Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện T. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện T. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Giọt buồn lơ lửng (Đến bao giờ?)



Mùa mưa đến. Khuya chưa kịp sâu, tiếng chó sủa ma lần theo từng góc xóm nhỏ, chưa kịp thấy ánh đèn đã thả vào đêm những mịt mùng, nhà trong quê nên một giờ đêm ra ngoài đường thì chỉ có một mình anh, tưởng như bị màn đêm hút trọn. Khuya ấy anh xách ba lô bay ra Đà Nẵng, ở Đà Nẵng được một đêm, chưa sâu chưa đằm chưa say nổi nắng và biển của xứ này, đã lọc cọc đeo ba lô nhảy xe cóc ra Huế. Đến Huế lúc chiều muộn, mưa đinh ninh! Anh kiếm một nhà trọ nhỏ, nằm gần trung tâm cho tiện đường đi loanh quanh. Có đôi lúc anh nghĩ, sao mình không kiếm một công việc gì đó, tự do thoải mái hơn, để tha hồ được rày đây mai đó và muốn mần gì thì mần. Cái ý nghĩ ấy bén rễ và cào sâu vô tâm trí của anh mỗi bận anh bứt hết số má sổ sách công việc để đi chơi. Hay chắc tại con người ta hay có cái kiểu đứng bên này sông dòm qua bên kia tưởng nước con suối trong hơn, nên cái ý nghĩ nó cứ sủi tăm theo từng bước chân anh cuối đất cùng trời. Và cái bận anh đi ra Huế, cũng đã là chuyện của những ngày trước.


Anh hỏi bạn thử ở Huế có chỗ nào chơi hay không? Bạn hiện giờ thì không ở Huế, nhưng bạn nói vui lắm, tính anh âm trầm như này, ra Huế chắc hợp. Anh hỏi sao vậy? Bạn trả lời gọn bâng bởi Huế buồn, thê thảm luôn. Anh gõ lóc cóc mấy tin nhắn, nói nghĩ sao vậy trời, tui mà âm trầm cái gì, hồi xưa đi học tui là cây hài và là đầu tàu cho mấy cái cuộc ăn chơi nhảy múa của lớp đó. Tin nhắn gửi lại, bạn bảo thấy người cười cười vậy thôi, chớ chàng sống âm trầm thầm lặng lắm, nên đi Huế, nếu được, hãy về với Huế. Thì đi, anh cũng không biết làm gì vào những ngày tháng bảy và mưa bít bùng như thế này! Hai thiếp mời đám cưới im lặng trong hộc bàn, anh kệ, cũng đã lâu lắm rồi kể từ ngày anh quyết định sẽ quen với cái việc quên đi những bữa tiệc tùng, hẹn hò và chờ đợi. Cuộc sống quanh quẩn một mình, riết rồi cũng đã lăn thành những vòng quen. Xe chạy qua hầm Hải Vân rồi bước vào địa phận Huế, nhìn ra ngoài với những núi non điệp trùng và sương khói ban chiều bãng lãng quá sức buồn, anh nghĩ trong bụng, khi nào đến Huế rồi, phải kiếm món nào thiệt cay, ăn cho bốc lửa, ăn cho đỏ phồng miệng lưỡi, một cách để quên đi miệng đời, và những mỉa mai đầy rẫy của con người. Huế, chắc là không thiếu món cay!

Bảy giờ hơn thì vào đến trung tâm Huế, ngay chỗ ngã ba anh quyết tâm gạt hết, bơ hết những lời mời gọi đi xe ôm, đi taxi, đi xích lô về nhà nghỉ. Thui thủi có một mình, anh quyết định cuốc bộ một quãng đường. Móc trong túi ra cái điện thoại cũ kỹ, anh nhắn cho bạn nói chàng trai năm ấy đã đến với Huế mộng, Huế mơ rồi này, mưa cũng đang rơi đầy, buồn thiu! Bạn nói ờ kiếm chỗ nào đó nóng nóng ấm ấm ấp ủ đi, tui đi ăn lẩu cay đây nha! Anh cười như mếu, lại là đồ cay. Thiệt bốc lửa. Bước vội qua một vũng nước, dấu chân nhòe nhoẹt, anh xách túi hành lý ghé một nhà nghỉ phía trước có giàn thiên lý thiệt hiền, cái nhà nghỉ tối thui, đèn lom lom nằm trong một con phố thưa người. Anh ở chỉ một đêm thôi, đêm đã quạnh vắng, và không cần một chỗ sang trọng, chỉ đơn giản có chỗ để ghé lưng, đặt túi hành lý xuống, thưa người càng tốt. Cô gái có gương mặt cũ kỹ, tóc mái bằng, nói giọng Huế rặt, ngồi thưa rỉnh thưa rảng ở quầy lễ tân, buồn hiu kiểu như cho dù nhà nghỉ này có đông hơn hay vắng khách hơn nữa, cô cũng buồn. Anh không có thói quen vẫy tay chào hỏi hay làm thân với người lạ, thói quen đó anh cất trong hộc tủ lâu lắm rồi, chắc có lẽ từ hồi anh qua tuổi hai mươi, hoặc là trễ hơn xí, khi anh biết nhìn cuộc đời bớt đi chút màu hồng, thêm đôi phần ảm đạm. Và đêm nay thì Huế cũng thiệt buồn, như cô em ở quầy lễ tân này. Anh đơn giản check in, hỏi cô gần đây có chỗ nào bán đồ cay Huế hay không? Và tối thế này rồi, còn chỗ nào để anh lông bông được. Cô gái nhả nhẽ trả lời mấy câu hỏi, không quá nhiệt tình không quá lãnh đạm, đủ thông tin, gọn gàng tẩn bẩn rồi lại quay lại với gương mặt buồn. Huế, mưa buồn, cô gái trước mặt cũng buồn!


Mưa không hết. Anh mượn đỡ cây dù, bước ra hàng ba, mùi bông thiên lý thiệt dịu, quyện vào với đất. Anh nhớ xưa lắm, có người cũng từng rủ anh hôm nào chủ nhật lên nhà người ta bẻ bông thiên lý, giàn thiên lý nhà người ta rũ lắm rồi, bông đầy, mùi thơm gay gắt, ngửi một lần nhớ mãi. Dạo đó anh đâm ra mê bài hát ở cuối lưng đồi, có giàn thiên lý và biết đâu đó, có người anh thương. Nhưng rồi tháng tư nắng gắt, tháng năm nắng nồng, tháng sáu mưa, tháng bảy mưa nặng hạt hơn nữa, thì giàn thiên lý bắt đầu rệu, mùi hương tản mác, cũng như người, không còn đến nữa. Anh không còn nghe bài ca thiên lý, cũng nhặt khoan hết vòng người. Chuyện dang dở anh cất sâu trong túi áo, bữa nay giữa đêm mưa buồn xứ thần kinh, đợt nhiên ngóc lên làm anh hổng biết làm sao, hổng lẽ khóc. Mưa nhễu qua vành dù, len vào tóc, anh dứt khoát bước khỏi hàng ba, đi qua giàn thiên lý, bước ra mặt đường. Đêm chưa sâu đã thấy mòi cô lẻ. Bóng anh hắt vào đêm những dấu hỏi? Tại sao? Và tại sao?


