Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Cập nhựt thông tin!

Sinh viên mà, phản ánh tình hình kinh tế, chánh trị, văn hóa và xã hội nhiều khi còn lẹ hơn các kênh thông tin khác gấp nhiều lần! Thêm vào đó là các đồng chí ấy còn chêm vô nào là tình cảm, giận hờn hỉ nộ ái ố tứ lung tung! Tối nghe xăng tăng giá, sáng ra phây phây dạo trên mấy bờ tường facebook, ý là cái kết nối bạn bè của mình chỉ có tùm hum bốn mươi người, mà cũng lụm được một lố thông tin! Cụ thể dưới đây nè:

1. Yến Trần - một người bạn cũ, cũ, cũ ...

khoảng cách từ nhà em tới công ty là 1 lít xăng. đi được nửa đường em phát hiện để quên bóp tiền, vì sợ đói chết + sĩ diện "ta không mượn tiền ai hết", em quay về nhà lấy tiền, bị kẹt xe hết 15 phút, tương đương 0,25 lít xăng. Hỏi:
a) khoảng cách ngày hôm nay em đi là bao nhiêu lít xăng, biết em không đi là cà quán xá như mọi hôm
b) số tiền ngu em đã bỏ ra vì quên bóp là bao nhiêu. biết xăng đã TĂNG GIÁ THÀNH 21.800Đ/lít từ 10g tối ngày hôm qua. (em xài xăng 95)


Đúng kiểu gái lớp toán luôn hĩ! Yến Trần học chung với mình ba năm cấp ba, lên đại học lại học chung cái Thương tiếp! Bạn này văn khẩu cuồng ngôn lắm, ngoài đời nhiều khi cũng ... bó tay chấm cơm lắm lắm luôn! Nhớ hồi mới xuống thành phố, nó cứ xách tay mình, biểu bảo vệ nó! Há há, giờ thì không biết nó có còn cần người bảo vệ hay không? Xăng tăng giá rùi mà! À quên, ai có lời giải cho bài toán trên, gởi còm lại heng! Liên hệ bạn Yến Trần đặng bạn ý phát thưởng. Giờ bạn ý đang làm cho L' - một công ty mỹ phẩm hạng nặng!

2. Tân Trần - Bạn chung đại học



Chịu không nổi quả ảnh này!

Bạn này cũng thuộc thể loại đặc sắc không kém! Cấp ba học chuyên Anh, trường Chánh ở Yên nè! Thuộc loại có máu ... lạnh, nghĩa là được nhiều người nhận xét là khó gần, dù bạn đang đảm đương chức vụ cao nhứt lớp đại học của mình! Nói vậy thui chớ bạn cũng vui tính và ... cũng con nít dữ dội lắm! Khoái đi chơi, khoái nhậu và khoái làm sếp! Hé hé! Lâu rồi không gặp!

3. Lộ Phú Toàn - một người bạn cũ, cũ, cũ

21.300đ/lít....có lý do để cúp học rùi,haha

Đây đây, đồng chí này cũng vui tính lắm! Bữa qua nhà của đồng chí ngủ ké, đồng chí khoe cái hình nền laptop mà mình té ngửa vì sặc! Nói nào ngay đồng chí này hồi xưa học chung mình cấp hai, trường Trọng. Lên cấp ba học chung lớp Toán, trường Kha. Lên đại học thì đồng chí học Bách khoa còn mình thì đi Thương, nhưng nói chung là cũng có liên lạc! Đồng chí không có máu ... hài cho lắm, nhưng với câu này thì đúng là ... có chất! He he, cũng may mình hết... học rùi, nên khỏi... nghỉ học!

