Hiển thị các bài đăng có nhãn Trò chơi ngày cũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trò chơi ngày cũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Năm mười - Của nhớ và xa....

Bữa vô tình dành một phút để xem chương trình "1 phút có trong sự thật" - những hình ảnh ngắn, những thông điệp ngắn, về những không gian chật hẹp tù tùng nới phố thị bây giờ đã vắng bóng đi những tiếng cười con trẻ, những bước chân tuổi thơ ngang tàng bên những quãng vắng! Trò chơi năm mười hiện lên trong tiềm thức qua một phút phim ngắn ngủi để thấy rằng trời đất cơi sao con nít bây giờ, đủ đầy no ấm đấy mà cũng thiếu thốn quá chừng đấy! Đã quá lâu rồi không còn thấy tiếng trẻ nhà ai ơi ới gọi nhau, tìm nhau trong những trời chiều chạng vạng rủ nhau chơi năm mười. Mà đó, là cả một tuổi thơ tôi dậm dài cho tới lớn!

Năm mười - trò chơi đơn giản mà vui nổ trời, lẽ thường, là trò chơi phổ biến và được lũ con nít tôi khoái nhất. Luật chơi đơn giản lắm, một đứa chăn - ôm cây cột đếm năm, mười, mười lăm cho đến một trăm (sau này lớn lên, hơi dài ra, lại bắt đầu tăng lên, đếm tới hai trăm, đặng đủ thời gian mà đi tìm chỗ núp!). Những đứa còn lại, trong khoảng thời gian từ năm đến một trăm / hai trăm đó, ba chân bốn cẳng hú hí rủ nhau đi núp, núp càng khó tìm, thì thằng bị chăn kia càng chăn đừ! Luật còn chơi cứu, tức theo sau câu đồng dao - chín lăm, một trăm - đứng xa ba bước bắt tử nhất chăn, thì theo thứ tự đứa nào bị bắt đầu tiên, sẽ là người tiếp theo chăn cho tụi kia trốn. Nếu trong đám đi trốn có đứa không bị bắt, nghĩa là còn sống, sẽ được quyền cứu bất kỳ đứa nào trong bọn! Càng nhiều đứa sống, thằng chăn càng đừ!

Chơi năm mười đơn giản, càng đông càng vui! Thế nên, có khi cả xóm gần mười lăm hai chục đứa chiều chạng vạng trời là rủ nhau ra lộ cái chơi năm mười, chạy thả trời thả gió thả cửa, thả lốp ngốp những tiếng cười trẻ thơ bay ngang tàng trong cái khoảng không gian đường cái ít xe, ít người qua lại!

Không kén người chơi như những trò chơi khác, phải đợi lớn lên tí nữa thì anh chị mới cho chơi (như ống thụt - con nít con nôi mà súng ống cái gì - anh tôi hay đá đít tôi, biểu đi chỗ khác cho ổng mần ống thụt, sợ mạt cưa bắn ra văng vô mù mắt), như bắn nạn ná - lạng quạng coi chừng banh con mắt, như chơi keo - bao giờ tay mày dài ra thì cho mày chơi, tay ngắn ngủn, sao mà bắt người ta được... Năm mười chỉ cần biết chạy, là cho chơi tuốt! Từ đứa lớn tồng ngồng mười lăm, mười sáu tuổi, đến đứa con nít bốn, năm tuổi đang giữa đường chạy trốn té cái rật, đứng lên, kéo quần tuột tới đáy, chạy tiếp, mũi dãi chảy lung tung! Trò này là thế, càng đông, càng vui!

Do tính chất đứa tìm - đứa trốn, nên chơi năm mười, thường lại gắn liền với những câu chuyện ma. Kiểu như tụi bây liệu hồn đừng trốn trong góc kẹt, trong hốc bà tó, sau thân cây cô quạnh tịch liêu có một mình ên không ai biết, là coi chừng bị ma bắt. Tuổi thơ đứa nào cũng dấu in ký ức về những buổi trưa cả đám tụ tập ngoài đường hẻm, rì rào rì rầm truyền tai nhau nghe những câu chuyện liêu trai hồ ma quỷ quái, con nít trốn chỗ tối bị con ma lưỡi dài le lưỡi liếm, đi vô rừng bị ma bắt cho ăn bún, cho ăn bánh mà tỉnh ra là ăn giun với ăn đất. Những câu chuyện như thế nhập vào với trò chơi năm mười thành thử ra hòa vào nhau, làm cho trí óc trẻ thờ càng khoái tợn. Vừa mang tính phiêu lưu - cho đứa nào chơi giỏi, gan lanh thì tìm chỗ nào khuất người khó kiếm mà núp. Nếu chơi năm mười vào buổi tối còn ác chiến dữ. Đứa nào cũng sẽ bu nhau núp cùng một chỗ, rồi nhát ma, rồi này rồi nọ đủ thứ! Để rồi cài chân thể nào cũng sẽ dính đầy đất cát, tối đi ngủ từ cổ cho tới nách cho tới chân tay đều đầy mồ hôi! Tối sẽ ngủ ngon, trong giấc mơ sẽ không có con ma nào tới bắt, bởi một tối chạy nhảy thôi rồi mà!

