là an toàn nhất cũng lại bị thầy cô cho ăn những bữa ăn thiếu chất, để được hưởng chiết khấu, để có tiền!
5. Thôi thì sợ quá đi rồi! Những nỗi lo sợ về cuộc sống này dần dần len lỏi. Người đổ thừa cho sự phát triển phải đi đôi với sự đánh đổi! Người bàng quan nói trỏng không trời đất cơi tui có thấy gì đâu! Kẻ bất mãn chép chép miệng đấy thì cái chế độ thế này thế kia đấy! Và sợ rồi thì cũng có làm gì được đâu, heng!
Những nỗi lo sợ (số 1)
Những nỗi lo sợ (số 2)
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012
Tình như khói!
1. Tôi tới nhà cô vào một bữa mát trời, gió nhẹ và nắng rất trong. Cô ngồi se nhang, mặt tươi hơn hớn. Sắp vào chạp rồi! Gì chớ không có chỗ nào mà ba ngày tết nhang đắt giá bằng ở cái thẻo đất chập chờn này! Cô cười, trời đất cơi đi đâu mà lâu quá mới thấy ghé thăm tui? Dáng cô liêu xiêu màu nhang khói bước qua dàn liếp, rót cho tôi ly nước, đẫm đẫm mùi trầm in trong từng cánh mũi! Tôi cũng cười, thì tại nhớ cái mùi trầm, nên ghé qua chơi, vậy mà!
2. Nhà cô ở cuối con hẻm nhỏ, trước nhà có giàn bông giấy mùa này nở nhức mắt! Trước nhà cô lóng rày chạy qua thể nào cũng nghe rào rào, bởi nhà làm nhang, phơi lá gòn hà rầm trước lộ, con lộ nhỏ chỉ mong người chạy qua đặng cho lá mau khô, bột dễ nhàu, mau lên liếp mới! Nhà làm nhang nên mỗi bận người chạy qua hình như bị núm níu, bởi cái hương trầm tha thẩn quấn vào từng vòng xe chạy! Mà cái hương trầm nhà quê, kiểu như hổng đủ độ chín hay sao đó mà hổng phái mướt rượt thơm nức cánh mũi, cứ âm thầm âm thầm, ngửi qua một lần là thấy buồn, buồn thiệt, chớ hổng phải giỡn!
3. Mới lớn lên cô đã trèo thang nhà người đặng bẻ lá gòn, rảo rảo khắp xóm tìm mua lá! Tay se nhang từ bận bảy tám tuổi đã cứng nghề, mần leo lẻo! Mái tóc cô dài, quấn thành đùm sau gáy, tôi hồi năm mười mấy tuổi gặp mặt là nói con Trầm già, để tóc củ tỏi giống má tao quá! Cô quay gánh gòn khô ngang qua, mặt nghếch lên kệ tui rồi đi tuốt, không thèm dòm lại lấy để! Cái dáng vẫn liêu xiêu y chang như khói! Đi qua hết cái ký ức thiếu thời của tôi bằng cái mái tóc quấn củ và giọng nói cụt lủn ấy!
4. Sắp vào chạp rồi, lâu quá hổng thấy cô xách giỏ đi chợ ngang nên bữa rãnh tôi xách xe vòng xuống cuối hẻm! Cô vẫn bao năm rồi ngồi đó, se nhang se nhang đặng kịp chỗ người quen đặt, đặng bữa chợ sớm mai bà già có hàng bưng ra bỏ mối! Quãng rày biết cô bận, nên người ta không ra chợ, thì mình quành ngược xuống vậy! Gặp cô nhiều khi chỉ để ngửi cái mùi trầm nhà quê mà quen thuộc, để thấy cái dáng nhỏ gầy liêu xiêu khói, để thấy cái búi tóc - độ rày thấy tất tả quá rồi à nha, rồi thôi! Hơn hai chục năm rồi chớ có còn ít ỏi gì!
