Mưa lật phật làm rụng tơi bời lá. Ninh mình chưa bước vào chạp mà cũng
có thể làm cho con người ta thấy rùng mình vì cái lạnh bất chợt ghé
thăm! Nghe đâu ngoài kia đang bão lớn. Sáng chị đồng nghiệp đang đi nghỉ
mát ở biển Tàu, chụp hình gửi về nói ngoài nớ có nắng nhẹ, trời trong
và lý tưởng lắm. Chị đồng nghiệp khác thì đang đi công tác, ở ngoài Hồ
Cóc, Hồ Tràm. Quánh dây thép về bảo rằng trời ơi chỗ này đi một lần, mơi
mốt thôi không đi nữa, biển gì đâu mà hẻo, và buồn! Bạn nhắn tin lại
rằng, trời ơi Ninh buồn lắm, mưa lất phất trời tối thui! Cuối tuần rồi
đó đa!
Rủ bạn đi cà phê. Quán quen ngồi muốn mòn ghế. Tối thứ
bảy dù mưa nhẹ nhưng vẫn đông khách, quán mở mấy bản nhạc tình, buồn âm
ỉ! Cô tới chưa kịp cởi áo khoác, mấy bụm nước mưa tan vội trên vai! Cũng
lâu lắm rồi bạn mới rủ cô đi cà phê buổi tối, dù Ninh nhà nhỏ xíu xách
xe chạy chừng nửa vòng là đụng mặt. Nên mới nói nhiều khi không có tin
nhau mình bưng cái khoảng cách xa và bận rộn ra làm lý do cho việc mất
đi liên lạc! Nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như do sự vô tình, mà dù gần sát
bên nhau cũng không đủ để người gặp người.
Bạn thì lúc nào
cũng cười cười, câu chuyện cứ vòng quay kể hết chuyện này nối loạn xạ
với chuyện khác. Cô cũng y chang, thích cái gì cổ cổ. Bạn nói và bạn
lắng nghe cô nói! Lâu không gặp nên chuyện của tám tháng trước tới giờ
vẫn còn mới. Dù cũng thường cập nhật tin nhau, qua facebook, nhưng gặp
truc tiếp lúc nào mà không ấm nóng những câu chuyện. Tình cảm mà, đâu có
cần hơ qua lửa, trui qua than, chỉ cần chân thành là cũng đủ để ấm áp!
Ly cà phê nhạt đá, Ninh mưa lạnh muốn run!
Về nhà nằm đọc sách.
Lôi từ tủ sách ra trọn bộ Harry Potter. Hồi năm nẳm năm nao có tự hứa
với lòng là mỗi năm phải dành ra một bận để đọc lại bạn này! Vì tình yêu
dai dẳng, sâu đằm với cậu bạn có cái sẹo hình tia chớp. Mà in như lời
hứa đó năm nào cũng bị quật nát hết trơn (thì bởi, năm nào cũng ... lôi
ra đọc hai, ba lần lận mờ!). Skype báo có tin nhắn. Làm biếng lật ra
coi! Cái tính của bạn nó kỳ cục! Kiểu như đợt rồi yahoo của bạn bị hack,
nhận thấy nhu cầu chat chit nhăng nhít trẻ trâu không thích hợp với
người ngoài mặt loi choi lóc chóc mà "sống thiên về nội tâm" (ặc) nên
cũng thôi, không thông báo rộng rãi, không lập nick mới và coi như từ
giã yahoo messenger luôn! Bây giờ chủ yếu là quăng còm trên facebook, bờ
lau cũ vẫn được chăm sóc như cũ, mọi liên lạc hoạ hoằn lắm là qua
facebook thôi. Thì bởi bạn tôn trọng những giá trị thiệt tình, ví dụ như
gặp mặt trực tiếp heng, nói chuyện thả ga thả cửa. Chớ qua mạng, ảo mà,
nhiều khi thấy cái nút like nó tiện quá mà ơ hờ, bớt lợt à!
Bạn của bạn bữa qua trách, nói gì đâu mỗi bận tao nhắn tin, không bao
giờ thấy trả lời liền, toàn đợi qua ngày mới thấy rải tin lại! Bạn này
người Mã, đợt phượt rồi quen, lâu lâu nhắn tin hỏi thăm chơi! Bạn mới
nói là trời ơi buổi tối đi ngủ sớm lắm, chín giờ tối là lên giường, đọc
sách bậy bạ rồi mắt ríu lại là đi ngủ. Không la cà, điện thoại di động
tắt từ lúc sáu giờ chiều! Vậy nên bạn bè người thân cần liên lạc, cứ để
lại lời nhắn rồi để im đó, sáng mai tính! Nhiều khi cũng thấy kỳ, như
bữa rồi có cô bạn gọi điện mời đi cà phê, mờ cái điện thoại vừa tan sở
ra là bạn bưng đi cất, sợ xài nhiều quá nó mòn hết đi! Ba cuộc gọi nhỡ
nhưng kệ, cả ngày dính với cục đá đó rồi, tan việc rồi, gỡ đá quăng bớt
đi, cho nhẹ lòng, thêm thanh thản. Sáng mơi gọi lại thì mới biết bạn rủ
đi cà phê cà pháo sẵn tiện mời đám cưới. Đôi trẻ quen nhau từ thời đại
học rồi cũng đến lúc phải dọn về chung một nhà. Bạn mới cười cười, sáng
chưa tỉnh ngủ hẳn nên gặng lại hỏi thiệt không đó cô? Năm nay năm tuổi
mà cưới hỏi gì đa? Cô trách hôm qua gọi quá trời mà không được, tuần sau
cô cưới, nhớ nhậu quắc cần câu à nghen!