Này, chỗ tôi còn có thêm chơi năm mười tạt lon / tạt bóng / tạt bưởi! Thì cũng sẽ có một đứa chăn đấy, những đứa còn lại sẽ chạy đi tìm chỗ trốn. Nhưng không cần một cái cột, một thân cây làm trụ đâu! Chỉ cần có một cái lon gô sữa bò, một trái banh bằng nhựa, một trái bưởi đèo chơi đá banh xong thừa ra! Rồi vẽ cái vòng tròn, đặt vô giữa, giống trò tạt lon đấy! Sau đó thì đại diện phe được chạy đi trốn, lựa thằng nào mạnh con, sức khỏe tí, lấy hết sức bình sinh mà đá trái banh, quăng cái lon, đá trái bưởi đi xa thiệt là xa rồi cả đám ù té chạy đi núp. Đứa chăn thì ba chân bốn cằng chạy đi lượm trái banh về, đặt lại vô vòng rồi bắt đầu hành trình đi tìm chỗ mấy đứa kia núp. Thấy đứa nào thì tức tốc bay tới cái vòng tròn gõ tùm tùm ba cái vô cái lon đồng thời xưng tên xí thằng A, con B, bé C... núp đừng sau x,y,z... Vậy đấy, một biến thể của năm mười kết hợp với tạt lon mà thành ra một trò chơi vừa vui vừa lạ! Thông thường trò này lâu lâu tụi con nít tôi mới bày ra chơi, sau khi chơi tạt lon, đá banh chán. Và thường chơi vào lúc trưa, không giống như kiểu năm mười phía trên, chơi vào buổi chiều hoặc tối. Âu cái nào cũng có chỗ giống nhau là... càng đông thì lại càng vui!

Một biến thể khác nữa của năm mười, mà tôi chả biết rằng ngoài đám con nít chỗ tôi ra, chỗ khác có ai đã từng chơi hay không: năm mười đắp mền. Nghe cái tên vui vui, ngộ ngộ quá chừng mà. Thì cũng sẽ là tìm và bắt những đứa trong bóng tôi thôi, nhưng bóng tối ở đây được bao trùm bằng một cái mền bự, trong đó là ba bốn năm đứa con nít - toàn là anh chị em trong một nhà! Và đứa chăn sẽ ở vòng ngoài, sờ soạng lung tung dùng thính giác, tri giác tất cả mọi thứ mà lần ra danh tính của những đứa đang núp trong chăn đó! Trò này thường chơi không lâu, chừng ba bốn hiệp là chán, chơi lại ít, vì một cái mền một cái giường làm sao mà chứa cho nổi cả chục đứa con nít bò lê lăn toài trên đó. Nhưng được cái, anh chị em trong nhà, cũng nhờ đó mà tình cảm thêm gắn bó. Năm mười đắp mền, thôi thì cũng chắc là đặc sản của những nhà đông con, hoặc của những gia tộc đông đúc anh chị em con cháu. Để mỗi bận giỗ quảy, ngoài những giờ chạy lăn tăn xách tàu chuối bày trò quánh trận giả, chơi tạt lon, chơi keo... chán chê, lúc lên giường hau háu rủ nhau chơi tiếp. Con nít mà, chỉ có niềm vui là bất tận chứ nào có biết mệt, biết mỏi là gì đâu!