Định là sẽ đi ăn cơm hến. Khổ thiệt, anh ít khi đọc cái này hỏi cái kia, lặng im và lầm lũi. Đến lúc muốn thỏa mãn một nhu cầu nào đó, thì lại im re, không biết phải làm sao? Người ta nói mưa quá, ông chủ bán cơm hến không bán, đóng cửa chắc là đi úm ba la với nhân tình rồi. Lại thêm một người có đôi. Anh chán, nghĩ trong bụng thôi kệ, ăn đồ cay lại hành hạ bao tử, anh hành hạ mình cũng đủ rồi. Tìm đại một quán nào đó ở ven đường, ở Huế, lại đi ăn mì Quảng, lãng nhách. Đường về nhà nghỉ cũng tối thui, anh rẻo bước ngược lên dốc, xa xa là cầu Trường Tiền, đèn sáng, và màn mưa lất phất. Sông Hương tối thui, trời mưa nên không có nhiều thuyền bè trôi trên sông. Và dĩ nhiên là không có một cô em xứ Huế nào mơ mộng, tóc dài thả hồn trên những dòng chảy âm thầm sầu muộn vào buổi đêm mịt mùng heo hút như thế này cả. Anh đi bộ về nhà. Nghĩ rồi thôi mai mình sẽ dậy sớm, đi bộ vào Thành nội, rồi trước khi mặt trời đứng bóng, anh sẽ đi về. Huế buồn, nhưng chắc anh ép mình buồn hơn Huế, nên thôi, đôi lẻ không sánh cùng nhau. Tự nhiên, anh đâm ra ghét cái xứ này ghê!


Sáng ra, anh trả phòng, về nhà sớm. Nhắn cho bạn, nói cô ấy đã lầm, anh trai đây không thích Huế, không thích một chút nào? Bạn chưa tỉnh ngủ, anh đã đi, cô gái có gương mặt buồn trời sầu đất lở tối qua chắc đã tan ca, dòm hoài từ sau ra trước, cũng không thấy. Tin nhắn từ bạn gửi lại, lúc anh gật gù xe cóc đâu đó ở giữa Huế và Đà Nẵng, bạn nói vậy hả, ờ, chắc tại không có tâm trạng, thôi ráng lên đi, tao yêu mày! Anh cất điện thoại, không trả lời lại, bạn sẽ biết là anh đang nóng nảy cái gì đó, không sao, mỗi lúc gặp nhau, dù chỉ im lặng thôi, bạn cũng sẽ hiểu và anh cũng sẽ hiểu, đôi khi, im lặng không phải là không cần được nói, im lặng, chỉ là một cái cớ, để che giấu nỗi buồn. Xe ngừng lại ở chân đèo Hải Vân, cho khách đi vệ sinh. Trời mây và lộng gió, tối qua mưa, hôm nay sương mù dày đặc. Anh moi cái áo khoác dưới túi ra, tròng qua đầu rồi bước chân ra lé đé bờ vực, nghĩ trong bụng nếu như bây giờ mình không tiếp tục về lại nhà nữa, mình cứ thế biến mất vào trong biển mây này, chắc cũng sẽ thú vị lắm. Sáng thứ hai sẽ không có những có điện thoại, biểu coi thử coi tiền lãi bao nhiêu? Chiều sẽ không còn ai chạy nhong ngoài đường, bưng về mấy thứ lặt vặt làm trò tiêu khiển. Nụ cười thương mại vạn người mê sẽ biến mất. Những cuộc cãi vã và những con số nhập nhoạng không còn nữa. Đêm sẽ bình yên, ngày cũng bình yên luôn như không còn gì để gợi nhớ về một gương mặt người. Ý nghĩ thoáng chốc mọc lên rồi lặn đi mất tăm. Bị trì néo bởi những thứ khác. Chưa đành lòng dứt áo ra đi!

Nơi nào đó cách Huế gần một ngàn cây số. Có tiếng người khóc, vừa có một trận mưa to đêm qua, và một vì sao tắt lịm giữa trời. Những viên thuốc ngủ rơi vãi, một kiếp người. Một nhân sinh. Anh lần khân đứng mãi ở đèo Hải Vân, không gì lung lay được. Như một sợi khói, mỏng tang, nhưng bảng lảng day mãi không rời. Câu hỏi được đặt ra là, vì sao anh lại ở nơi này? 

(Phóng, từ một bữa lơ lửng giữa buồn!) 








Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Một giấc mơ Nê

Là Nê, biết đâu đó của một ngày không xa, sẽ trở lại!

Bữa đó, trước lúc lên đường Út hỏi chị là có liều lĩnh và phí quá hay không cho chuyến đi lần này? Chị nói, thằng bây không chịu để dành tiền có vợ, hoặc tiền đó bây đưa chị, mua sữa cho con còn có lý hơn. Tóc chị ba dài, tóc đứa cháu nhỏ cũng dài, hai má con ngồi chải tóc cho nhau trong ánh chiều chập chợn mặt người. tiếng đứa cháu hòa theo tiếng muỗi kêu, tiếng của đồng quê gốc rạ nghe mắc cưng dễ sợ: Cậu út đi chơi nhớ mua quà cho con với nghen nghen! (Có bận anh đi, lúc về giả bộ lấy cho nó cái khăn giấy ướt, thứ mùi thơm thơm rẻ tiền mắc ngấy mà mấy cái xe tốc hành chất lượng cao chạy ba trầy ba trật hay phát, vậy mà nó mê quên trời quên đất, giữ khư khư. Con nít là vậy, suy nghĩ giản đơn, dễ giận dễ hờn nhưng dễ dụ. Vẫn là con nít là sướng nhất!)

Bụng của út thì nói, út còn trẻ mờ. Út phải đi thôi, đã đặt vé rồi thì kiểu gì út cũng phải đi cho tới bến. Tính út nào giờ là như thế, nên cha má cũng không cản được. Chị ba thân nhất trong nhà, cunggx không cản. Kiểu như bây còn trẻ, bây tự làm và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình. Dễ dàng quá bây không chịu, khó khăn quá thì bây thở than. Tuổi trẻ của bây đâu thể cột hoài, ràng ghịt hoài với mấy cái bờ mương mỗi năm dăm ba bận nạo đất đắp bờ, với cây me gốc khế sau nhà cho đặng. Nói chớ cha má lớn tuổi thì hay chép miệng, kiểu sao thằng mày đi hoài, lỡ có chuyện gì, ông bà già sống sao cho nổi. Út đi từ lúc bụi bông trang cha bứng về trồng trước hàng hiên còn lấp xấp tới bắp vế cho tới bây giờ bụi bông trang cao lút ngọn sào, bữa chạp ngứa mắt ngứa tay cha xách rựa ra đốn giờ trơ cái gốc đen xập xì dòm phát tội. Thế mà út vẫn chưa có chịu về.