Biết nói chuyện gì nữa
đây trời? Vì tự nhiên bữa rồi viber báo có bạn trong danh bạ mới gia
nhập vào ứng dụng. Lật ra coi thì thấy cái tên ấy! Từ bữa bạn đi thì bạn
không còn dám nhìn tới dãy số điện thoại đó nữa, bạn sợ, vì cái dãy số
điện thoại này từ bị xoá đi, rồi lưu lại, và hứa hẹn rằng khi nào ra Nội
bạn sẽ gọi, nhớ dắt bạn đi Hà Giang bứt bông tam giác mạch nghen! Hai
năm rồi, hai năm rồi, bạn đã đi làm được hai năm, nỗi đau rồi cũng nguôi
nhưng mỗi bận đi công tác, đường vắng, chạy một mình tự nhiên nhớ tới
bạn lại chảy nước mắt, chảy hoài nên đổ thừa tại bạn chạy xe tốc độ
nhanh quá nên gió thổi làm nước mắt rơi, chớ không phải vì đang đau!
Số điện thoại đó giờ có người khác xài, chắc là người thân (cha của
bạn, chẳng hạn!). Tại tự nhiên cái cô kia đăng lên tấm hình cổ ra quê
của bạn ấy thăm, làm cho bạn lại mắc nhớ, hẹn rồi, dù kiểu gì cũng sẽ
ra, thăm bạn, một ngày không xa đâu!
Viết linh tinh, lang tang, đủ để biết là cuối tuần rồi và lòng cũng ơn ợn sóng lắm rồi!
Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013
Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013
Nha Trang Một chuyến đi!
Chòm dừa - Ở một nơi nào đó cửa ngõ trước khi vào Nha Trang, dừa xôn xao. Nhớ ngày xưa thích tới mấy cái chòm dừa trong xóm, mát lắm!
Khải Hoàng Viên - tên quán nghe cũng hay! Chỗ dừng chân ăn cơm trưa, nơi này là truyền thống dừng chân ăn trưa của đoàn! Thức ăn ăn được!
Bầu trời này sáng nay trong thế!
Một góc vịnh Cam Ranh, nhìn từ cáp treo Vinpearl! Nước rất trong, sóng rất nhẹ, biển êm và lòng người rất lặng!
Hoa giấy - người ta nói dù cho nắng nóng đến cỡ nào, hoa vẫn nở. Hoa của nắng!
Những cửa hàng mọc lô xô, vắng và buồn!
Những bước chân qua!
Góc phố!
Ngã tư!
Xích lô đợi chờ!
Phố!
Cảng biển một ngày nắng chưa vội lên, cảnh đẹp!
Tàu trên bến, đợi hàng!
Nhìn từ phà ra Hòn Mun!
Ở một nơi nào đó trên bè cá, dừng chân mua hải sản!
Lần đầu tiên đi lặn biển, ngắm san hô, rất thích!
Hòn Mun!
Cầu cảng vào Hòn Mun!
XQ Sử quán!
Phía sau là Sofitel!
Ngã tư đường!
Ghé Phan Rang, mua rượu nho về chưng (tại uống không được tốt!)
---------------------------------------
Nha Trang biển đẹp lắm, con người Nha Trang cũng hiền hậu (kiểu như một dĩa ốc móng tay ở quê nhà, có vài ba chục nghìn, ra Bãi Dài chị bán ốc cười thiệt tươi chỉ có một trăm mấy à em!). Ngồi xe lặc lư hơn mười tiếng đồng hồ cho mỗi bận đi, và về! Nha Trang là một hành trình dài, ở đó có lần đầu tiên bạn lặn sâu xuống biển, được đụng vô san hô, có lần đầu tiên ngồi cáp treo vượt đại dương, tưởng tượng má ơi lỡ đứt cáp hay bị tụt dây gì đó, rồi sao ta? Có lần đầu tiên ăn món bánh mì chả cá, thì bởi hay đọc mấy cái trang bờ cỏ bờ lau, được người khen rằng bánh mì chả cá Nha Trang thơm ngon đặc biệt lắm! Mà chắc vì không phải dân bản địa, nên ổ bánh mì 15 đồng ăn cứ nhợt thết, dù chả cá tràn ú ê! Ngồi trên phà từ đảo ngược về đất, bị say sóng muốn ói mà ráng vượt qua! Vịnh Nha Trang đẹp, biển cũng sạch! Nhớ bạn có lần bảo, có đi Nha Trang đừng ra Vinpearl nhá, hỏi tại sao bạn cười nói trời ơi ra ngoài đó có cái gì đâu mà chơi? Trò cảm giác mạnh chơi hổng được, rồi ra biển hổng lẽ bay vô hồ bơi tám? Ra rồi thì cũng đi, hơi chợn nhưng đi tour mờ, tour làm sao thì mình phải theo vậy, hỏi có được chọn khác đi được không? Ngồi trên cáp treo vượt biển mà mắc cười, có anh bạn đi cùng đoàn còn ví von nói cái này cũng tựa tựa đi Genting nhá! Mắc cười thiệt vì so sánh thì khập khiễng! Nhưng vịnh Cam Ranh thì khác, một địa hình chiến lược đáng để tự hào! Những trò chơi cảm giác mạnh nóng rẫy một buổi chiều, đá đeo đầy trên những toan tính, đại loại như lỡ bỏ năm trăm ngàn ra rồi thì ráng mà chơi cho hết để khỏi uổng tiền, uổng cả công! Và buổi tối nào đi dọc theo công viên bên bờ Trần Phú, nhớ buổi tối nào đi bộ đại lộ dọc bờ sông ở Phnompenh! Tự hỏi mình đất nước là gì? Đi chơi trong một dịp lễ đặc biệt của dân tộc! Mờ sao hình này cứ mờ mờ những niềm quay quắt! Nhắn tin nói chị ơi em muốn mua một cái kiếng mát, chị biết chỗ nào uy tín không giới thiệu em đi! Thôi, để ra nước ngoài mua cho nó chắc em ạ! Mấy cái đồ này, mua bậy bạ sợ lắm! Mà sao, chuyến đi cứ khăm khẳm buồn, là sao ta?
Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013
Hôm nay mây trắng ngang trời
Đi
làm ở Dầu Hạ, được hai năm! Chân đã quến đất, quến người! Sáng nay đi
theo đoàn tặng quà khuyến học cho sắp nhỏ! Cũng rộn ràng, cũng háo hức
lây với những nắm tay thơ, có bé lần đầu được đến trường, thì trường xã
mà, nhỏ xíu, chạy quanh co húc hẻm mới tới được!
Trường bây giờ đâu còn mái đỏ tường vôi, bảng đen và phấn trắng. Hiếm hoi lắm mới gặp được ngôi trường nhỏ, với gốc phượng rậm rì. Và cái bảng tên trường, được vẽ bằng tay trên tấm gỗ, đậu te he trong một khu dân cư người thưa, dòm đâu cũng thấy trống! Trường nhà nghèo, học trò còn nghèo hơn! Để tới dự khai giảng bữa nay, có trẻ thơ nào phải dậy từ năm giờ sáng, đạp xe cả chục cây số để tới điểm trường. Điểm trường mờ, chắc học ở trường lớn, lớp sang riết quen rồi, nghe từ này xa lạ quá! Ở những ngỏ ngách ở vùng quê nghèo khó đó, nhiều khi khoảng cách xa quá khiến cho con chữ lỡ đường, năm ba ấp túm nụm lại mở một hai lớp, một hai lớp ấy vòng lại thành một điểm trường. Những bé nhỏ nhiều khi rơi rụng trên hành trình đến được với chữ, cũng bởi do những cái vòng và điểm trường kia trúc trắc quá!
Trường nhỏ vậy chớ chịu chơi. Cũng lô xô bong bóng, thầy hiệu trưởng hào sảng, đánh hồi trống khai trường khiến cho bạn mình cũng thấy háo hức tợn. Ngày nào đi học, thiệt tình không phải mùa thi, không phải những giờ sắp kiểm tra hay trả bài mà chính những tuần lễ đầu tiên sau ngày khai giảng, là những giờ học trò học hành chăm chỉ nhất, tự giác nhất.
Và sáng nay có mây trắng bay ngang trời, rợp màu áo trắng tuổi học trò tôi!
Trường bây giờ đâu còn mái đỏ tường vôi, bảng đen và phấn trắng. Hiếm hoi lắm mới gặp được ngôi trường nhỏ, với gốc phượng rậm rì. Và cái bảng tên trường, được vẽ bằng tay trên tấm gỗ, đậu te he trong một khu dân cư người thưa, dòm đâu cũng thấy trống! Trường nhà nghèo, học trò còn nghèo hơn! Để tới dự khai giảng bữa nay, có trẻ thơ nào phải dậy từ năm giờ sáng, đạp xe cả chục cây số để tới điểm trường. Điểm trường mờ, chắc học ở trường lớn, lớp sang riết quen rồi, nghe từ này xa lạ quá! Ở những ngỏ ngách ở vùng quê nghèo khó đó, nhiều khi khoảng cách xa quá khiến cho con chữ lỡ đường, năm ba ấp túm nụm lại mở một hai lớp, một hai lớp ấy vòng lại thành một điểm trường. Những bé nhỏ nhiều khi rơi rụng trên hành trình đến được với chữ, cũng bởi do những cái vòng và điểm trường kia trúc trắc quá!
Trường nhỏ vậy chớ chịu chơi. Cũng lô xô bong bóng, thầy hiệu trưởng hào sảng, đánh hồi trống khai trường khiến cho bạn mình cũng thấy háo hức tợn. Ngày nào đi học, thiệt tình không phải mùa thi, không phải những giờ sắp kiểm tra hay trả bài mà chính những tuần lễ đầu tiên sau ngày khai giảng, là những giờ học trò học hành chăm chỉ nhất, tự giác nhất.
Và sáng nay có mây trắng bay ngang trời, rợp màu áo trắng tuổi học trò tôi!
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013
Mùa nước nổi
Mùa nước nổi đón chân người tự phương xa bằng
những đồng không mông quạnh ngút ngàn, bằng một bữa trời ui ui quá nửa
giấc trưa mới hưng hứng nắng, bằng những bờ ruộng mịt mờ dấu chân vì một
trời nước. Bằng món chuột đồng chạy le te, cắn đầu ngọn lúa theo con
nước lên. Bằng trái bình bát nặng oằn cành không người hái, bằng ngọn
điên điển vàng rợm cả một khúc kênh quê. Bằng tiếng bìm bịp kêu te tái,
bằng cái chống xuồng qua kênh đi học kêu lẹt tẹt của bọn trẻ quê cách
trở đò giang. Và mình thì ngồi dòm con nước lên thấy thương quá xá! Bữa
đi ruộng về ngang qua mớ ruộng đồng ngập ngàn một trời nước, chẳng lẽ
thả quần mà lội cho đã đời một mùa nước nổi này! Sao?