4. Đoan Nguyễn - Cô gái miền Tây thiệt thà chất phác dịu dàng đằm thắm

Từ dạo 19.3k thì anh và e cứ xa xa thế nào ấy, anh bận rộn với công việc nhiều hơn...để rồi hôm nay tiếp tục leo thag k mệt mỏi, tiền đi dạy có đủ tiền xăng k anh. Kể từ giờ ý em đã quyết, anh ở nhà, em bắt bus sang thăm :)

Ha ha, cô gái này quê ở Long An, nhà phố bố làm to heng! Mới tân gia nhà mới ở Sài, mời mình qua chơi mà chưa có dịp sắp xếp bay qua coi cái nhà to như thế nào! Nói chung là cô ấy có một phong cách rất chi là ... thục nữ! Kiểu cô gái trong bài Chuyến xe Tây Ninh ấy, trèo đèo lội suối đi thăm người yêu! Nói vui vậy thôi, bạn này hiền, thường chỉ cười khi người ta kể chuyện mặn! Nhưng trên facebook thì cô ấy khác hẳn, lanh lợi và cũng rất chi là lãng mạn! Các thể loại status thường dính dáng đến tình yêu!

P/s: bạn mình khi xem facebook của mình, thường khen bạn Đoan Nguyễn này đẹp và dịu dàng quá! Ha ha, cô ấy nghe được chắc là vui lắm đây!

5. Đinh Tuyết Ngân - đồng chí, đồng đội, idols...

Gần 10 h đêm còn có người rủ mình đi... đổ xăng!!!

Cô gái này là một trong những thần tượng hiếm hoi của mình ở dưới Đại học nè: con gái, viết văn hay, cá tính mạnh, làm việc nghiêm túc, chăm chỉ, thông minh, giỏi, và ... rất có thần! Khen hơi nhiều hĩ! Hồi xưa hoạt động chung trong Hội sinh viên của lớp, sau đó cổ lên chức ... cao hơn, mình trám chỗ của cổ. Thường mình và cô ấy có duyên ... trong mấy vụ apply cho các corparate, mình thì rớt, nhưng cô ấy, cũng hay rớt theo! Không hiểu sao, nhưng tóm lại là, cô này rất đáng ghườm! Giỏi mà sao vẫn cứ trầy trà trầy trật! Con gái Gia Lai, xưa học chung trường với Cường Đô la đó heng, chuyên Văn!

6. Ngố ngờ nghệch - Một người quen, vui!

GIÁ XĂNG LÊN 21.300 Đ/ LÍT .... MỆT QUÁ ... CHĂNG MUỐN CHỮI RŨA NỮA ...

Đồng chí này là một người ... trước hổng quen, giờ thì chắc quen quen, chủ yếu là do tính kết nối mạnh mẽ và rộng khắp của bạn facebook mà thôi! Đồng chí này mình hông nhớ tên, nhưng mỗi bận coi mấy clip đồng chí ấy tự biên tự diễn, đặt lời thoại, tự ghpes nhạc, tự lồng tiếng theo kiểu phim Hongkong mấy bộ phim như Cung tâm chế... là mình cười lộn ruột! Túm lại, hắn vui!



=> Sẵn giới thiệu mấy người bạn trên facebook của tui luôn đó heng! Các dòng chữ in nghiêng trích trực tiếp, chính xác từ các status trên các bờ tường của mấy đồng chí bạn tui! Chắc không đến nỗi mần tui, vụ bản quyền chứ hĩ!

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Bay!

Sáng bốn giờ dậy, bay từ Ninh ra Sài, ngất ngư ngất ngư!

Tình hình là còn nợ nhiều chầu cà phê với bạn quá, nên lần này xuống Sài cũng chả réo ai, hix, hix, hix!

Tình hình hơn là đã trễ hai ngày so với cái kế hoạch dành cho khóa luận cuối khóa! Phải treo lên bờ lau này đặng nhắc nhớ rằng là phải bớt lông bông đê! Còn có ba tuần nữa thôi!



Thói quen tốt là thường trước khi làm cái gì cũng set up một cái to do list hoành tráng, nhờ nó mà vượt qua được nhiều quãng đăng đăng đê đê công việc è đầu! Nhưng bí quyết thành công là cần phải tuân thủ theo những gì mình đã vẽ ra, làm ra, viết ra! Cái này nhiều khi mình ... bí, hí hí! Khóa luận đang lưng chừng chương hai, được 16 trang!

Ngồi ké wifi ở một không gian ầm ào, thiệt là khó chịu quá đi mà!

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Mắm đây!