5. Cô cũng đau! Thì con người chớ có phải sỏi đá! Nhà cô nằm ở xóm trên còn nhà của người kia ngược vòng xóm dưới, xóm đó hổng có mần nhang, xóm đó là xóm chợ! Cha cô mất năm cô mười sáu tuổi, nhà còn lại mình ên cô với lại bà già! Cô thành tay se nhang chính, má lo việc kinh doanh buôn bán, cô gì cũng được nhưng khoản ăn nói là không được, thành ra nghỉ học, ở nhà se nhang, đắp chỉ, lên liếp, xuống bồ, đi bẻ lá gòn, phơi lá khô, hong, mài bột... Nhà người ta đó nhiều cây gòn lắm, chừng năm bữa nửa tháng cô lại trở lên xóm trên một lần, đặng vô mua lá! Gặp người ta đó từ hồi còn ở trần giọng ồm ồm như con vịt, cho tới lúc người ta thành thiếu niên tối tối đốt đèn đi coi cải lương đoàn Bông sao sáng đi ngang qua nhà cô - mà nhà cô ở cuối hẻm - cho chó rủa rân trời! Con người chớ có phải sỏi đá đâu, mà hổng hay hổng biết! Cô cũng hay trộm cười, bữa se nhang còn thờ ơ nhúng lộn đầu nước bột bị má chửi thiếu chết, bữa đó cũng sâm sẩm tết!
6. Rồi bữa nào đi chợ cô nghe người ta nói, vô tình thôi lúc cô đang lục túi trả tiền cho cái áo mới lâu quá lâu chưa sắm sải gì cho mình - định bụng tối nay đi coi cải lương, đoàn Bông sao sáng mới về! Ừ thì bữa đó người ta rỉ nhau cái nhà mần nhang cao số, rước vô đó khổ dữ dằn, thấy hông, cha con Trầm mới bốn chục tuổi đi bán nhang mẹ nó luôn rồi! Hồi xưa cũng cản, mà ổng quyết lấy bả, rồi cũng về mần nhang, rồi chết đó - gọn hơ! In như bữa đó má tôi đi chợ về tự nhiên đòi đưa tôi đi coi mắt, tự nhiên tối đó tôi đi lòng vòng hẻm dưới mấy bận mà hổng thấy cô ra ngoài cười lỏn lẻn tiếng cụt lủn đi đâu đây ông kia? In như bữa chợ đó cô đi về mà lòng khập khiễng, cái dáng liêu xiêu còn hơn khói mỏng lúc tàn canh. In như bữa đó có lòng người tan nát! In như cái bữa đó cũng là chuyện của hơn chục năm về trước, rồi!
7. Nhang cô se bán đắt nhất thẻo đất nhỏ, nhang mần ra không đủ bán! Cái mùi trầm quãng sau này tự nhiên đặc biệt, đậm đà hơn, thơm hơn và cũng buồn thắm thiết hơn! Bọn con nít hay rỉ tai nhau nói tại cô Trầm pha nước mắt nên nhang nhà cô Trầm thơm nức xứ! Cô Trầm vẫn thui thủi có một mình, se nhang đặng giao má ra chợ bán! Bữa cha tôi qua nhà mời thiệp, má cô nhận thiệp hồng mà cô ngồi se nhang má kêu rót nước cho bác hai uống cô lửng lơ kêu đặng bốn năm tiếng mới thấy đứng lên đi lấy nước! Chú Hai rổn rảng thằng út nhà tui lấy vợ ngoài Trảng, vợ nó giàu lắm đa! Cô thả nhang vào chậu bột màu mà giằng chéo, bữa đó có mẻ nhang nào bị đậm màu, mà lòng người thì bơn bớt, đau!
8. Đời mà, đâu ai biết trước! Cô vợ ngoài Trảng ở đâu được vài ba tháng, xung khắc với má, đòi ra riêng, má hổng chịu, cãi lộn tay đôi với má, con gái xóm Trảng mà, hiền hậu gì, cha xách cây rượt té khói! Bữa sau ông bà sui dắt con gái qua, lạy trả lễ, rồi đùm núm về! Vợ dòm lại cười hờ hờ, cái thẻo đất gì mà buồn hơ, với lại tui hổng chịu nổi cái mùi nhang, nghe nhức đầu quá! Mấy tháng sau nữa nghe đầu ngoài Trảng có đám cưới, chắp nối lần hai, vợ qua cầu gọn hơn, mà còn có còn là vợ của người ta đâu, con chung còn chưa có!