Công việc làm ở nhà băng cho phép bạn được thả cửa đi ra ngoài, thả cửa tiếp xúc với mọi người, lăn xả với cuộc sống, tín dụng mà. Nên hễ mỗi khi rôi rãi, là bạn lại chạy tọt về phía ba xã cánh Tây của huyện Trảng Bàng. Ở đó còn nhiều đồng ruộng, mênh mông cò bay thẳng cánh, và đại khái thì cuộc sống vẫn còn nghèo, đường nhỏ, những mái nhà nhỏ, chợ nhỏ, thấy mắc thương.
Mùa này nước xổ trắng đồng, những chòm điên điển mỏng manh chạy rạt theo từng đường gió. Mỗi bận bạn vô, khách hàng thể nào cũng dắt vô quán Hương đồng, bưng ra nào chim, cò, cu, cưỡng đãi bạn. Rượu đế uống vô nồng nồng cay, uống bao nhiêu cũng được, nhậu thả cửa. Người quê mờ, có bữa còn xách ra dúi vô tay nguyên con vịt nhổ lông mần sạch gọn ghe nói vịt nhà nuôi, thịt dẻ sắt, ngon lắm! Những sản vật của quê nhà gửi vô đó là đậm đà tình nghĩa. Là chùm nhãn vừa trở mình thơm phức, là chục trứng vịt lộn ăn hổng hết, là bị hư xe hỏng hóc gì cứ bưng ra tui, tui sửa cho, đảm bảo luôn! Khách hàng nhà quê mờ, quê rặt ri luôn mờ!
Thương hổng hết những bận bạn lạc bước, chạy qua ngõ vắng nào có cái võng tòn teng treo trước cửa, và lu hứng nước mưa nào có cái gáo dừa vắt ngang qua để tụi trẻ trưa trốn nắng chạy chơi khát nước ghé vô uống. Một thềm sân vắng bữa dở cơn mưa bạn ghé vô đụt, mưa rớt hột qua vai bờ hiên lợp bằng lá dừa nước! Giờ người ta cất nhà mới hà rầm, tìm được một bờ hiên với mái lá đơn sơ dòm trời dòm đất hiếm dữ dằn. Phải xuôi về mấy chỗ chắt cà đeo thế này mới gặp. Mừng húm mà thấy con người ta buồn thiu nhà trống trước hụt sau thấy cái vui của mình gượng bâng, chơ vơ bơ vơ vô duyên ghê!
Những vùng đất bạn qua, có cả một rừng lau sậy! Đất đó ngày xưa con gái theo chồng về, đêm giã bạn khóc hết nước mắt. Bởi đất phèn và ngập mặn và buồn thiu! Đất ở đó chỉ trồng được những bờ lau sậy! Đêm đêm tiếng chày giã bàng nghe nẫu hết cả ruột! Bữa bạn chạy vô ngay chóc mùa lúa mới, đường quê sải bóng người phơi lúa! Lau sậy vẫn còn nhiều, đủ để xiu xiu lòng nhớ ngoại bạn thuở xa xưa ngày còn sinh tiền cũng ôm cái chày giã chiếu từ đất Gò Công chạy giặt về Ninh! Người ta giờ nằm nệm, tối ngủ thẳng băng khỏe re bật máy điều hòa kêu vù vù! Cái chiếu cái đệm xếp manh tre bưng đi đâu mất! Nhiều đêm nằm nhớ mắc khóc! Đất này giờ lau sậy phai ai?
Phóng hết vụ lúa này chế đi mần mướn! Chế nói với bạn bữa bạn ghé qua nhà! Chế mần lúa, cũng được mấy mươi cao! Đất ruộng sâu, hổng có được như ruộng gò, năm chế chỉ mần có hai vụ! Mùa nước nổi ruộng ngập hết trơn nên chế buông cái này bắt cái kia! Mà giờ cua cá đâu mất tiêu hết chú ơi, ngày xưa thì mò cua bắt ốc đắp đổi qua ngày được, giờ cua còng ở ngoài đồng hết chỗ sống mất rồi, nên mấy tháng này chế đi kiếm gì đó mần mướn cho qua bữa! Ai kêu gì mần đó, đợi tới đông xuân về xạ ruộng! Chế tỉnh bơ ngồi sàn gạo, biểu sao giờ này còn sàn cái kiểu này nữa chế ơi? Chế cười ngơ ngắt khoe cái răng cửa trống hơ hoác, lúa này mót, hổng sàn lại ăn trúng sạn chết luôn!
Riết rồi bạn cũng hết muốn về phố! Thấy tự do thấy mình đã muốn cắm rễ cặm sào ở cái mảnh đất quê nghèo này rồi! Những tâm tình thơm thảo! Và người và đất! Hay cái tính nông dân từ đời ông cố lũy nào đang rần rật chảy trong tim!
Công việc làm ở nhà băng cho phép bạn được thả cửa đi ra ngoài, thả cửa tiếp xúc với mọi người, lăn xả với cuộc sống, tín dụng mà. Nên hễ mỗi khi rôi rãi, là bạn lại chạy tọt về phía ba xã cánh Tây của huyện Trảng Bàng. Ở đó còn nhiều đồng ruộng, mênh mông cò bay thẳng cánh, và đại khái thì cuộc sống vẫn còn nghèo, đường nhỏ, những mái nhà nhỏ, chợ nhỏ, thấy mắc thương.
Mùa này nước xổ trắng đồng, những chòm điên điển mỏng manh chạy rạt theo từng đường gió. Mỗi bận bạn vô, khách hàng thể nào cũng dắt vô quán Hương đồng, bưng ra nào chim, cò, cu, cưỡng đãi bạn. Rượu đế uống vô nồng nồng cay, uống bao nhiêu cũng được, nhậu thả cửa. Người quê mờ, có bữa còn xách ra dúi vô tay nguyên con vịt nhổ lông mần sạch gọn ghe nói vịt nhà nuôi, thịt dẻ sắt, ngon lắm! Những sản vật của quê nhà gửi vô đó là đậm đà tình nghĩa. Là chùm nhãn vừa trở mình thơm phức, là chục trứng vịt lộn ăn hổng hết, là bị hư xe hỏng hóc gì cứ bưng ra tui, tui sửa cho, đảm bảo luôn! Khách hàng nhà quê mờ, quê rặt ri luôn mờ!