Mấy năm nay má không đi Châu Đốc nữa, nên trong cái tủ gạc rê (chữ này dùng đúng không ta?) không còn đùm đề mấy hũ mắm: mắm thái, mắm cá lóc, mắm linh, mắm sặc bổi... để dành ăn từ xắp xải tháng giêng hai ra đến tận tháng ba.

Nhớ ngày xưa, má với mấy người hàng xóm, hễ vừa ra giêng xong, coi mòi là rấp rẻn rủ nhau đi Châu Đốc lạy Bà. Nhỏ lớn mình ít khi được đi đây đi đó nhiều, vì mình không quen đi xe, lên xe đò là ói ra mật xanh, ra mật vàng, thêm vào là đăng đăng đê đê chuyện học, nhỏ lớn ít khi nào mình chịu nghỉ học, hoặc má cũng không cho nghỉ, chỉ để đổi bằng mấy bữa đi chơi. Nhiều khi ở nhà đám giỗ, đám cưới, thèm trốn học gần chết, mà má cũng không chịu cho nghỉ học nữa là!

Mấy năm nay má không cùng sung đi nữa, nếu có đi, thì cũng chỉ quanh quẩn ở Ninh, bắt đầu từ miếu Bà Chúa Xứ bên Thanh Điền, rồi vòng qua Quan Lớn Trà Vong bên hông núi Bà Đen, tiếp thì đi lạy chùa Trung rồi vòng về. Dễ chừng năm năm trước, rằm giêng má còn chạy qua tuốt chùa Bà bên Bình Dương, rồi đi Núi Cậu, rồi đi Hà Tiên, nhiều nơi lắm. Và thường khi má đi lễ chùa về, sẽ đùm theo nào là xoài, trái nào trái nấy bự như cái tô, và không thể nào thiếu mắm! Nhà mình hảo mắm, đâm nhiều ớt, nhiều tỏi, đỏ lòm, rồi trộn mắm sống vô, ăn với cơm nguội, chảy nước mắt, mà hít hà khen ngon ngọt trớt! Cái mùi vị mắm, nhiều khi mình ở Sài, thèm đứt cả ruột, mà không có để ăn!

Nói quỡn quơ vậy thôi, chớ bữa qua, dì Mười đi Châu Đốc về, đem qua cho nửa ký mắm cá chốt! Minh le te chạy đi kiếm cái tô sành, kiểu hồi xưa, hình trẹt trẹt, đâm tỏi ớt rồi bỏ mắm vô, cho nó hợp với cái không gian thưởng thức mắm. Ăn chung với cơm nguội, mà ngon ngậm ngùi luôn!

Thế nên bày ra vài chữ, đãi khách món mắm, héng!

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Những nỗi lơ sợ (số hai)

1.

Năm 2000, nhiều người đồn là năm tận cùng của loài người. Dì tôi xắp xải mua sẵn mì gói, dầu hôi, để trong nhà, phòng lời đồn thành hiện thực. Tôi học lớp năm trường làng, chưa ý thức hết được những nỗi lo sợ mơ hồ về cái gọi là bất ổn thế kỷ. Những thùng mì của dì trở thành vật hữu dụng cho cả nhà mấy bữa thức đêm coi Euro. Năm ấy Pháp vô địch, hai năm trước đó, Pháp cũng vô địch cúp bóng đá thế giới! Sự sôi sục vì chiến thắng của Pháp, đè tan nát những mối lo về một ngày tàn, của trái đất!

2.

Một trong những lý do khiến cho tôi, có được một nền kiến thức kha khá về các lĩnh vực kinh tế, chính trị, xã hội, đó là ngay từ những ngày còn học tiểu học, tôi đã làm quen nhiều với báo chí! Tôi đọc ké báo Kiến thức ngày nay và Thế giới mới của Út, dù nhiều khi không hiểu cho lắm những bài viết đại loại như là "nhà thổ, các bí mật gia truyền của vua đời nhà Đường, một trăm lẻ tám anh hùng Lương sơn bạc - chuyện chưa kể, hoặc các mục chuyện kể đêm khuya..." Nói điều đó, để thấy rằng, ngay từ lúc ăn chưa no, lo chưa tới, tôi đã từng đọc về điềm báo của người Maya, rằng năm 2012 sẽ là năm đại họa của trái đất! Đối với tôi, mười mấy năm về trước, lời dự báo ấy, chỉ là một thông tin, tầm thường và không đáng để nhớ!