Bận này thì út đi dãy Nê. Dãy này thì xa, xa cái thẻo đất miệt vườn nhà út tới tận năm ba mùa phóng lúa, xa đâu tận mấy mươi cao ớt trúng giá được mùa, bằng dăm bảy cao thuốc lá lá người ta trồng mà không bị cuốn lá, xoăn hình bắp cải… Út đi gọn hơ, nói đi là sắp xải của nả đi cái rột. Dãy Nê là nơi phát tích của đạo Phật mà. Út nói chớ đận này mình đi về với Phật, duyên tới là út đi, đi và sẽ trở về. Út tin vào cái duyên lắm, như cái duyên giúp mình sinh ra và lớn lên ở đây, cái duyên đưa út đi tới những vùng đất khác, duyên gặp gỡ và tao ngộ những con người kỳ lạ. Út gom hết tiền cắc ca
cắc củm từ bấy hổm rày, dồn vô mua vé đi Nê vào một ngày cuối năm con Ngựa.

Tháng tận năm tàn và đông qua và xuân tới. Út cắm sào bứt cái mặt mình ra khỏi bờ giậu giêng hai vào một buổi sang mùa xuân gió thổi chớm chớm má. Bữa đó út bưng theo có vài tấm hình, chụp kiểu ảnh bốn sáu, đặng qua Nê làm giấy thông hành. Út nhớ, cái bữa đi chụp ảnh, ở cái hiệu ảnh xưa lơ xưa lắc nằm ở đường Tám, hiệu này lâu lắm rồi, mần ăn cũng được nên song lâu, thì đời mà, ăn xổi ở thì mần ăn chụp giựt lâu ngày dài tháng cũng rung cuốn. Chỉ có uy tín chat lượng cao thì được người ta tin tưởng, xài hoài, mua hoài. Út xớ rớ xỏ vô cái áo sơ mi, dưới là cái quần đùi dòm mắc cười muốn xỉu. Chụp choẹt một hai phát xong rồi ra bang ghế ngồi chờ, vói đầu vô trong nói cha nội kỹ thuật viên có chỉnh sửa thì đừng có làm lố quá nghen, xóa mụn căng da chỉnh sang tối nọ kia chớ đừng xóa mục ruồi, đừng them này them nọ chút ra đẹp rực rỡ mà hổng giống tui cái chỗ nào hết là tui hổng trả tiền à! Nói chuyện kiểu đâm bang, cà rỡn cà giựt thì út giỏi lắm. Hình chụp xong rồi út điếc ngơ điếc ngắc, ủa ủa cũng lâu lắm thiệt lâu rồi không còn dòm thấy được cái khuôn mặt nghiêm nghị này. Chắc tại hay cười hay giỡn riết đâm ra quên mất gương mặt người. Những gương cười giả tạo và phù phiếm, cứ xoay xoay!

Đi Nê thì phải mần cái giấy thông hành. Út thấy nhiều người chê này chê nọ kiểu như cầm cái tờ giấy nhân thân ở cái xứ thiên đường này đi đâu cũng hổng được, nhiều người đâm bất mãn, biểu chớ xứ chi đâu mà đi cái hốc bà tó nào cũng bị người ta dòm lom lom, mắc ngượng. Út thì khác, mình sinh ra và song ở nơi này, mỗi ngọn cây, cọng cỏ, mùi dầu cù là cho tới bợn giấm chua bỏ vô hũ năm bảy bữa sau chua lè chua lét... đều thân quen và gần gũi cả. Mình phải biết trân quý những thứ mình đang có. Đứng nơi này mà cứ ngó nơi kia, dòm khói mà tưởng tượng nồi cơm bên phía bờ giậu bên kia ăn chắc ngon, tới cỏ cây bông lá bờ giậu bên kia cũng bự xự hơn, mướt rượt hơn là hổng có được. Cả đời cha má út sống ở đây, nơi này là nhà, là thương là nhớ nên đi đâu cũng hổng bứt rời ra được. Ai biểu ba má chôn cái cuống rốn lúc út còn đỏ hỏn ở dưới gốc cau, bụi chuối nào ở cái xứ thẻo cà tha này rồi mà.

Bỏ qua hết cái nọ tới cái kia. Út chạy băng băng trên những ngọn gió và chín tầng mây, dòm qua cánh cửa hẹp thấy trời cao đất rộng gió thổi mát rượi. Định cái bụng mở cửa ra cho gió thổi mát mát tóc bay bay, tưởng tượng chắc nụi chỉ cái bụng là hổng dám. Có bận nghe người ta nói dân ở cái xứ gì cũng mũi tẹt và da vàng mà dân thì xấu tính, đi chơi xa cưỡi gió đáp mây mà tẹt nước mũi vô mặt người khác vì... ngứa. Út cười, hay bây giờ người ta bớt tôn trọng những cái thuộc về văn hóa ứng xử đi vì những cơn gió như thế này. Giống như út, thấy gió mát quá muốn bứt bỏ hết những buộc ràng, những lề thói cũ. Hay những chuyện như người ta giành nhau quả phết cầu may bữa hội làng, người ta tranh nhau quết tiền vô máu con heo vừa được phân thây tứ mã chém ngay đơ thẳng đuộc giữa sân làng rồi tha hồ mừng rỡ vì ... lộc, người ta có thể dễ dàng dùng bạo lực để giải quyết những mâu thuẫn lặt vặt kiểu như dòm hổng ưng con mắt thì hốt nhau thôi. Chắc tại gió, mát quá đã quá nên dễ quên trời quên đất, giống út, bữa sáng đi Nê.

Máy bay ngừng lại lưng chừng đồi cọ. Út có biết gì đâu, người ta chở qua tới đồi cọ, ngưng lại ở đó, nói chờ dãy Nê mở cửa trở lại, mới làm giấy thông hành đi tiếp được. Lân la hỏi hỏi kiểu như ủa sao kỳ vậy? Tui có tội tình chi đâu mà tự nhiên lại đóng cửa dãy Nê làm ảnh hưởng đến tui? Trời ơi quê tui còn nghèo nghèo lắm, tui phải chắt mót mấy vụ lúa, mấy sào thuốc lá, dăm bảy mươi cao ớt trúng mùa mới đủ tiền cỡi mây và đạp gió tới đây được. Việc ở nhà đâu phải nói bỏ xuống là bỏ được đâu, đi được đã khó, lại đi có dăm bảy ngày (vì sợ, lúc bận về lỡ ông thời tiết hổng thương đổ trận mưa rào, làm cho lúa nhảy xổ đồng, làm thuốc lá co vòi xoắn bắp cải, ớt rụng cuống đỏ oặt cả đồng thì chắc út trắng phơi. Mà ngộ, đó rày ông thời tiết cứ hổng thương hoài, xoay qua đổi lại chóng hết cả mặt, không đoán trước được nên người dân xứ của Út, đã nghèo lại càng nghèo hơn!). Nên bữa đầu tiên ngưng lại ở đồi cọ, Út mới đầu còn sợ sợ, sau rồi hớn hở, ý da đi tới đất Nê chớ bộ giỡn, biết đâu trúc trắc nho nhỏ này làm cho mình nhớ hoài, hổng có quên được rồi sao. Nguyên bữa đó út đi cà vòng cà vòng. Thấy chỗ này đẹp chỗ kia vui vui chộ nọ hay hay thì ghé, móc cái điện thoài cùi ra chụp lấy chụp để. Lâu lâu mới có dịp được đi ra khỏi lũy tre làng chứ bộ!