Thương hổng hết những bận bạn lạc bước, chạy qua ngõ vắng nào có cái võng tòn teng treo trước cửa, và lu hứng nước mưa nào có cái gáo dừa vắt ngang qua để tụi trẻ trưa trốn nắng chạy chơi khát nước ghé vô uống. Một thềm sân vắng bữa dở cơn mưa bạn ghé vô đụt, mưa rớt hột qua vai bờ hiên lợp bằng lá dừa nước! Giờ người ta cất nhà mới hà rầm, tìm được một bờ hiên với mái lá đơn sơ dòm trời dòm đất hiếm dữ dằn. Phải xuôi về mấy chỗ chắt cà đeo thế này mới gặp. Mừng húm mà thấy con người ta buồn thiu nhà trống trước hụt sau thấy cái vui của mình gượng bâng, chơ vơ bơ vơ vô duyên ghê!
Những vùng đất bạn qua, có cả một rừng lau sậy! Đất đó ngày xưa con gái theo chồng về, đêm giã bạn khóc hết nước mắt. Bởi đất phèn và ngập mặn và buồn thiu! Đất ở đó chỉ trồng được những bờ lau sậy! Đêm đêm tiếng chày giã bàng nghe nẫu hết cả ruột! Bữa bạn chạy vô ngay chóc mùa lúa mới, đường quê sải bóng người phơi lúa! Lau sậy vẫn còn nhiều, đủ để xiu xiu lòng nhớ ngoại bạn thuở xa xưa ngày còn sinh tiền cũng ôm cái chày giã chiếu từ đất Gò Công chạy giặt về Ninh! Người ta giờ nằm nệm, tối ngủ thẳng băng khỏe re bật máy điều hòa kêu vù vù! Cái chiếu cái đệm xếp manh tre bưng đi đâu mất! Nhiều đêm nằm nhớ mắc khóc! Đất này giờ lau sậy phai ai?
Phóng hết vụ lúa này chế đi mần mướn! Chế nói với bạn bữa bạn ghé qua nhà! Chế mần lúa, cũng được mấy mươi cao! Đất ruộng sâu, hổng có được như ruộng gò, năm chế chỉ mần có hai vụ! Mùa nước nổi ruộng ngập hết trơn nên chế buông cái này bắt cái kia! Mà giờ cua cá đâu mất tiêu hết chú ơi, ngày xưa thì mò cua bắt ốc đắp đổi qua ngày được, giờ cua còng ở ngoài đồng hết chỗ sống mất rồi, nên mấy tháng này chế đi kiếm gì đó mần mướn cho qua bữa! Ai kêu gì mần đó, đợi tới đông xuân về xạ ruộng! Chế tỉnh bơ ngồi sàn gạo, biểu sao giờ này còn sàn cái kiểu này nữa chế ơi? Chế cười ngơ ngắt khoe cái răng cửa trống hơ hoác, lúa này mót, hổng sàn lại ăn trúng sạn chết luôn!
Riết rồi bạn cũng hết muốn về phố! Thấy tự do thấy mình đã muốn cắm rễ cặm sào ở cái mảnh đất quê nghèo này rồi! Những tâm tình thơm thảo! Và người và đất! Hay cái tính nông dân từ đời ông cố lũy nào đang rần rật chảy trong tim!
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
Malaysia Dặm đường rong ruổi (7 và kết)
Máy
bay sẽ cất cánh vào lúc 2 giờ 30 ngày thứ hai. Tối đó, mình ngồi nói
chuyện với Kay. Cám ơn anh về tất cả những giúp đỡ của anh đối với mình
trong hai ngày qua. Một người Malay nhiệt tình, sôi nổi và tốt bụng! Anh
mời mình ăn một loại trái cây (nằm trong tủ lạnh, hổng biết từ khi
nào?). Trái này có hột, giống trái chà là ở quê nhà, ngọt ngắt, dẻo dẻo,
bùi bùi. Kay bảo mai thứ hai anh phải đi làm,
mình phải tự bắt bus ra LLCT. Mình nói mình còn phải đi coi tòa tháp
đôi, những khu mua sắm như Pavillon chẳng hạn (bên đó đang mùa Sales
canival - mùa giảm giá kích cầu lớn nhất trong năm), và động Batu - đền
thiêng của đạo Hồi nữa. Kay cười, trời ơi thời gian đâu mà đi cho bằng
hết những chỗ đó. Pavillon không đi cũng được, Batu hổng đến cũng chả
sao, nhưng nhất định phải chạm được tay vào twink tower nhá. Đó là biểu
tượng, chỉ ở Malay mới có. Kay nói và không giấu được sự tự hào, Giấc
ngủ muộn màng cuối cùng cũng đến với mình, sau một ngày bươn bải giữa
thủ đô KL một mình! Ngày cuối cùng, đã là đêm cuối cùng ở Malaysia.
7. Chạm tay vào tòa tháp đôi
Mình dậy sớm. Tối qua mình và bạn đã phác thảo ra lịch trình cho ngày hôm nay. Mình sẽ bắt bus từ chỗ trọ ra KL Central. Từ KL Central mình sẽ mua vé sky train để đi tới trạm KLCC, tức khu tháp đôi. Kay nói yên tâm đi, sky train dễ ẹt à, tất cả mọi người ở KL Central đều biết cách để sự dụng phương tiện này, nếu không biết, cứ việc hỏi. Hổng có lý do gì để lo lắng hết ráo trọi! Vác vali, chào tạm biệt bạn, mình lên đường!