3.

Dạo còn đi làm ở Ngân hàng Z, bữa mà trụ sở Z ở vòng quay Mê Linh, gần bến Đằng sụp xuống, làm bị thương năm nhân viên, vào giấc ba giờ mấy, bốn giờ chiều. Thì trước đó khoảng nửa tiếng, tôi dành cả buổi sáng chạy lăng quăng dọn của nả ở bên đó đem về kho bên Kumho. Tai nạn khiến tôi ngỡ ngàng, nếu chậm hơn một chút nữa, biết đâu đã có thể là mình!

4.

Tôi là kiểu người khoái thử thách, có máu liều và không sợ ma! Tôi đã từng ở trên sân thượng của một tòa nhà mà không ai dám ngủ một mình, tôi luôn tắt đèn đi ngủ và thiệt sự là mong có chuyện thần bí gì đó xảy ra, để kiểm chứng cái mà cả giới khoa học đều chưa tìm ra được lời giải đáp! Tôi không sợ!

5.

Khi Lybia chìm trong khói lửa của chinh chiến, tôi đồ rằng lại sắp có một chiến trường dai dẳng nữa sẽ bốc khói trên mảnh đất ấy, như Irag tám năm về trước! Khi liên tiếp là những thảm nạn tang thương xảy ra hầu khắp mọi nơi trên thế giới! Khi năm hai ngàn không trăm mười hai đang đến gần! Khi trước mặt tôi, một buổi khuya giấc bốn giờ rưỡi sáng là hình ảnh chiếc xe bồn chở dầu, do tài xế ngủ quên, mất lái đâm vào dãy phân cách, khiến cho cả quãng đường còn lại từ Ninh xuống Sài của tôi chập chờn trong vết loang của máu. Những nỗi lo sợ vây lấy tôi! Càng ngày càng nhiều thêm!

6.

Về Ninh trong những ngày mà đi đâu cũng nghe những chuyện đâu đâu: nữ sinh bị rạch đùi, trong đó có một người chị bà con xa, học trường Cơ điện Việt Xô, trên đường đi học bị bọn xấu xin tí máu. Và ở phía Đông Á, Nhật đang oằn mình chống chịu lại với động đất, sóng thần, và cả rò rỉ nhà máy điện hạt nhân! Hình ảnh thời sự trên tivi chiếu cảnh những kệ hàng trống trơn trong siêu thị cho tôi thấy quá chừng những nội sợ hãi! Tôi càng nghĩ đến việc, có hay không, thảm họa mang số 2012.

7.

Đọc lại cổ vật sông Tô Lịch, để lại lần nữa nghĩ về một bài viết bàn về Cụ rùa Hồ Gươm! Và trích dẫn lời của nhà sử học Dương Trung Quốc: Vào thời điểm này chúng ta không còn ở thời kỳ chủ nghĩa vô thần thô mộc nữa. Chúng ta tin rằng có đời sống tâm linh”.

Tôi sợ!

(chắc là lâu lâu, lại sợ tiếp...)

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Nhà bên sông (số 5 - và hết!)


Không hiểu sao trong tâm tưởng, tôi thường mơ về một khu xóm nhỏ, có con sông hiền hòa chảy qua, có những người dân thuyền chài chân chất, hiền như cục đất chia nhau những miếng đời!


Bạn viết những dòng trên vào một buổi chiều muộn, ngày đầu tiên bạn dời đến chỗ ở mới. Rơi rớt những dòng thơ tềnh tang như lục bình trên sông, quãng tháng mười hai nhiều gió, nắng hanh hao, hơn một năm về trước. Hai mươi mốt tuổi người ta vẫn còn thơ thẩn lắm. Qua bao bận dời nhà, người ta, trên chuyến hành trình của quãng sinh viên ngắn ngủi đo bằng thước dây của những vụn vặt buồn vui, thì cũng có lúc đẩy đưa mà dừng chân bên quãng sông này, chỗ Sài sông chia làm hai, chảy vào ôm ấp Đa làm thành bán đảo. Trong tâm tưởng, khoái chỗ nào có sông có suối, đặng tắm mát chảy trôi trong cái mong mỏi nhỏ bé là được chiều chiều ra ngắm gió, thả theo tiếng lớn ròng con nước là những khoảng tâm hồn được lặng, là sông, là sông!Vậy là đã gần hai năm rồi, kể từ ngày bạn túc tắc xắp xạn của nả, chuyển từ chỗ trọ cũ, ngay mé quán cà phê Ngọt, hẻm đường 5, đi vô để dời về mé sông! Giờ thì bạn đã gần lắm cho cái lần chuyển nhà cuối cùng của đời sinh viên đại học.



