Khi buông tay, rời mắt khỏi quyển sách dày hơn sáu trăm trang, giá bìa một trăm lẻ năm ngàn đồng chẳn, xuất bản năm hai ngàn lẻ bảy của quyển sách thứ bảy trong series bảy tập của H.P, tôi lại một lần nữa muốn treo thêm một bài viết nữa, về người bạn cũ, đặc biệt của tôi! Chuyện chưa hề dứt!
Không có quyển sách nào mà tôi đọc đi, đọc lại nhiều lần như bạn! Đọc chập chờn kiểu mỗi bận về Ninh nhà, tối bảy giờ đã thò chân lên giường đi ngủ, tám giờ tối mở mắt ra, thấy trời ơi dưới Sài giờ này chắc người ta còn ầm ầm ào ào nối nhau dài dài trên những nẻo đường rập rờn đèn xe khói bụi, vậy mà nơi quê nhà tiếng chó sủa ma đã rơi tòm vào không gian đêm lặng vô cùng! Thế là bước xuống giường, chong đèn, lôi từ tủ sách ra những quyển H.P nhỏ ra đọc, đặng dỗ dàng giấc ngủ, đặng nhiều khi đơn giản, là để nhớ!
Cũng phải thôi, đọc bạn từ cái hồi còn nhỏ xíu, lớp sáu, người ta cũng chưa biết vỡ tiếng là gì, người ta vẫn còn tự do mà bận quần đùi xách bọc nylon, trong đựng cuốn vở, cây bút đi tới nhà cô giáo làng học thêm toán! Lớp sáu người ta vẫn chưa đọc đúng, đọc chuẩn tên các nhân vật trong truyện, và người ta cũng không biết được rằng, rồi thì lớn lên, sau này, người ta sẽ thương và yêu một người ta - H.P ấy bằng một tình yêu đằm, và sâu đến như vậy!
Đọc H.P là để hồi tưởng, bởi, đơn giản tôi cho rằng, thế hệ của tôi là thế hệ của những cô cậu H.P ôm đũa thần, cởi chổi thần mà làm nên chuyện lớn! H.P đi cùng tôi suốt quãng thời trung học, với những ý nghĩ mà đến tận bây giờ, vẫn cứ hoài cười rưng rức! Kiểu như bạn H.P ấy bằng tuổi mình đấy, kiểu như mình lớn lên đồng vọng theo những cuộc phiêu lưu bảy năm của bạn đấy, kiểu như H.P không là một nhân vật truyện, không là một cậu bé người Anh xa tít tắp, mà H.P là mình, là chính bản thân mình! Và cứ mỗi bận nhìn thấy bạn, soi lại bạn, là mỗi lần lại trào dâng quá chừng lóc chóc những ký ức!
Đâu dễ để kiếm ra một người bạn đồng hành, từ lúc tôi còn nhỏ xíu, đến lúc biết tập tành kinh doanh đâu bạn! Năm hai ngàn lẻ bảy, tập truyện cuối cùng xuất bản! Tôi, lại thêm một lần đánh dấu với bạn, như một kỷ niệm khó quên, như một niềm tự hào, nho nhỏ! Tôi có máu kinh doanh, nhỏ đã thế, lớn lên cũng thế! Dịp xuất bản năm cuối ấy, tôi - một sinh viên năm nhất đại học, khờ - nhưng năng động, đã bắt tay vào làm một mớ kinh doanh đầu tiên, kiểu như chào sân mình với ngôi trường Thương tôi vừa làm quen chưa đầy một tháng. Quãng ấy là tháng mười năm không bảy!
Tôi đi bán sách H.P tập bảy, chiết khấu mười phần trăm! Cho đến bây giờ, mỗi bận nghĩ lại, mà tôi vẫn thấy mắc cười! Phải như tôi xuống Sài sớm hơn chừng hai tháng nữa, tôi đã biết tìm đến đường Liệu để hỏi về chuyện mua sách số lượng lớn đặng được chiết khấu nhiều hơn! Hoặc giả tôi đã làm quen với môi trường mới nhiều hơn, thì có lẽ, con số sách tôi thuyết phục người mua, đã vượt mốc bốn mươi hai quyển! Nhưng sự thực thì, tôi chỉ là một sinh viên năm nhất, không quen biết nhiều, và việc lấy tiền đặt cọc trước, thuyết phục các anh chị, bạn đồng khóa rằng tôi là sinh viên trường Thương, và tìm sự tin cậy để họ đồng ý mua sách tôi bán, số lượng bán ra là bốn mươi hai quyển, là cả một hành trình dài!