Chia tay mờ, dù là chỉ mới gặp nhau có vài ngày! Khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, tuổi tác nhưng cũng đủ để con người ta thấy lòng mình khang khác. Bàng bạc những nỗi niềm. Ngay chỗ góc cầu thang chung cư, mình lấy cây viết lông bôi bẩn lên tường mấy chữ. Viết tiếng Việt đàng hoàng, sến rện kiểu Tôi yêu Malaysia. Qua ngã rẽ, mình vẫy tay chào. Mình biết ở trên kia, lầu ba, có bạn vẫn đang dõi theo mình, chỉ để yên tâm là mình lên được xe bus! Mình chắc ăn là như thế!
Một chuyến xe bus toàn dân gốc Ấn. Nhiêu đó cũng đủ để bây giờ nhớ lại là nỗi ám ảnh. Mình sợ những gương mặt người, với râu quai nón, mái tóc xoăn, sợ cái mùi cơ thể đặc trưng, và cách phát âm tiếng Anh léo nhéo. Những kinh nghiệm được rỉ tai nhau, rằng dân da đen gốc Ấn không được thân thiện cho lắm, hung hãn và xấu tính, cẩn thận kẻo bị lừa. Trải nghiệm qua rồi mới thấy, ở nơi nào, sắc da và màu tóc và ngôn ngữ nào, cũng sẽ có người này và người khác. Hãy cẩn thận nhưng đừng biến nó thành rào cản. Mình phải cảm ơn những người bạn xa lạ này vì nhờ có họ mà mình xuống trạm đúng chỗ, họ thân thiện và vui vẻ chỉ cho mình đường nào lên sky train station, cách mua vé, và lúc mình loay hoay kiếm tiền lẻ, họ sẵn sàng cho mình 1,6 RG để chắc chắn là với sự có mặt của họ, mình có thể mua được vé lên sky train. Những người xa lạ dễ thương.
Chỉ mất chưa tới mười phút di chuyển từ KL Central, mình đã tới được tòa tháp đôi. Choáng ngợp thì hơi quá, nhưng phải nói đây là một công trình đáng để người dân bản địa tự hào. Mình đến KL tower hơi sớm, chỉ mới chín giờ sáng, dân văn phòng đã đến giờ làm việc. Nhưng khu shopping mall lác đác chưa mở cửa. Bước ra từ đường hầm lên tầng trệt, bước thẳng ra ngoài để ngoái đầu nhìn cho thấy được ngọn của hai tòa tháp đôi nổi tiếng này! Đi có mình ên, nên muốn lưu giữ lại hình ảnh cũng khó. Chạy loi choi loanh quanh chụp cảnh một hồi, để ý dòm qua dòm lại cũng nhờ được một anh bạn - dân Trung Quốc đang lớ ngớ như mình! Hai thằng chào nhau rồi đề nghị chụp hình giùm cho nhau! Thằng kia lớn tuổi, đang chờ quá cảnh đi Ấn Độ! Mình hỏi nó đi qua đó làm gì, nó nói được chính phủ gửi đi học! Chúc nó may mắn, mình lại bơ vơ tiếp! Những cửa hàng thời trang trong khu shopping mall đã mở cửa. Đồ hiệu sáng choang bày lấp la lấp lánh những thương hiệu nổi tiếng. Đói bụng, mình ghé qua khu foodcourt. Đồ ăn bên Malay rất ngon, hợp khẩu vị với mình! Đồ ăn cũng rẻ, giá cả chấp nhận được!
Mới đầu định lùng đồ hiệu! Nghe nói là bên đấy đang khuyến mãi rầm rộ dữ lắm! Nhưng phần vì khu này bán toàn đồ hiệu đỉnh của đỉnh, nên khi khuyến mãi rồi, thì giá vẫn còn trên trời. Mình là dân phượt bụi nghèo, đi chủ yếu để trải nghiệm vui vui thôi, nên dạo chơi rồi chụp ảnh! Sắp hết tháng Ramadan rồi nên lượng khách cũng không gọi là quá đông. Lại đến vào ngay sáng thứ hai đầu tuần làm việc, chỗ nào cũng thưa thớt. Mình đi vòng vòng, chạm cái này sờ cái kia mà bụng bảo dạ mình đang ở trong lòng của tòa tháp đôi cao nhất thế giới. Mình khoái! Bạn mình bảo trời ơi có cái gì đâu, cũng là những khu building y chang bên mình chứ có gì! Hổng phải vậy! Đây là biểu tượng, là niềm tự hào của người ta! Cũng đáng để tự hào chớ, vì khi nhắc về Malaysia, người ta nghĩ ngay đến tòa tháp đôi này! Có cái để tự hào, đã là một niềm hạnh phúc rồi!
Mình tìm đường trở về. Định là mua một lúc 2 cái vé sky train, rồi bứng luôn cái đồng xèng đó đem về mần kỷ niệm! Nhưng mờ thấy cũng kỳ kỳ, với lại nhiều người cũng đang xếp hàng chờ mua vé từ các máy bán vé tự động, nên thôi! Chớ mình cứ rị mọ đứng đó hoài, coi hổng có đặng. Đường trở về lòng thênh thang. Ba ngày ở Malaysia, đi không nhiều chỗ nhưng vui vì được trải nghiệm, được sống và vui đã đời với những người bạn bản địa lạ xa mà như thân quen từ đời nảo đời nào! Sky train trở về ken đặc người không kìm hãm được niềm vui trong lòng mình. Quến từng nhịp thở của một thủ đô sôi động, mình đã bỏ lại trong tim một mảnh dành cho KL.