9. Cô vẫn ở vậy, vẫn se nhang. Tôi lâu lâu ghé thăm cô, thành ra chuyện vãn! Rồi thôi, dừng lại ở đó, liêu xiêu như nhang khói! Mà nhang khói, thì biết bao giờ mới thành hình, hở trời?
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012
Thu gom lịch cũ!
Đang
định đi xin lịch năm cũ để bán ve chai để giáng sinh / cuối năm đi tặng
quà cho các em nhỏ khó khăn! Ý tưởng là như thế, nhưng bận quá chưa
share được với bạn bè! Treo status lên đây ngỏ ý trước, ai có lòng thì
ủng hộ Ton Phan với heng!
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012
Đặt gạch để đó hay - Dầu Hạ nhớ thương!
1. Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng
tai! N. nói bữa anh sương sương ghé qua nhà N. chơi, ngồi quấy quá vọc
tung mớ quần áo N. treo trên tường nhà! N. khum khum cho mấy con chó ăn,
nói gọn hơ trọn lỏn kiểu gió thoảng mây bay! In như con người ta cũng
sương sương nên hổng có thấy, lúc nói câu này N. mím mím môi muốn cười,
mà che đi bằng cái kiểu gọi Mực ơi Mực à ráng ăn lẹ đừng đi rượng đực nha
cưng. Anh ngồi chơi với N. một chút rồi gà gật đi về, nửa đường mới nhớ
ra nãy hình như có ai nói nói gì vô tai mà nhớ hổng ra. Bữa sau đi công
chuyện bên phòng tài nguyên huyện mới nhớ tới cái câu N. nói. Tròm trèm
cũng hơn ba bữa rồi!
2. N. nhỏ người, tóc dài tới lưng, da rám nắng, con gái làm thợ may, thời xưa khổ, thời này còn khổ tợn! N. nói chuyện nhỏ nhẻ, nhưng đụng chuyện đi rồi thấy, N. cũng gấu không thua gì ai. Con gái xóm chợ mờ, không buôn dưa cá không thành ra cửa nhà! Hồi còn đi học, mấy đứa bạn chung xóm hay dựa hơi N. , kiểu coi N. là nữ thần công lý, thấy nhỏ đó hiền hiền vậy chớ bạn bè có chuyện gì uất ức, kêu N., để N. ra tay là khỏi lo. Nhưng được cái tính N. lành, đúng chuyện thì thôi, không đúng thì chơi tới lút! Nhiều khi cô mắc cười, trời đất ơi hay tại mình hay thế này, thế nọ, thế kia, mà bây giờ chèo queo, làm cô thợ may may áo bông cưới, áo dài cưới cho người ta riết, giờ hết ai thèm!
3. Anh không phải dân gốc Dầu Hạ. Nhà anh ở Bình, xa lắc. Đời may rủi xô anh trôi về Dầu Hạ một bữa anh cũng sương sương, sếp khèo chai rượu qua nói mày ráng heng, mơi mốt về chỗ mới rồi, đừng quên đồng nghiệp hỉ. Cái giọng sếp nhừa nhựa rót vào tai anh thành ra chói lói! Anh không muốn rời xa Bình, bởi từ bận anh bỏ Sài về nhà, anh chí thú mần ăn, anh không tòm tèm nơi nào nữa, yên ổn ở nhà với má, bữa má bảo xóm trên ngay góc Sương có mối này được lắm, hôm nào dắt đi coi mặt. Anh ừ hử, yên phận cho rồi, hơn ba mươi tuổi đầu, anh cũng còn đâu nhỏ nhít. Giờ thì anh nhận quyết định đi - thì cái lời của sếp gởi mớ bòng bong qua chung rượu coi như là thành tờ quyết định. Anh về Dầu Hạ một bữa nắng oi nồng, cái nắng xứ này in như thấy người từ phương xa thành ra sáng rỡ! Bữa đó anh nhậu, về ngang chợ ghé qua mua gói thuốc, mang máng có người nói dòm cái mặt xỉn xỉn thèm nghỉ bán cho rồi, cái giọng nhỏ nhẻ, con gái tóc dài tới lưng, da rám nắng! Trong lơ mơ anh nhớ được chừng nhiêu đó, rồi thôi!