Rồi thì tôi cũng lớn lên, lũ trẻ nít chung xóm, anh chị em cùng trang lứa cũng lớn lên. Không đi xa, nhưng rồi thì dĩ nhiên đến một tuổi nào đó, những trò chơi trẻ thơ sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm! Và nhớ, và thương và lâu lâu đem ra tiếc! Con nít bây giờ không biết cò còn chơi những trò chơi thơ dại ngày cũ hay không nữa! Đấy, là cái mà những người ngai ngái ngày cũ như tôi, cảm thấy tiếc nuối nhất!

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Thụt ống thụt!

Một trong những trò mà ngày còn nhỏ, lớp năm đổ xuống, mà tụi con nít chung xóm với tôi – cũng toàn anh, chị, em họ hàng hết thảy đều mê, là bắn ống thụt! Không có một mùa, hoặc bất cứ một giới hạn thời gian nào đặng báo hiệu cho chúng tôi biết rằng là đến mùa bắn ống thụt rồi đấy, kiểu như tháng hai, tháng ba lúc lúa đồng gặt xong còn trơ gốc rạ, là xắp xải rứt giấy trắng học trò, kiếm trúc, vót nan đặng làm diều để chiều chạy tềnh tang với gió! Bắn ống thụt, chỉ cần có hứng, là cả đám năm, mười, mười mấy đứa rủ nhau đi chặt tầm vong, bày biện thêm trúc, đặng làm ống thụt! Rồi thế nào chiều hôm đó cũng sẽ chia phe rượt nhau chạy té khói! Trò bắn ống thụt, là một trong vô số trò chơi ngày nhỏ, mà đến giờ, năm cuối đại học rồi, mà tôi vẫn cứ thường tha thiết mà nhớ, mà mong, mà thèm đến độ nhức hết cả đầu chân tóc cũng chỉ để được một lần được cùng những gương mặt anh, chị em, bạn bè cùng xóm ngày cũ chơi lại! Và thì rồi cũng sẽ rượt nhau chạy té khói mà thôi!

Ống thụt đơn giản nhất được làm từ tầm vông, thứ tầm vông vừa trở già, cái lỗ ở giữa thân vừa đủ lớn, không nhỏ quá, không lớn quá, để có thể đút vừa cây trỏ, vót từ một khúc tầm vông khác, đặng làm cái chồi đẩy đạn! Tầm vông chỗ tôi không thiếu, đã nhiều lần bảo rồi mà, xóm cần xé, thiếu nhà lầu, thiếu xe hơi, thiếu đường trải nhựa, bê tông chạy dài tít tắp chứ mấy thứ quê mùa, cục mịch giữ làng, giữ xóm, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín như tre, tầm vông, trúc thì nhiều vô số kể! Chỉ cần ra sau nhà, ghé lại bên bờ hiên nhà hàng xóm, xách theo con dao phay, chặt lấy một cây tầm vông, đem về chặt ra thành tám, chín khúc, là coi bộ cũng đủ cho ba, bốn đứa chụm chung lại làm thành một tụ!

Tầm vông chặt xong rồi, khỏi cần đem phơi hay xử lý chi ráo! Chỉ cần chặt lấy sao cho một khúc có hai mắc, rồi khúc đó chặt làm hai, khúc dưới làm cán, ngắn độ chừng nửa gang tay, đảm bảo phải có chứa khúc mắc tầm vông, vừa vặn sao cho cầm thụt thoải mái, hổng bị hụt tay, hay vướng víu! Khúc cán đó được lắp vô bằng một cây trỏ, trổ ra từ một khúc tầm vông khác, phải chịu lực được và cứng, đặng khi thụt ra thụt vô, không bị gãy, giữa chừng cuộc chiến mà cây trỏ gãy là cầm như cháy nhà, bị quân địch tấn công coi mòi banh cả cái mặt mà vẫn không có đường phản công lại, vũ khí đã bị hư hỏng mất tiêu rồi còn gì! Thường thì cái lỗ của khúc cán cầm ống thụt với cây trỏ không có khớp với nhau, cho nên mấy miếng mạt cưa, đẽo ra lúc vót cây trỏ sẽ được tôi gia cố vô trong gốc, lèn chặt đặng tránh trường hợp cây trỏ bị sút cán, trường hợp này cũng coi mòi đau thương không kém gì vũ khí bị gãy giữa chừng cuộc chiến! Đã xong cái cán ống thụt, thì quay qua mần tiếp tới phần bao ống thụt, tức là khúc tầm vong còn lại! Phần này dễ, chỉ cần vót sao cho cây trỏ ra vô vừa khít với cái lỗ của khúc tầm vong bao này là được! Khúc này cũng giữ vai trò quan trọng lắm, vì nếu như đạn dược mà không đút vừa ống thụt, khi đạn bự quá, hoặc khi đạn nhỏ quá, đút vô là trọt lót là cũng coi như thua trước khi rút súng! Vũ khí đến đây coi như xong, và loại ống thụt này, là theo kiểu đơn giản nhứt nhứt nhứt, mà tôi nghĩ, thằng nhỏ dở ẹt mấy cái trò làm ống thụt, làm cà kheo (hay sứt càng, gãy cán giữa chừng), làm diều giấy (chết bỏ, làm xong mà thả hoài hổng chịu lên, hoặc muốn lên phải bứt mấy nhánh cây, thắt vô cái đuôi cho nó đừng chinh thì diều mới bay được!) mà còn làm loại ống thụt này được, thì ắt hẳn là, ai cũng có thể làm được!