Ở sân bay, mình đi toilet! Ở đó mình mất máy ảnh! Nghĩ lạc quan là cũng may là mất vào phút cuối, để mình có được trọn vẹn ba ngày ở đất nước này! Mạng wifi chập chờn ở LCCT đủ để mình nhắn tin cho Kay biết tình hình! Và để lại thông tin của Kay cho nhân viên hãng bay để trường hợp có người tốt bụng nào đó vô tình nhặt được máy ảnh và có nhã ý trả lại... cái thẻ nhớ thì gửi cho Kay, Kay sẽ chép hình gửi lại cho mình. Những cố gắng và động não cuối cùng để lưu giữ kỷ niệm. Mình check in online. Bị kiểm soát vặn lại vì hành lý xách tay vượt quá 7kg. Cái miệng có duyên giờ phút này cười cũng hết nổi rồi! Đành than thở, ỷ ôi năn nỉ này nọ kia! Mình vượt tới tận gần ba kg! Chắc thấy tội nghiệp nên cuối cùng cũng cho qua! Ngồi trên máy bay mình trở về nhà! Sài mưa chiều đón mình bằng cái ngột ngạt khi hột mưa rớt chưa đủ mát. Trở về, trở về. Vẫn còn âm ỉ tiếng la làng của mẹ, khi mình đang ngồi trên minibus từ KL Central ra sân bay! Mẹ gọi điện hỏi tuần này thứ tư có về không? Mình nói chút chiều con về? Thế con đang ở đâu? Dạ, con đang ở sân bay, con sắp từ Malay bay về!
8. Kết
Giờ này mà nói thương nói nhớ đất nước ấy thì niềm thương và nỗi nhớ đã trở màu bàng bạc, vị nhạt thếch đủ để đọng lại chút đỉnh trên môi! Thì mình đã đi qua, đã đặt chân, đã chụp hình, đã cười cười nói nói. Nhưng ghi chép lại để mỗi ngày qua khi đặt chân đến những nơi xa, vẫn còn có chút gì đó để biết là mình đã từng trao gởi lời thương lời nhớ cho đất nước và con người nơi này!
Chuyến xê dịch ngắn ngày, mất tiền oan vì phải đổi vé máy bay, mất luôn cả máy ảnh, tháng chay Ramadan, lần đầu tiên couch surfing, biển Dickson và những người bạn. Đêm không ngủ!
Và chắc là mình sẽ nhớ chuyến đi này, đậm và dài!
7. Chạm tay vào tòa tháp đôi
Mình dậy sớm. Tối qua mình và bạn đã phác thảo ra lịch trình cho ngày hôm nay. Mình sẽ bắt bus từ chỗ trọ ra KL Central. Từ KL Central mình sẽ mua vé sky train để đi tới trạm KLCC, tức khu tháp đôi. Kay nói yên tâm đi, sky train dễ ẹt à, tất cả mọi người ở KL Central đều biết cách để sự dụng phương tiện này, nếu không biết, cứ việc hỏi. Hổng có lý do gì để lo lắng hết ráo trọi! Vác vali, chào tạm biệt bạn, mình lên đường!
Chia tay mờ, dù là chỉ mới gặp nhau có vài ngày! Khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, tuổi tác nhưng cũng đủ để con người ta thấy lòng mình khang khác. Bàng bạc những nỗi niềm. Ngay chỗ góc cầu thang chung cư, mình lấy cây viết lông bôi bẩn lên tường mấy chữ. Viết tiếng Việt đàng hoàng, sến rện kiểu Tôi yêu Malaysia. Qua ngã rẽ, mình vẫy tay chào. Mình biết ở trên kia, lầu ba, có bạn vẫn đang dõi theo mình, chỉ để yên tâm là mình lên được xe bus! Mình chắc ăn là như thế!
Một chuyến xe bus toàn dân gốc Ấn. Nhiêu đó cũng đủ để bây giờ nhớ lại là nỗi ám ảnh. Mình sợ những gương mặt người, với râu quai nón, mái tóc xoăn, sợ cái mùi cơ thể đặc trưng, và cách phát âm tiếng Anh léo nhéo. Những kinh nghiệm được rỉ tai nhau, rằng dân da đen gốc Ấn không được thân thiện cho lắm, hung hãn và xấu tính, cẩn thận kẻo bị lừa. Trải nghiệm qua rồi mới thấy, ở nơi nào, sắc da và màu tóc và ngôn ngữ nào, cũng sẽ có người này và người khác. Hãy cẩn thận nhưng đừng biến nó thành rào cản. Mình phải cảm ơn những người bạn xa lạ này vì nhờ có họ mà mình xuống trạm đúng chỗ, họ thân thiện và vui vẻ chỉ cho mình đường nào lên sky train station, cách mua vé, và lúc mình loay hoay kiếm tiền lẻ, họ sẵn sàng cho mình 1,6 RG để chắc chắn là với sự có mặt của họ, mình có thể mua được vé lên sky train. Những người xa lạ dễ thương.