Rồi tối đó cũng lục đục nhiều chuyện. Người bị kẹt lại đông, cả ngàn người chớ ít ỏi gì (có người kẹt lại đã ba bữa, không tắm rửa, không chỗ nghỉ chân, toàn lựa chỗ nào có cây cọ to to, chụm lưng lại, ngáp xong lại ngủ, ròng rã mệt mỏi suốt ba ngày trường!). Đồi cọ thì lúc quỡn đãi dòm cũng rộng rãi, nhưng lúc có chuyện rồi thì co vòi lại còn có chút ét, nhỏ xíu hổng đủ chỗ nhét kẽ răng, cạp một phát hết trơn. Dân xứ Nê sao toàn là đàn ông thanh niên, những gương mặt người có râu, mắt sâu hoắm như chứa cả một đời người trong đó, tóc xoăn, da ngăm và nặng mùi. Họ tụ tập dưới những gốc cọ, khổ sở và bơ phờ chờ đợi tin tức khi nào thì họ tiếp tục cuộc hành trình. Út thì khác, út hổng có quen với cái không khí cọ dầu này, thế giới nhỏ bé của út thì đậm mùi bùn, là những mái nhà trước cau sau chuối, có bầy vịt lỏm đỏm lội nước, có tiếng con gà trống giữa trưa đạp mái kêu ỏm tỏi, có con chó sủa ma váng cả những giấc đêm... Vậy nên tối đó út đi lân la ra khỏi đồi, tìm một chỗ nghỉ lưng đắt ngang ngửa nửa vụ lúa (cũng may, có quế nhân phù trợ, út hổng phải trả tiền, nửa vụ lúa, còn ở lại với út!). Ngủ một giấc, tỉnh dậy thấy thần thanh và khí sảng. Tâm trạng tốt hơn, đi kiếm thịt gà ăn sáng. Ở cái đồi cọ này, người ta không ăn thịt heo, người ta cũng hổng ăn thịt bò, thịt gà thì được, cá cũng tạm được. Út thì không ăn cá, nhưng ăn thịt gà hoài cũng ớn chớ bộ. Thứ gà công nghiệp thịt bở rẹt, ăn thì cứ ăn thôi, cho qua ngày đoạn tháng. Nhớ thớ thịt gà ở quê mình, gà tơ, không đẻ được nữa thì má nhốt vô sọt, rồi cắt tiết nấu nước sôi, vặt lông, nấu cháo, thịt xé phay, bóp gỏi, thịt ăn dai, nhưng cái ngọt của gà ta thì sâu đậm nhức hết cả răng. Út cứ bần thần, nhớ mấy món nhà quê thơm thảo mà làm động lực chống đẩy hết những thức ăn ở đồi cọ này! Rồi thì cũng qua, người ta nói ăn để sống, chớ sống để ăn thì nghĩa lý gì!

Chuyện kể rằng có một vụ trật đường băng ở dãy Nê. Không có thiệt hại về người nhưng thiệt hại về mặt xã hội thì chắc hổng đong đếm được, hơn ba mươi ngàn người (có út trong đám nhấp nhô đó) và hàng trăm chuyến bay bị hủy, hoãn. Điều bất ngờ là, phải mất tận hơn năm ngày mà ông chính quyền xứ Nê vẫn chưa giải quyết được vụ khủng hoảng. Nê là miền đất của Phật, có cội bồ đề tương truyền là nơi đất Phật sinh ra, có dãy Hy hùng vĩ hoành tráng và là nóc nhà của thế giới. Phái có duyên và phải thực tâm muốn đến nơi này, thì mới nhấc chân lên mà đi được. Nhiều khi, có tâm như út cũng hổng đến được nữa kìa. Đó là điều mà mãi cho đến khi đặt túi bàng xuống trước hàng hiên, mệt mỏi rã rời sau một quãng hành trình lưng lửng, út đau đớn buồn khổ nhận ra được. Và đó, là chuyện của một ngày sau đó.

Đồi cọ lại tiếp tục nở ra, không phải về diện tích bởi nó có chút chíu à, mà vì người. Ngày mới đến đón nhận thêm nhiều những gương mặt người khác nữa, út dòm thấy họ như thấy mình của ngày hôm trước .Hớn hở khí thế chờ dừng chân rồi làm tiếp nửa sau của cuộc hành trình đến Nê, để rồi thất vọng não nề, thả nỗi buồn rơi khắp đồi cọ. Đồi cọ thì không có lỗi, chỉ là điểm dừng chân. Nhưng biết làm sao được, người ta chỉ đổ lỗi cho những gì rành rành trước mắt chớ ai đâu tỉ mẩn bóc tách những thứ xa xôi hoặc đã là dĩ vãng quá khứ làm chi (như ở quê út, ông trưởng xóm có tội tình gì, chết là hết, từ chức trưởng làng là hết, nhưng khổ cái, ổng có biết từ chức viết ra mần sao đâu?). Nê còn quê hơn ở quê của út, nên ở đó có mỗi một chỗ cất và hạ cánh, đườngbaăng bị trục trặc rồi nên đóng luôn cửa ra vào, nội bất xuất và ngoại bất nhập. Út ở lại đồi cọ ngóng tin đến ngày thứ hai, bước qua ngày thứ ba, út quyết định mua vé trở về. Trong mệt mỏi và thất vọng, út trở về.

Hãy tưởng tượng mình đến nơi trễ, phải mua lại vé mới, sau đó mình đi tới đồi cọ, trạm dừng chân thôi, để chờ đi tiếp đến Nê, thì nhận tin Nê đóng cửa giải quyết sự cố, mình chờ ở đồi cọ một ngày, hai ngày rồi đến ngày thứ ba, mọi nhiệt tình đều bốc hơi đi mất. Mình thì chỉ có bảy ngày, mất hết ba ngày ngồi ở đồi cọ ngắm nước chảy hoa trôi, mùi người thì nóng, mặt người thì quạu, thử hỏi bao nhiêu chờ đợi trôi đi hết. Mình mất trắng ba vụ lúa, mấy mươi cao ớt, dăm ba sào thuốc lá lá vụ xuân. Muốn gỡ gạc thì mình phải bỏ tiền ra đặng mua vé trở về nhà, rồi đâm đơn đi đòi lại một vụ lúa. Là út, là tình huống của út bữa đó. Chỉ nhớ út lang thang ở đồi cọ, tay buông thõng, vai buông thõng, túi bàng nặng thênh thang, cõi lòng tan nát. Chờ đến sáng, út mua vé trở về nhà. Nếu có thể khóc, chắc đã có một phen đồi cọ được tuưới nước rồi. Nhưng ông trời đã định sẵn, út không được khóc, chỉ có thể gượng cười. Ông trời đã định vậy, nước mắt chỉ dành cho kẻ thua cuộc và yếu đuối mà thôi!
Ngày mồng tám tháng ba, ngườit a mua hoa hồng và bánh tặng cho một nửa của cuộc đời. Ngày mồng tám tháng ba có những lời gợi nhắc và hình ảnh về một cuộc đạp mây cưỡi gió từ đồi cọ đi mãi vẫn chưa trở về. Ngày mồng tám tháng ba, có út lôi thôi ôm giỏ trở về lại nhà, ôm trong bụng một rổ lổn nhổn những hối tiếc. Tiếc vì bao công sức bỏ ra đã không đi được đến hết hành trình, tiếc vì mỗi lần dứt bờ lau gốc rạ ra là mỗi lần cực nhưng cuối cùng lại không đi được. Lổn nhổn tiếc kèm theo mệt mỏi vì ba ngày hai đêm kẹt lại ở đồi cọ. Chuyến về út ngủ, gió có mát nắng có rực rỡ dường nào cũng không quan tâm. Phật thì vẫn còn ở đó, trong tâm tưởng, chỉ có một khoảng trống trong lòng chả biết bao giờ mớidđeền vô được. Thì thôi cũng đành là hẹn. Chả biết đến bao giờ.