Tuy nhiên, đã bảo là ống thụt là một trò chơi vạn người khoái, thì việc gia cố, sản xuất ra những loại vũ khí hiện đại hơn, cao cấp hơn là một thực tế khách quan của tụi con nít xóm tôi, hoặc ở những bờ tre, gốc lúa khác, mà tôi không biết! Tụi nó hay lắm, không đơn giản như tôi chỉ xài mỗi loại ống thụt làm xong chỉ trong chừng ba, bốn phút! Tụi nó chặt thêm một lóng trúc, ống thục bằng tầm vông làm y chang như khúc tôi đã hướng dẫn phía trên! Rồi ở phần bao ống thục, tụi nó khoét một lỗ sao cho nhét cái lóng trúc vừa y thì được! Mục đích của cái lóng trúc này là kiểu như cái ống khói, để tiếp tế đạn dược! Nếu như loại ống thụt đơn giản, dễ làm phía trên không tiện vì mỗi bận chỉ bắn được một viên đạn mà thôi, tốn thêm thời gian bỏ đạn vô ngòi ống thục nữa, thì ống thục dạng súng máy này mỗi lần vô trận, chỉ cần bỏ vô lóng trúc một nắm đạn, là cứ bắn lai rai, tiếp tiếp tiếp, đạn lọt xuống khe, vô lỗ bắn, thế là vô tư! Chỗ tiếp đạn cũng dễ dàng nữa, không tốn nhiều thời gian nhét vô cái lỗ của ống thục! Tóm lại là loại này tôi cũng biết làm, nhưng không thích, vì bắn tàn ác dữ dội lắm, với lại, tôi thuộc loại làm đồ chơi dở, nếu làm, thì cũng không phát huy hết được tác dụng của ống thụt máy loại này, nên để cho ăn chắc mặc bền, tôi thường xài cái loại ống thục một ống kia!

Tiếp tới là vấn đề đạn dược! Tôi khoái vụ này lắm, vì phải đi xuống sông, xuống ruộng, lên rừng để kiếm, và đứa nào lanh, thì kiếm được nhiều đạn, trữ nhiều, thì phần thắng sẽ nhiều, thường thì tôi nằm trong tốp mấy đứa phá cây diệt loài dữ dội nhất! Kiếm được kho vũ khí nào là tôi tàn sát dã man luôn! Chơi ống thụt, vui vì được dí nhau chạy thoải mái, lại thêm trò núp núp, ló ló, kết hợp giống như chơi năm mười, lại có cả chơi thùng binh! Đặc biệt, kèm theo là tiếng súng nổ đì đùng từ những kiểu đạn dược chơi ống thụt! Thế nên, khi nói về trò chơi ống thụt, phải kể đến những tiếng kêu, phát ra từ những kiểu đạn!

Đạn của ống thụt cực kỳ đa dạng! Dở nhất là giấy! Cái này thuộc về trường hợp kiểu như ghiền chơi quá, mà các thể loại đạn dược khác (tôi sẽ kể sau) không còn nữa, hoặc đã bị chúng tôi sử dụng hết rồi, thì mới họa hoằn sử dụng đến! Giấy học trò, đem nhúng nước, rồi vo tròn lại sao cho nhét vừa lỗ ống thụt! Đạn bắn ra bét nhè, không đau bằng khi cũng dùng giấy, nhưng xếp lại nhỏ nhỏ rồi lấy thun bắn ra, có lẽ do lực của ống thụt không linh hoạt bằng sợi thun! Không hiểu tại sao lại là đem giấy đi nhúng nước, vì bây giờ tôi nghĩ là cứ lấy giấy khô vo tròn lại, bắn cũng được mà! Nhưng thời thế nó như vậy, hễ đạn bằng giấy, là y như rằng đám tụi tôi sẽ đem nhúng nước, vo tròn, rồi bắn! Dở ẹt!