Chỉ mất chưa tới mười phút di chuyển từ KL Central, mình đã tới được tòa tháp đôi. Choáng ngợp thì hơi quá, nhưng phải nói đây là một công trình đáng để người dân bản địa tự hào. Mình đến KL tower hơi sớm, chỉ mới chín giờ sáng, dân văn phòng đã đến giờ làm việc. Nhưng khu shopping mall lác đác chưa mở cửa. Bước ra từ đường hầm lên tầng trệt, bước thẳng ra ngoài để ngoái đầu nhìn cho thấy được ngọn của hai tòa tháp đôi nổi tiếng này! Đi có mình ên, nên muốn lưu giữ lại hình ảnh cũng khó. Chạy loi choi loanh quanh chụp cảnh một hồi, để ý dòm qua dòm lại cũng nhờ được một anh bạn - dân Trung Quốc đang lớ ngớ như mình! Hai thằng chào nhau rồi đề nghị chụp hình giùm cho nhau! Thằng kia lớn tuổi, đang chờ quá cảnh đi Ấn Độ! Mình hỏi nó đi qua đó làm gì, nó nói được chính phủ gửi đi học! Chúc nó may mắn, mình lại bơ vơ tiếp! Những cửa hàng thời trang trong khu shopping mall đã mở cửa. Đồ hiệu sáng choang bày lấp la lấp lánh những thương hiệu nổi tiếng. Đói bụng, mình ghé qua khu foodcourt. Đồ ăn bên Malay rất ngon, hợp khẩu vị với mình! Đồ ăn cũng rẻ, giá cả chấp nhận được!
Mới đầu định lùng đồ hiệu! Nghe nói là bên đấy đang khuyến mãi rầm rộ dữ lắm! Nhưng phần vì khu này bán toàn đồ hiệu đỉnh của đỉnh, nên khi khuyến mãi rồi, thì giá vẫn còn trên trời. Mình là dân phượt bụi nghèo, đi chủ yếu để trải nghiệm vui vui thôi, nên dạo chơi rồi chụp ảnh! Sắp hết tháng Ramadan rồi nên lượng khách cũng không gọi là quá đông. Lại đến vào ngay sáng thứ hai đầu tuần làm việc, chỗ nào cũng thưa thớt. Mình đi vòng vòng, chạm cái này sờ cái kia mà bụng bảo dạ mình đang ở trong lòng của tòa tháp đôi cao nhất thế giới. Mình khoái! Bạn mình bảo trời ơi có cái gì đâu, cũng là những khu building y chang bên mình chứ có gì! Hổng phải vậy! Đây là biểu tượng, là niềm tự hào của người ta! Cũng đáng để tự hào chớ, vì khi nhắc về Malaysia, người ta nghĩ ngay đến tòa tháp đôi này! Có cái để tự hào, đã là một niềm hạnh phúc rồi!
Mình tìm đường trở về. Định là mua một lúc 2 cái vé sky train, rồi bứng luôn cái đồng xèng đó đem về mần kỷ niệm! Nhưng mờ thấy cũng kỳ kỳ, với lại nhiều người cũng đang xếp hàng chờ mua vé từ các máy bán vé tự động, nên thôi! Chớ mình cứ rị mọ đứng đó hoài, coi hổng có đặng. Đường trở về lòng thênh thang. Ba ngày ở Malaysia, đi không nhiều chỗ nhưng vui vì được trải nghiệm, được sống và vui đã đời với những người bạn bản địa lạ xa mà như thân quen từ đời nảo đời nào! Sky train trở về ken đặc người không kìm hãm được niềm vui trong lòng mình. Quến từng nhịp thở của một thủ đô sôi động, mình đã bỏ lại trong tim một mảnh dành cho KL.
Ở sân bay, mình đi toilet! Ở đó mình mất máy ảnh! Nghĩ lạc quan là cũng may là mất vào phút cuối, để mình có được trọn vẹn ba ngày ở đất nước này! Mạng wifi chập chờn ở LCCT đủ để mình nhắn tin cho Kay biết tình hình! Và để lại thông tin của Kay cho nhân viên hãng bay để trường hợp có người tốt bụng nào đó vô tình nhặt được máy ảnh và có nhã ý trả lại... cái thẻ nhớ thì gửi cho Kay, Kay sẽ chép hình gửi lại cho mình. Những cố gắng và động não cuối cùng để lưu giữ kỷ niệm. Mình check in online. Bị kiểm soát vặn lại vì hành lý xách tay vượt quá 7kg. Cái miệng có duyên giờ phút này cười cũng hết nổi rồi! Đành than thở, ỷ ôi năn nỉ này nọ kia! Mình vượt tới tận gần ba kg! Chắc thấy tội nghiệp nên cuối cùng cũng cho qua! Ngồi trên máy bay mình trở về nhà! Sài mưa chiều đón mình bằng cái ngột ngạt khi hột mưa rớt chưa đủ mát. Trở về, trở về. Vẫn còn âm ỉ tiếng la làng của mẹ, khi mình đang ngồi trên minibus từ KL Central ra sân bay! Mẹ gọi điện hỏi tuần này thứ tư có về không? Mình nói chút chiều con về? Thế con đang ở đâu? Dạ, con đang ở sân bay, con sắp từ Malay bay về!
8. Kết
Giờ này mà nói thương nói nhớ đất nước ấy thì niềm thương và nỗi nhớ đã trở màu bàng bạc, vị nhạt thếch đủ để đọng lại chút đỉnh trên môi! Thì mình đã đi qua, đã đặt chân, đã chụp hình, đã cười cười nói nói. Nhưng ghi chép lại để mỗi ngày qua khi đặt chân đến những nơi xa, vẫn còn có chút gì đó để biết là mình đã từng trao gởi lời thương lời nhớ cho đất nước và con người nơi này!
Chuyến xê dịch ngắn ngày, mất tiền oan vì phải đổi vé máy bay, mất luôn cả máy ảnh, tháng chay Ramadan, lần đầu tiên couch surfing, biển Dickson và những người bạn. Đêm không ngủ!
Và chắc là mình sẽ nhớ chuyến đi này, đậm và dài!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)