Như những cơn mộng mị, có thể đánh tỉnh út bất cứ lúc nào, ngay lúc mình đang say nhất. Bữa đó, cũng là lúc mình đang say,thấy đang dậm chân trên nóc nhà thế giới, thấy đang đi những vòng kora quanh cội bồ đề. Cái rồi vía giật mình tỉnh dậy. Tỉnh cơn mê, hụt hẫng cho mãi đến tận bây giờ

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Thì yêu!

Nói yêu tui mà em cứ thế bỏ tui đi! Cái hồi em nói em đi học tiếng Đài, tui cản! Tui cũng hòm hòm bất an rồi, nhưng em cứ trấn an, đại loại kiểu như con Bé Đen nó rủ đi học chung, nó đi học có mình ên, nó hổng dám, nên nó lôi em theo, nó đóng tiền xong hết rồi, em hổng đi tiền bỏ uổng. Em nói vậy thì tui tin, tui ráng bán mấy giạ lúa, tui bu theo em tui đi học. Vô trong lớp ngang dọc dọc ngang chừng chục mét vuông ngồi chồm hổm có mình ên tui là đực rựa, dòm đi dòm lại toàn đàn bà, con gái! Hỏi ai cũng nói tranh thủ đi học tiếng, đặng đi lấy chồng. Còn tui hổng phải, tui đi học, đặng được gặp em!

Quê mình mùa nước nổi, cá lìm kìm rỉa nhột bắp vế. Bông điên điển nở vàng rợm cả một khoảng sông. Tui chèo ghe bứt tròm trèm một thúng, mớ bỏ rổ để trên chạn ba, phần còn lại bưng qua nhà em. Bông điên điển nấu canh chua cá, ngọt dữ lắm! Em nói thương tui mà cái nồi canh bông điên điển em cũng tiếc. Tui xơ rơ xách cái rổ bông điên điển về, tiếng thằng nhỏ Còi lần theo từng bước chân nặng nề lục cà lục cục như đi trên sỏi, Chị Bé Hai nói anh Bán về đi, chỉ hổng có rảnh, mấy bữa nữa chị lên Thị trấn mần đám cưới rồi, bông điển điển anh Bán để đó thì để, hổng thôi đem về! Hồi trước mỗi đận nước nổi lên, tui lúc nào cũng chở em đi hái, nồi canh chua húp sì sụp chỉ có em với tui mà khen ngon quá trời quá đất. Giờ điên điển hái rồi, ngoài sông vẫn còn nhiều, mà em tiếc mần chi đi đâu mất tiêu không chịu lấy, để tui buồn. Dòm cái màu bông điên điển mà tự nhiên nổi nóng. Bữa đó bờ sông tiêu điều, tui bức, tui rứt tui phạt hết cả vạt sông!

Thì cha má tui nào giờ chết sớm. Đời tui có mình ên như cây còi, cây dại, ai cho gì ăn nấy, lớn lên ai kêu gì mần nấy! Có được mấy cao đất ông bà già để lại, tui ráng dày công vun trồng. Mùa nắng tui trồng dưa, trồng cà pháo, trồng dưa gang bưng ra chợ Biền bán! Mùa mưa tui đi thả cá, đường trơn ngang qua nhà em giả vờ ịch đụi! Bỏ trước cổng rào nhiều khi con cá lóc, lắm khi là con lươn, con ếch soi được lúc đêm! Thằng nhỏ Còi thấy tui khoái lắm, nói anh Bán chỉ em cách soi ếch, ếch anh Bán soi là số dách ở cái chợ Biền! Em nói thương tui mà bây giờ em bỏ đi cái một! Hổng lẽ tui nói tui uổng mấy con cá, mấy con ếch, mấy con lươn kia hay sao? Mà nhiều khi tui nói tui uổng này uổng kia vậy chớ có bao giờ tui lên tiếng. Trước giờ tui lặng im, em bỏ đi rồi tui thành ra im lặng. Có bữa đi ngang qua nhà thấy bá sáu trai, bác sáu gái lên vòng liếp tui cũng gật đầu chào nói bác sáu khoẻ chớ thiệt tình trong bụng nó đau như đứt từng khúc ruột! Em nói thương tui đó!

Hay là tại em nói thương tui mà nào tời giờ tui chưa từng trả lời lại (theo cái kiểu vậy hả, anh cũng yêu em nhiều, cuối tuần này anh chở em lên chợ Biền, ăn cháo gà uống sữa đậu nành bà Tư cô đơn nghen nha!). Tui chỉ biết cặm cụi mùa mưa soi cá mùa nắng trồng dưa! Gom được chút ít tiền tui gửi em mua thuốc cho bác sáu, nghe người ta nói ở ngã ba Riềng có ông thầy thuốc nam mát tay, bốc thuốc trị bệnh thần kinh toạ hay dữ lắm. Hai tháng hết mùa cà, tui gom tiền chở em lên trển hốt liền một chục thang! Thằng Còi bệnh, nửa đêm nửa hôm em chạy qua vừa khóc vừa nói - mà có nói được gì đâu, tui lấc cấc chạy sang, tốc thằng Còi thẳng ra trạm xá, trạm xá tắt đèn bèn chạy luôn lên Bệnh viện huyện. Một đêm thức trắng! Bây giờ em đi thì thằng Còi nó cũng trốn luôn anh Bán. Bữa tui gặp nó ngoài chợ Biền, hỏi có còn muốn anh Bán chỉ cho cách soi ếch nữa hay không? Rõ ràng tui thấy chữ muốn rành rành trong miệng mà bị cái dòm của bác sáu gái nuốt lại thành ra trệu trạo. Thằng nhỏ dạ trân mà tui chỉ biết im luôn, hỏi bác sáu trai nay vẫn mạnh rồi đi thẳng! Định xách ếch đi sang lại cho người ta mà gặp thằng nhỏ bán vé số tui cho luôn! Nắng sớm nghiêng nghiêng in lòng người siêu siêu vẹo vẹo! Rượu sương sương rồi tui mới nói trời ơi sao phải bỏ tui mà đi!