4. Dân Dầu Hạ không ai không biết N, mà thiệt ra thì biết là biết cái gia trang nhà N. Bởi ông già cô hồi trước chuyên gia buôn đồ lậu qua biên giới. Đồng hồ, thuốc lá, tivi màu, cát sét có gì nhà cô buôn hết! Dầu Hạ nằm gần đường biên, con người ta lăn lộn riết thành ra thấy quen ngái! Rồi ông nhà nước mạnh tay, dập tắt từ từ những con đường buôn bán tiểu lộ! Ông già N. cũng vào xộ ra khám, nhưng tiếng tăm từ cái thuở ngày xưa làm sao mà mờ phai cho được. Ông già tía của N. giờ già, chỉ còn chí thú với chim hoa cá cảnh! N. giống ông già tía ở cái chỗ, khoái chăm sóc cây, khoái nuôi mèo, nuôi chó! Người ta nói trời đất cơi con gái đừng có đụng vô mấy cái thứ hoa cỏ chim muông thú vật thế này, tài hoa mà ế chết con ơi. N. thì khéo, may đồ đẹp nức tiếng cả Dầu Hạ, thương chó, thương mèo cũng nổi tiếng luôn! Nhưng cũng tròm trèm cái đầu ba mà N. vẫn cứ thui thủi một mình! Hay là cô giận tiếng người nên tối ngày tìm quên bên con Mực, con Tô, bên chậu bạch mai, bên hàng túc tát!
5. Ba mươi tuổi cho anh một cái nhìn tĩnh tại về cuộc đời. Thì cũng hơn nửa đời người chứ có chi mà ít ỏi nữa. Anh hồi nhỏ khó nuôi! Má phải đem bỏ bờ rào, giả bộ cắp giỏ đi chợ về, hô lên con nhà ai bỏ ở đây vậy đa? Rồi bưng về, nuôi tiếp! Anh lớn lên còng nhong chạy nhảy! Thấy vậy chớ con người sống âm thầm, như một chiếc bóng. Anh ngại tiếp xúc, cười cười nói nói vậy thôi. Đi Sài bốn năm, bỏ lên bản Rắc đi kinh tế mới, sáu năm sau quành ngược trở về, cầm tấm bằng kỹ sư xin vô cơ quan nhà nước, được non sáu tháng nhận quyết định chuyển công tác về Dầu Hạ. Ngại tiếp xúc nên người ta chỉ đi đâu anh đi theo đó, trong bụng cũng buồn vì định là sẽ ngơi lỏng chân rồi, không đi nữa, dè đâu cuối cùng cũng không được yên ổn ở lại với Bình. Những bữa Dầu Hạ mưa, buồn anh quành ra chỗ ngã ba chợ mua gói thuốc, ở đó có cô gái chủ quán mỗi bận gặp anh là ấm ớ! Anh lúc bình thường ít nói, sỉn vô rồi là câm như hến luôn!
-----------------------
lâu lâu là còn tiếp! Bây giờ thì Ton Phan về thôi, Dầu Hạ cho mình nhiều ý tưởng quá!
2. N. nhỏ người, tóc dài tới lưng, da rám nắng, con gái làm thợ may, thời xưa khổ, thời này còn khổ tợn! N. nói chuyện nhỏ nhẻ, nhưng đụng chuyện đi rồi thấy, N. cũng gấu không thua gì ai. Con gái xóm chợ mờ, không buôn dưa cá không thành ra cửa nhà! Hồi còn đi học, mấy đứa bạn chung xóm hay dựa hơi N. , kiểu coi N. là nữ thần công lý, thấy nhỏ đó hiền hiền vậy chớ bạn bè có chuyện gì uất ức, kêu N., để N. ra tay là khỏi lo. Nhưng được cái tính N. lành, đúng chuyện thì thôi, không đúng thì chơi tới lút! Nhiều khi cô mắc cười, trời đất ơi hay tại mình hay thế này, thế nọ, thế kia, mà bây giờ chèo queo, làm cô thợ may may áo bông cưới, áo dài cưới cho người ta riết, giờ hết ai thèm!