Một thể loại đạn dược khác, thuộc loại phổ biến, dễ tìm nhứt mà cũng được tụi tôi hay xài nhứt, đó là trái chùm giấy! Thời buổi đó nhà chưa nhiều, chỗ đồng ruộng tôi ở loanh quanh có mấy chục chái nhà, đất rộng người thưa, chùm giấy mọc hoang dại nhiều vô số kể! Chùm giấy mọc thành bụi, không có gai, lá mềm, giống giống lá của cây bông giấy, trái mọc thành từng chùm, một bụi chùm giấy, nếu đã ra trái thì coi như dòm cây chỉ thấy toàn trái! Trái chín màu nâu đen, ăn được, nhưng ăn dở (thế mà hồi còn nhỏ, đói khát tụi này toàn tranh nhau đi bẻ chùm giấy nhét vô họng, đó là cả một thế giới đầy niềm vui của mấy đứa nhà quê đầu cháy nắng khét lẹt bên những thức quả quê mùa đầy thơm ngọt, lớn lên, đi qua, dòm lại thì bạc tình, thấy một miền khác hoàn toàn miền thơ ký ức, bèo bọt vậy đấy!). Làm đạn ống thụt thì trái chùm giấy phải còn xanh, cứ bay lên mấy trảng đất trống xung quanh nhà là tha hồ bứt cả mớ chùm giấy đem về chơi, ngặt nỗi do chùm giấy dễ hư, lặt về mà không chơi liền là trái queo quắt lại, bình thường nhỏ cỡ đầu ngón tay út, khi teo lại thì còn có chút béo, chỉ da với hột không thôi! Bởi thế mới nói trái chùm giấy dở, vì ăn thấy chỉ toàn là vỏ với hột không, mỗi việc nhả hột cũng đã thấy mệt mỏi rồi! Chùm giấy do có hột, nên khi bắn ra khá ác liệt, đau, rát, nhưng không sưng, dễ tìm, dễ bắn!
Một loại đạn dược khác, thuộc hàng khá hiếm, đó là trái cò ke non! Lâu lắm rồi tôi không gặp lại cây này, hay tại tôi không để ý tìm nên không gặp! Cò ke cũng là một loại cây rừng, nếu cho mọc thì nó cũng bự cỡ cây lồng mứt chứ hổng phải chơi! Trái cò ke ăn ngon, ngọt, nhưng ngặt nỗi hay bị xơ, hột nếu chịu lường thì dằm dằm trong miệng rồi nuốt lúc nào hổng hay! Trái cò ke vì thế nếu làm đạn, thì chỉ có thể sử dụng lúc còn non, trái xanh, mọc thành từng chùm, bắn vào thì bá phát, đau thấy cha, thấy má luôn! Tuy nhiên, do cây cò ke bự, nên đâu dễ để cho mấy đứa con nít kiếm nhiều được! Họa hoằn lắm mới kiếm đủ cò ke đặng chơi cho hết một cuộc chiến!

Trái bời lời đứng hàng số hai vì độ “khủng hoảng sát thương”. Bời lời cũng là cây dại, trái mọc thành từng chùm, màu vàng xanh! Cây bời lời cũng thuộc dạng không dễ cũng không khó kiếm, chỉ cần để ý là thể nào cũng thấy xung quanh nhà có một hai cây! Trái bời lời không ăn được, lại có mũ! Khi đem bắn ra, trúng thì coi như sưng cả da luôn! Mủ dính vào áo, giặt không ra! Thường thì bời lời được ưa chuộng nhất, vì đứa nào cũng ác, đã chơi thì phải chơi cho đối phương thân bại danh liệt, mà trái bời lời thì bắn đau thấu trời xanh, bắn xong đứa nào cũng tối tăm mặt mày, nhưng vẫn cứ khoái!