Nhà trống trước hụt sau tui cũng hổng thèm dọn! Mùa mưa vẫn đi soi, mùa nắng vẫn trồng cà. Mình ên thui thủi buồn muốn thúi ruột. Mấy mùa cà sau em về, ốm nhom! Gặp tui em tránh, đi vòng qua mấy lượt chợ Biền mà xui sao vẫn còn đụng mặt. Tui hỏi em về đợt này khi nào đi, định móc kháy chơi bằng cái kiểu hỏi tiếng Đài nhưng hồi đận đó nói đi học chớ có được con chữ nào vô trong bụng, nhà quê hai lúa mà! Nên thôi! Em nói đợt này em về luôn, chồng em khó quá! Gió từ bờ sông thổi lên muốn rụng luôn những lều quán! Tui bỏ vô tay em gọn lỏn con cá lóc nặng ký tám mới soi đêm qua, nói bưng về nấu canh chua hay nướng trui cho bác sáu! Em nói thương tui mà sao cứ làm tui đau miết, lấy chồng rồi cũng hổng có được hạnh phúc nữa sao em?

Bán mấy cao đất, vậy là tui bỏ xứ tui đi! Hổng lẽ cả đời này cứ đau hoài chịu gì nổi! Quên một chuyện, bữa gặp em ở chợ, mới đầu định cầm tay em mà bảo, anh cũng thương em nhiều. Nhưng giữa đường chựng lại, một tay em xách giỏ, tay kia nắm một bàn tay nhỏ! Tui thương em cũng thiệt mà! Nhưng thôi!

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Tình như khói!


1. Tôi tới nhà cô vào một bữa mát trời, gió nhẹ và nắng rất trong. Cô ngồi se nhang, mặt tươi hơn hớn. Sắp vào chạp rồi! Gì chớ không có chỗ nào mà ba ngày tết nhang đắt giá bằng ở cái thẻo đất chập chờn này! Cô cười, trời đất cơi đi đâu mà lâu quá mới thấy ghé thăm tui? Dáng cô liêu xiêu màu nhang khói bước qua dàn liếp, rót cho tôi ly nước, đẫm đẫm mùi trầm in trong từng cánh mũi! Tôi cũng cười, thì tại nhớ cái mùi trầm, nên ghé qua chơi, vậy mà!

2. Nhà cô ở cuối con hẻm nhỏ, trước nhà có giàn bông giấy mùa này nở nhức mắt! Trước nhà cô lóng rày chạy qua thể nào cũng nghe rào rào, bởi nhà làm nhang, phơi lá gòn hà rầm trước lộ, con lộ nhỏ chỉ mong người chạy qua đặng cho lá mau khô, bột dễ nhàu, mau lên liếp mới! Nhà làm nhang nên mỗi bận người chạy qua hình như bị núm níu, bởi cái hương trầm tha thẩn quấn vào từng vòng xe chạy! Mà cái hương trầm nhà quê, kiểu như hổng đủ độ chín hay sao đó mà hổng phái mướt rượt thơm nức cánh mũi, cứ âm thầm âm thầm, ngửi qua một lần là thấy buồn, buồn thiệt, chớ hổng phải giỡn!

3. Mới lớn lên cô đã trèo thang nhà người đặng bẻ lá gòn, rảo rảo khắp xóm tìm mua lá! Tay se nhang từ bận bảy tám tuổi đã cứng nghề, mần leo lẻo! Mái tóc cô dài, quấn thành đùm sau gáy, tôi hồi năm mười mấy tuổi gặp mặt là nói con Trầm già, để tóc củ tỏi giống má tao quá! Cô quay gánh gòn khô ngang qua, mặt nghếch lên kệ tui rồi đi tuốt, không thèm dòm lại lấy để! Cái dáng vẫn liêu xiêu y chang như khói! Đi qua hết cái ký ức thiếu thời của tôi bằng cái mái tóc quấn củ và giọng nói cụt lủn ấy!

4. Sắp vào chạp rồi, lâu quá hổng thấy cô xách giỏ đi chợ ngang nên bữa rãnh tôi xách xe vòng xuống cuối hẻm! Cô vẫn bao năm rồi ngồi đó, se nhang se nhang đặng kịp chỗ người quen đặt, đặng bữa chợ sớm mai bà già có hàng bưng ra bỏ mối! Quãng rày biết cô bận, nên người ta không ra chợ, thì mình quành ngược xuống vậy! Gặp cô nhiều khi chỉ để ngửi cái mùi trầm nhà quê mà quen thuộc, để thấy cái dáng nhỏ gầy liêu xiêu khói, để thấy cái búi tóc - độ rày thấy tất tả quá rồi à nha, rồi thôi! Hơn hai chục năm rồi chớ có còn ít ỏi gì!

5. Cô cũng đau! Thì con người chớ có phải sỏi đá! Nhà cô nằm ở xóm trên còn nhà của người kia ngược vòng xóm dưới, xóm đó hổng có mần nhang, xóm đó là xóm chợ! Cha cô mất năm cô mười sáu tuổi, nhà còn lại mình ên cô với lại bà già! Cô thành tay se nhang chính, má lo việc kinh doanh buôn bán, cô gì cũng được nhưng khoản ăn nói là không được, thành ra nghỉ học, ở nhà se nhang, đắp chỉ, lên liếp, xuống bồ, đi bẻ lá gòn, phơi lá khô, hong, mài bột... Nhà người ta đó nhiều cây gòn lắm, chừng năm bữa nửa tháng cô lại trở lên xóm trên một lần, đặng vô mua lá! Gặp người ta đó từ hồi còn ở trần giọng ồm ồm như con vịt, cho tới lúc người ta thành thiếu niên tối tối đốt đèn đi coi cải lương đoàn Bông sao sáng đi ngang qua nhà cô - mà nhà cô ở cuối hẻm - cho chó rủa rân trời! Con người chớ có phải sỏi đá đâu, mà hổng hay hổng biết! Cô cũng hay trộm cười, bữa se nhang còn thờ ơ nhúng lộn đầu nước bột bị má chửi thiếu chết, bữa đó cũng sâm sẩm tết!

6. Rồi bữa nào đi chợ cô nghe người ta nói, vô tình thôi lúc cô đang lục túi trả tiền cho cái áo mới lâu quá lâu chưa sắm sải gì cho mình - định bụng tối nay đi coi cải lương, đoàn Bông sao sáng mới về! Ừ thì bữa đó người ta rỉ nhau cái nhà mần nhang cao số, rước vô đó khổ dữ dằn, thấy hông, cha con Trầm mới bốn chục tuổi đi bán nhang mẹ nó luôn rồi! Hồi xưa cũng cản, mà ổng quyết lấy bả, rồi cũng về mần nhang, rồi chết đó - gọn hơ! In như bữa đó má tôi đi chợ về tự nhiên đòi đưa tôi đi coi mắt, tự nhiên tối đó tôi đi lòng vòng hẻm dưới mấy bận mà hổng thấy cô ra ngoài cười lỏn lẻn tiếng cụt lủn đi đâu đây ông kia? In như bữa chợ đó cô đi về mà lòng khập khiễng, cái dáng liêu xiêu còn hơn khói mỏng lúc tàn canh. In như bữa đó có lòng người tan nát! In như cái bữa đó cũng là chuyện của hơn chục năm về trước, rồi!