3. Anh không phải dân gốc Dầu Hạ. Nhà anh ở Bình, xa lắc. Đời may rủi xô anh trôi về Dầu Hạ một bữa anh cũng sương sương, sếp khèo chai rượu qua nói mày ráng heng, mơi mốt về chỗ mới rồi, đừng quên đồng nghiệp hỉ. Cái giọng sếp nhừa nhựa rót vào tai anh thành ra chói lói! Anh không muốn rời xa Bình, bởi từ bận anh bỏ Sài về nhà, anh chí thú mần ăn, anh không tòm tèm nơi nào nữa, yên ổn ở nhà với má, bữa má bảo xóm trên ngay góc Sương có mối này được lắm, hôm nào dắt đi coi mặt. Anh ừ hử, yên phận cho rồi, hơn ba mươi tuổi đầu, anh cũng còn đâu nhỏ nhít. Giờ thì anh nhận quyết định đi - thì cái lời của sếp gởi mớ bòng bong qua chung rượu coi như là thành tờ quyết định. Anh về Dầu Hạ một bữa nắng oi nồng, cái nắng xứ này in như thấy người từ phương xa thành ra sáng rỡ! Bữa đó anh nhậu, về ngang chợ ghé qua mua gói thuốc, mang máng có người nói dòm cái mặt xỉn xỉn thèm nghỉ bán cho rồi, cái giọng nhỏ nhẻ, con gái tóc dài tới lưng, da rám nắng! Trong lơ mơ anh nhớ được chừng nhiêu đó, rồi thôi!
4. Dân Dầu Hạ không ai không biết N, mà thiệt ra thì biết là biết cái gia trang nhà N. Bởi ông già cô hồi trước chuyên gia buôn đồ lậu qua biên giới. Đồng hồ, thuốc lá, tivi màu, cát sét có gì nhà cô buôn hết! Dầu Hạ nằm gần đường biên, con người ta lăn lộn riết thành ra thấy quen ngái! Rồi ông nhà nước mạnh tay, dập tắt từ từ những con đường buôn bán tiểu lộ! Ông già N. cũng vào xộ ra khám, nhưng tiếng tăm từ cái thuở ngày xưa làm sao mà mờ phai cho được. Ông già tía của N. giờ già, chỉ còn chí thú với chim hoa cá cảnh! N. giống ông già tía ở cái chỗ, khoái chăm sóc cây, khoái nuôi mèo, nuôi chó! Người ta nói trời đất cơi con gái đừng có đụng vô mấy cái thứ hoa cỏ chim muông thú vật thế này, tài hoa mà ế chết con ơi. N. thì khéo, may đồ đẹp nức tiếng cả Dầu Hạ, thương chó, thương mèo cũng nổi tiếng luôn! Nhưng cũng tròm trèm cái đầu ba mà N. vẫn cứ thui thủi một mình! Hay là cô giận tiếng người nên tối ngày tìm quên bên con Mực, con Tô, bên chậu bạch mai, bên hàng túc tát!
5. Ba mươi tuổi cho anh một cái nhìn tĩnh tại về cuộc đời. Thì cũng hơn nửa đời người chứ có chi mà ít ỏi nữa. Anh hồi nhỏ khó nuôi! Má phải đem bỏ bờ rào, giả bộ cắp giỏ đi chợ về, hô lên con nhà ai bỏ ở đây vậy đa? Rồi bưng về, nuôi tiếp! Anh lớn lên còng nhong chạy nhảy! Thấy vậy chớ con người sống âm thầm, như một chiếc bóng. Anh ngại tiếp xúc, cười cười nói nói vậy thôi. Đi Sài bốn năm, bỏ lên bản Rắc đi kinh tế mới, sáu năm sau quành ngược trở về, cầm tấm bằng kỹ sư xin vô cơ quan nhà nước, được non sáu tháng nhận quyết định chuyển công tác về Dầu Hạ. Ngại tiếp xúc nên người ta chỉ đi đâu anh đi theo đó, trong bụng cũng buồn vì định là sẽ ngơi lỏng chân rồi, không đi nữa, dè đâu cuối cùng cũng không được yên ổn ở lại với Bình. Những bữa Dầu Hạ mưa, buồn anh quành ra chỗ ngã ba chợ mua gói thuốc, ở đó có cô gái chủ quán mỗi bận gặp anh là ấm ớ! Anh lúc bình thường ít nói, sỉn vô rồi là câm như hến luôn!
-----------------------
lâu lâu là còn tiếp! Bây giờ thì Ton Phan về thôi, Dầu Hạ cho mình nhiều ý tưởng quá!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)