Đứng hàng số một la mã, đại sát thương là trái sơn, mọc dưới ruộng! Trái này không dễ kiếm, vì nghe bảo đứa nào có chuyện này, chuyện kia, người lớn đi ruộng nếu có chuyện này, chuyện kia, lỡ gặp nó, là thể nào cũng nổi đầy mình, đầy mẩy! Anh tư tôi có lần đi ruộng chơi, gặp cây sơn, về nhà nổi trái tùm lum, từ dạo đó tôi hết dám chơi cây này! Mà cái vụ chuyện này, chuyện nọ, chuyện kia, cụ thể là chuyện gì thì tôi cũng hổng biết! Hay là giống tôi, có máu phong, ăn cá ngừ, cá biển, thịt bò vô là mình mẩy nổi tùm lum hết trơn! Thế nên trái sơn tôi có được chơi một hai lần, trái xanh rặt màu xanh lá cây, tròn vo, rất vừa với ống thục! Trái cứng, bắn là coi như tét quần, tét áo, mủ dính đen thui, rách da là chuyện bình thường. Một mẹo nhỏ đặng làm cho trái sơn trở thành siêu vũ khí, đó là ngâm trái vào nước tiểu, má ơi, khỏi nói cũng biết là tét da tét thịt đến cỡ nào!

Hồi nhỏ nhà đứa nào cũng nghèo, bận toàn áo trắng, đi học năm trước ba năm sau áo trắng bỏ ra, mỏng te móng tét, nên toàn bận áo trắng để chơi ống thụt! Bắn dữ quá là coi như áo mặc xong đem giấu luôn, để khỏi bị ba má la! Tôi nhớ bạn cùng xóm tôi bận mỗi áo sơ mi mài trắng, mà giặt nhiều nước quá nó thành ra rách te tua, màu trắng biến thành màu ngà, dòm cười phải biết, gặp thằng đó mập, toàn lồi cả rún!

Chơi ống thụt chia làm hai phe, rượt nhau chạy, bắn, trốn, bắn. Tiếng thụt ống thụt nghe bựt bựt vui ơi là vui! Thường chiều chiều quờn đất là cả đám hú nhau chơi, trò này không chạy ra đường được vì làm gì có chỗ mà nấp, mà trốn nên toàn rủ nhau ra mấy chái hiên nhà sau! Mấy chỗ đó thường có chuồng heo, rồi này, rồi nọ, rồi kia! Chơi xong thể nào muỗi cũng mần cho mình mẩy nổi mẩn tùm lum thứ, nên nhiều khi tôi nói thêm nói bớt rằng tại đạn dược làm cho rách da! Phe nào cũng ham hố, hiếu chiến, quyết đánh cho tan nát phía bên kia nên trước khi chơi lúc nào cũng phải tranh nhau chuẩn bị vũ khí! Lý do đó càng làm cho cuộc chơi trở nên hấp dẫn hơn, thú vị hơn, kéo dài ra hơn vì cả đám phải cùng nhau lội rừng, lội ruộng kiếm mấy trái chùm giấy, bời lời, cò ke… mà tích trữ đạn dược. Mỗi chuyện cùng nhau đi chặt tầm vông vót ra làm ống thụt cũng đã đủ để cho câu chuyện xoay vần giữa đám con nít ăn chưa no lo chưa tới với nhau! (Một trong những chuyện hồi nhỏ vui nhứt mà tôi còn nhớ là cả đám thi nhau kể mấy từ bậy bạ, mà nghe hàng xóm chửi nhau học dần rồi thuộc, con nít mà, nói mấy cái đó, thấy vui lắm, mấy từ kiểu như … cái đó, cái đó, đó!)

Con gái, con trai, thằng lớn, thằng nhỏ, hết thế hệ này nối tiếp thế hệ khác lớn lên! Đến lứa tụi tôi, tự nhiên thấy cái xóm … hết con nít, hoặc có, mà tụi nó không thèm chơi, hoặc không biết chơi mấy trò này! Xóm cần xé tầm vông vẫn còn nhiều quá chừng, cò ke, bời lời, chùm giấy thì có bớt đi thiệt do nhà mới, người mới mọc lên nhiều! Nhưng tự nhiên chiều nay mà thấy thèm ghê tiếng ống thụt bắn nhau chí chóe, và tiếng của những nọ cười con trẻ kháo nhau cho một miền ký ức tuổi thơ túc tắc trở về! Nhớ ghê!


Vì nhớ, nên tiếp sau, sẽ chỉ dành cho một loạt những trò chơi ngày cũ! Với số 2, sẽ là: Năm mười của nhớ, và xa!