7. Nhang cô se bán đắt nhất thẻo đất nhỏ, nhang mần ra không đủ bán! Cái mùi trầm quãng sau này tự nhiên đặc biệt, đậm đà hơn, thơm hơn và cũng buồn thắm thiết hơn! Bọn con nít hay rỉ tai nhau nói tại cô Trầm pha nước mắt nên nhang nhà cô Trầm thơm nức xứ! Cô Trầm vẫn thui thủi có một mình, se nhang đặng giao má ra chợ bán! Bữa cha tôi qua nhà mời thiệp, má cô nhận thiệp hồng mà cô ngồi se nhang má kêu rót nước cho bác hai uống cô lửng lơ kêu đặng bốn năm tiếng mới thấy đứng lên đi lấy nước! Chú Hai rổn rảng thằng út nhà tui lấy vợ ngoài Trảng, vợ nó giàu lắm đa! Cô thả nhang vào chậu bột màu mà giằng chéo, bữa đó có mẻ nhang nào bị đậm màu, mà lòng người thì bơn bớt, đau!

8. Đời mà, đâu ai biết trước! Cô vợ ngoài Trảng ở đâu được vài ba tháng, xung khắc với má, đòi ra riêng, má hổng chịu, cãi lộn tay đôi với má, con gái xóm Trảng mà, hiền hậu gì, cha xách cây rượt té khói! Bữa sau ông bà sui dắt con gái qua, lạy trả lễ, rồi đùm núm về! Vợ dòm lại cười hờ hờ, cái thẻo đất gì mà buồn hơ, với lại tui hổng chịu nổi cái mùi nhang, nghe nhức đầu quá! Mấy tháng sau nữa nghe đầu ngoài Trảng có đám cưới, chắp nối lần hai, vợ qua cầu gọn hơn, mà còn có còn là vợ của người ta đâu, con chung còn chưa có!

9. Cô vẫn ở vậy, vẫn se nhang. Tôi lâu lâu ghé thăm cô, thành ra chuyện vãn! Rồi thôi, dừng lại ở đó, liêu xiêu như nhang khói! Mà nhang khói, thì biết bao giờ mới thành hình, hở trời?

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Đặt gạch để đó hay - Dầu Hạ nhớ thương!

1. Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai! N. nói bữa anh sương sương ghé qua nhà N. chơi, ngồi quấy quá vọc tung mớ quần áo N. treo trên tường nhà! N. khum khum cho mấy con chó ăn, nói gọn hơ trọn lỏn kiểu gió thoảng mây bay! In như con người ta cũng sương sương nên hổng có thấy, lúc nói câu này N. mím mím môi muốn cười, mà che đi bằng cái kiểu gọi Mực ơi Mực à ráng ăn lẹ đừng đi rượng đực nha cưng. Anh ngồi chơi với N. một chút rồi gà gật đi về, nửa đường mới nhớ ra nãy hình như có ai nói nói gì vô tai mà nhớ hổng ra. Bữa sau đi công chuyện bên phòng tài nguyên huyện mới nhớ tới cái câu N. nói. Tròm trèm cũng hơn ba bữa rồi!

2. N. nhỏ người, tóc dài tới lưng, da rám nắng, con gái làm thợ may, thời xưa khổ, thời này còn khổ tợn! N. nói chuyện nhỏ nhẻ, nhưng đụng chuyện đi rồi thấy, N. cũng gấu không thua gì ai. Con gái xóm chợ mờ, không buôn dưa cá không thành ra cửa nhà! Hồi còn đi học, mấy đứa bạn chung xóm hay dựa hơi N. , kiểu coi N. là nữ thần công lý, thấy nhỏ đó hiền hiền vậy chớ bạn bè có chuyện gì uất ức, kêu N., để N. ra tay là khỏi lo. Nhưng được cái tính N. lành, đúng chuyện thì thôi, không đúng thì chơi tới lút! Nhiều khi cô mắc cười, trời đất ơi hay tại mình hay thế này, thế nọ, thế kia, mà bây giờ chèo queo, làm cô thợ may may áo bông cưới, áo dài cưới cho người ta riết, giờ hết ai thèm!

3. Anh không phải dân gốc Dầu Hạ. Nhà anh ở Bình, xa lắc. Đời may rủi xô anh trôi về Dầu Hạ một bữa anh cũng sương sương, sếp khèo chai rượu qua nói mày ráng heng, mơi mốt về chỗ mới rồi, đừng quên đồng nghiệp hỉ. Cái giọng sếp nhừa nhựa rót vào tai anh thành ra chói lói! Anh không muốn rời xa Bình, bởi từ bận anh bỏ Sài về nhà, anh chí thú mần ăn, anh không tòm tèm nơi nào nữa, yên ổn ở nhà với má, bữa má bảo xóm trên ngay góc Sương có mối này được lắm, hôm nào dắt đi coi mặt. Anh ừ hử, yên phận cho rồi, hơn ba mươi tuổi đầu, anh cũng còn đâu nhỏ nhít. Giờ thì anh nhận quyết định đi - thì cái lời của sếp gởi mớ bòng bong qua chung rượu coi như là thành tờ quyết định. Anh về Dầu Hạ một bữa nắng oi nồng, cái nắng xứ này in như thấy người từ phương xa thành ra sáng rỡ! Bữa đó anh nhậu, về ngang chợ ghé qua mua gói thuốc, mang máng có người nói dòm cái mặt xỉn xỉn thèm nghỉ bán cho rồi, cái giọng nhỏ nhẻ, con gái tóc dài tới lưng, da rám nắng! Trong lơ mơ anh nhớ được chừng nhiêu đó, rồi thôi!

4. Dân Dầu Hạ không ai không biết N, mà thiệt ra thì biết là biết cái gia trang nhà N. Bởi ông già cô hồi trước chuyên gia buôn đồ lậu qua biên giới. Đồng hồ, thuốc lá, tivi màu, cát sét có gì nhà cô buôn hết! Dầu Hạ nằm gần đường biên, con người ta lăn lộn riết thành ra thấy quen ngái! Rồi ông nhà nước mạnh tay, dập tắt từ từ những con đường buôn bán tiểu lộ! Ông già N. cũng vào xộ ra khám, nhưng tiếng tăm từ cái thuở ngày xưa làm sao mà mờ phai cho được. Ông già tía của N. giờ già, chỉ còn chí thú với chim hoa cá cảnh! N. giống ông già tía ở cái chỗ, khoái chăm sóc cây, khoái nuôi mèo, nuôi chó! Người ta nói trời đất cơi con gái đừng có đụng vô mấy cái thứ hoa cỏ chim muông thú vật thế này, tài hoa mà ế chết con ơi. N. thì khéo, may đồ đẹp nức tiếng cả Dầu Hạ, thương chó, thương mèo cũng nổi tiếng luôn! Nhưng cũng tròm trèm cái đầu ba mà N. vẫn cứ thui thủi một mình! Hay là cô giận tiếng người nên tối ngày tìm quên bên con Mực, con Tô, bên chậu bạch mai, bên hàng túc tát!