Bạn thích sống gần sông, thích chỗ nào tềnh tang nước chảy. Nhiều lần độc hành trên quãng từ Ninh ra phố hoặc từ Sài quành ngược lại Ninh, hổng biết bao nhiêu lần bạn dừng chân lại bên đường, chỗ có con kênh dẫn nước vô ruộng đặng thòng chân mình xuống nước, kiểu như muốn cho cá lìm kìm cắn chân như hồi nhỏ bạn hay chạy về ngoại của bé đặng được hưởng cái thú vui nho nhỏ đó. Nhà bên sông của bạn thì không có cá lìm kìm, chỉ có mấy con cá ghẻ chóc lùm chum, mà năm thì mười họa bạn mới dòm thấy được. Kể cũng lạ là chính trên con sông đó, có lần bạn thấy người ta kéo cá, bắt lên được mấy con cá da trơn bự hết hồn, làm bạn bữa đó bỏ dở cả bữa cơm đặng ra bờ sông coi người ta kéo cá! Bạn ngạc nhiên lắm, sông chốn này, mà cũng còn loại cá bự như vậy nữa sao?

Hơn một năm bạn sống bên bờ sông này, không có nhiều chuyện vui, cũng không nhiều quá nỗi buồn. Bạn chuyển nhà nhiều bận, va vấp giữa người trẻ trong không gian nhà trọ bạn cũng đã nếm trải quá chừng lần, ngôi nhà bên sông này phần nào chứng kiến bạn chững lại, lớn lên và trưởng thành hơn. Bạn chuyển vô khi vừa bắt đầu học kỳ hai của năm ba, và bạn ra đi khi học kỳ cuối cùng của thời đại học cũng gần kết thúc! Bạn sẽ nhớ nó lắm, vì từ chỗ đó, mà bạn ra đi, ở ngưỡng cửa cuộc đời!



Hơn một năm trời sống ở bờ sông, bạn đã quen dòm thấy cô bé con lai lớn lên, đạp chiếc xe đạp bốn bánh chạy tềnh tang từ đầu này bờ ké dọc dài đến cuối đầu kia. Con bé xinh, giống má và Tây cũng giống cha. Bạn cũng thiệt tình chưa từng một lần nào trò chuyện với bé, chỉ thấy cô bé mạnh mẽ lắm, không thèm chơi trò chơi với bạn bè con nít chung xóm, mà chỉ thường ra đạp xe ngoài bờ sông, gió lộng nhiều hôm muốn ôm tròn lấy bé mà hôn hít.

Chiều qua, lúc bạn đang lắc xắc dọn dẹp lại mớ đồ bổi, chuẩn bị dời đi vào ngày hôm sau, thì ngoài bờ kè người ta xấp xải, xôn xao vì lại thêm một vụ chết đuối trên sông. Nạn nhân là sinh viên năm ba (hoặc năm cuối), quê ở Nai, cũng dân xóm trọ như bạn. Chiều lộng gió mát rượi, bạn ra sông tắm, rồi bị cái thằng sông nuốt trọn vào lòng, ngúc ngắc!

Tối đó bạn không ngủ được, hai mươi mấy tuổi, người ta đâu có thể gọi là dửng dưng được nữa! Và cái chết, thường xuyên trở thành nỗi ám ảnh của người ta hơn!



Sông vẫn cứ im lìm, nhưng có chút gợn khiến cho bạn không còn muốn bước ra dòm sông lần cuối!

Kết thúc!


Nhà bên sông, số 1
Nhà bên sông, số 2
Nhà bên sông, số 3
Nhà bên sông, số 4