5. Ba mươi tuổi cho anh một cái nhìn tĩnh tại về cuộc đời. Thì cũng hơn nửa đời người chứ có chi mà ít ỏi nữa. Anh hồi nhỏ khó nuôi! Má phải đem bỏ bờ rào, giả bộ cắp giỏ đi chợ về, hô lên con nhà ai bỏ ở đây vậy đa? Rồi bưng về, nuôi tiếp! Anh lớn lên còng nhong chạy nhảy! Thấy vậy chớ con người sống âm thầm, như một chiếc bóng. Anh ngại tiếp xúc, cười cười nói nói vậy thôi. Đi Sài bốn năm, bỏ lên bản Rắc đi kinh tế mới, sáu năm sau quành ngược trở về, cầm tấm bằng kỹ sư xin vô cơ quan nhà nước, được non sáu tháng nhận quyết định chuyển công tác về Dầu Hạ. Ngại tiếp xúc nên người ta chỉ đi đâu anh đi theo đó, trong bụng cũng buồn vì định là sẽ ngơi lỏng chân rồi, không đi nữa, dè đâu cuối cùng cũng không được yên ổn ở lại với Bình. Những bữa Dầu Hạ mưa, buồn anh quành ra chỗ ngã ba chợ mua gói thuốc, ở đó có cô gái chủ quán mỗi bận gặp anh là ấm ớ! Anh lúc bình thường ít nói, sỉn vô rồi là câm như hến luôn!

-----------------------

lâu lâu là còn tiếp! Bây giờ thì Ton Phan về thôi, Dầu Hạ cho mình nhiều ý tưởng quá!

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Thì cũng chỉ là duyên!

Thành - 2007.

1.

Chỉ còn mấy bận sáng dậy sớm tranh thủ quét tước nhà cửa, nhón gót chải đầu rồi ghé qua cái tủ đầu giường lấy mớ tiền má để sẵn quạnh hiu khô khốc từ tối hôm qua đặng xách giỏ ra chợ Hải mua đồ ăn rồi về tranh thủ mần đồ ăn. Trưa thì đòng đưa ngồi phụ dì hai nhà bên lột mớ vỏ tỏi, vỏ ớt, hai cái tay khẳn dậy mùi của đứa làm lâu năm, đầu gối tựa đầu mà nước mắt cứ rơi ri rả. Bà dì hai dòm còn cười tủm tỉm, lột tỏi, hành, ớt các thứ biết bao năm rồi mà đến giờ này vẫn còn chảy nước mắt sống, thiệt tội nghiệp! Có ai biết con nhỏ đang khóc, chiều chạng vạng chạy về bắt nồi cơm, làm mớ rau, mớ canh, mớ cá, mớ đậu hũ ky, mớ que, đậu cho buổi cơm chiều cha má. Tối sáu giờ hườn đất là xắp xải chuẩn bị mùng, mền đi ngủ. Đời con gái không chữ nhiều, không nhan sắc nhiều, không ăn chơi, không tụ tập trai gái, không đô thành phồn hoa tấp nập quanh quanh quẩn quẩn chỉ có nhiêu đó. Mười chín năm rồi mà giờ cái vòng quay ấy sắp sửa bị người ta bưng đi mất. Cả ba bốn tháng ròng con nhỏ không còn tí toáy nói chuyện với bà con dòng họ nữa. Tiếng cười khí khách bay đi đâu mất. Còn tròn dăm bữa nữa, con nhỏ đi lấy chồng!

Thì cũng là chuyện của những người nhà quê! Ông già Nam Bộ khẳng khái, mần lúa, bạn nông nhiều, đa phần là bạn rượu. Bữa hai ông già ngồi chung sạp chiếu, cười rung lơ rung lắc hai hàm răng cũng sắp sửa lung lay hết thảy! Rượu vào lời ra tôi còn nhỏ con gái út, không giỏi giang gì lắm nhưng hiền lương thục đức, cũng coi mòi kiếm mối nào gả đi! Ông bạn ngồi kế bên dốc ly đế, khoải ra cười ê hê nào ngay thằng con kế út của tui cũng vậy đa, hai mươi mấy tuổi rồi, cũng đang kiếm người dạm hỏi, thằng nhỏ nhát, đến giờ chưa thấy dẫn đứa con gái nào về. Ù ù cạc cạc rồi hai ông bạn hiền đập ly rượu cái cộp, tui với anh đây làm xui.

Y chang chuyện kiếm hiệp, bữa con nhỏ đang lóc cóc lột củ hành, củ tỏi bên mé hiên nhà dì hai! Đòng đưa võng, đòng đưa tiếng cười khúc khích vì bữa qua bộ phim Mất tích (Lost) trên đài Vê ba chiếu tới cảnh có ông bác sĩ làm nhân vật chính. Con nhỏ khoái, lạ là nó không thích phim Hàn, phim Tàu, phim Việt, toàn chuộng hàng Mỹ, coi hay, hoành tráng! Ai nói không học nhiều thì không được coi phim đòi hỏi nhiều nếp nhăn trên não hử?

Thì đang tới cảnh con nhỏ đòng đưa chỗ võng lột tỏi đó, thì tiếng má vọng qua, gái nhỏ ơi về nhà có chuyện gấp. Rốt cuộc qua bữa đó, nó ngồi lơ ngơ láo ngáo, nửa buổi mới biết người ta đem cau trầu qua đi hỏi! Nó ngồi đực mặt đực mày, trời ơi có vụ này nữa sao ta? Thời đại gì rồi mà còn có vụ uống bữa rượu rồi nối cái dây tơ hồng cho hai cái người không quen không biết làm thành chồng thành vợ. Mà mình là cái loại người gì mà lại rớt vô cái vũng bùn lầy vô duyên này chứ. Mà cha của của mình cũng lạ, con gái tự dưng bưng đem gả cho con người ta, mà mình cũng có biết mặt cái người mà mình sẽ hay bị đem bưng cho kia tròn dài mập béo ra sao.

Con nhỏ giãy nãy, giậm chân giậm cẳng khóc lóc thảm thương nhưng ông cha càng làm trợn. Tao là cha, tao nói mày đứng là mày đứng, nói con bò chỉ con vịt mày cũng phải nói con bò. Phang cho con giỏ mấy cây gậy đi không nổi nhưng vẫn một mực không đồng ý chuyện chỉ tay đám cưới, và ông cha thì càng bướng càng sinh khí, càng sinh khí thì chuyện cưới hỏi càng đến gần, tuyệt đối không thể bỏ! Từ bữa đó con nhỏ không còn cười tí toáy, hông nhà bên cánh võng cũng ít khi đòng đưa. Tối con nhỏ đi ngủ sớm, không còn tranh thủ chờ lúc mười giờ đêm trong buồng cha má đi ngủ hết lén mở truyền hình lên coi phim Mất tích! Chỉ thấy nó im ỉm như cái bóng, cái vòng tròn các chuyện phải mần đã nói phía trên vẫn lặp lại, chỉ điều im hơi lặng tiếng, và cái đầu gối bữa trưa nào ngồi lột tỏi, lột ớt, lột củ hành cũng ướt lướt thướt lem nhem! Ít đi tiếng cười và nhiều thêm mấy hàng nước mắt! Đời con nhỏ độ rày nó là như thế!

****************************************************************

(Còn tiếp tiếp)