Nhiều người vẫn còn mắc cười khi tôi kể cho họ nghe, tôi ngược về Ninh, đến nhà sách Vũ - tạm coi là nhà sách lớn nhất Ninh thời bấy giờ, ôm ọc à ọc ạch hai thùng sách nặng chịch xuống lại Sài! Và bạn cùng lớp của tôi, đến giờ vẫn còn oán, vì cái việc là tôi đã ở lại Ninh, đọc cho xong quyển sách còn nóng hôi hổi mới chuyện đem sách xuống Sài giao cho bạn, trễ cả một ngày cho những tháng dài chờ chờ đợi đợi! Tôi bảo lý do là ngày chủ nhật không gặp bạn ở trường nên không giao sách được, phải chờ đến ngày thứ hai! Và với một sinh viên năm nhất, lần bán sách ấy, còn đánh dấu bằng việc bị bảo vệ trường bắt làm biên bản tội bán sách trong trường trái phép vẫn còn ám ảnh tôi, cho đến tận bây giờ!
Lần bán sách đó, tôi lời, đủ nhiều để có thể tậu cho mình một bạn H.P mới tinh, mới cóng! Và tôi tự hào, một sinh viên năm nhất, có thể làm những chuyện, mà nhiều khi, khiến con người ta phải bật cười! Trong số khách hàng của tôi, phần không nhỏ, là những anh chị năm tư, già dặn kinh nghiệm, quen thuộc Sài!
Trở lại với bạn H.P!
Cảm giác của mỗi bận buông tay, rời mắt khỏi quyển sách dày hơn sáu trăm trang, kiểu như cảm giác hồi nhỏ coi Tây Du ký, đến tập cuối cùng, biết rằng thầy trò Đường Tăng bữa nay sẽ thỉnh được chân kinh, vui, và biết rằng từ bữa sau là hết chuyện đặng trông ngóng mỗi buổi cơm chiều là tự nhiên trong lòng buồn bứt rứt! Cảm giác kiểu như những lần lễ trọng đại của đất nước, đài truyền hình lại chiếu bộ phim Ngã ba Đồng Lộc, đến cảnh mười cô gái anh hùng, đùng một cái nằm sâu dưới lòng đất, và tiếng của cô gái nào đó, giọng khu bốn, rưng rưng "chín bỏ làm mười..." là tự dưng nước mắt mình rưng rưng, tiếc thương, tiếc nuối! Cảm giác cũng y chang như lần đọc Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán, hồi năm nhất đại học, trong căn gác trọ có một mình mình, đọc một lèo, và ba lần khóc, nhứt mắt! H.P, dù đọc lần thứ nhất, đọc lại lần thứ hai, đọc lại lần thứ n đi nữa, thì lúc nào cũng hoài rưng rức một trời tiếc, một trời nhớ, một trời thương!
Thì cũng phải thôi, người ta nắm giữ trong lòng mình quá chừng ký ức, chỉ để khi có lúc bật ra , thôi!
Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011
Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011
Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011
Những nỗi lo sợ!
Vào lúc 9:24am ngày 25/02/2011,
Vẫn còn khá đông sinh viên năm tư trường Thương, chưa thống nhất tên đề tài khóa luận tốt nghiệp, hoặc đang chờ đăng ký tên đề tài, tụ tập trên thư viện, hoặc trong không gian chật hẹp của phòng bộ môn nghiệp vụ 2. Thời tiết Sài vẫn khá mát mẻ, Ninh cũng khá mát mẻ, trời có nắng! Hôm qua thứ tư, Ninh cúp điện trên diện rộng!
Chợ Hoa vẫn phơi mình như một đại công trường, tiểu thương vẫn buôn bán bình thường!
Bà mẹ trẻ - không phải trẻ về tuổi đời, mà trẻ ở kinh nghiệm chăm con của lần đầu sinh con so, hôm nay mừng quýnh vì con gái đã biết lật ngửa!
Có một vụ tai nạn xảy ra ngay chỗ ngã tư đèn xanh đỏ, máu quyện trong những mảng xăng chảy lênh láng trên mặt đường! Giá xăng hôm nay tăng lên ba ngàn một lít, nhiều người đi đường nhón gót hóng chuyện, rớt lộp bộp những tiếng thở dài, xăng lên giá nữa rồi!
Thế giới đang dần trở nên bất ổn!
Lybia chìm trong mịt mù những bạo động lan dần từ thành phố này sang thành phố khác! Tại đất nước ấy có hơn một vạn người gốc Việt đang sinh sống! Các sắc dân khác đã bắt đầu rút công dân nước mình chạy ra khỏi vùng bất ổn bằng mọi cách, đi tàu, di máy bay quân sự! Và người Việt đã tìm được chỗ trú an toàn trên Lybia - bao phủ bởi một bầu không khí hoàn toàn nặng nề và cực kỳ bất ổn!
Thái Lan và Campuchia vẫn triền miên trong những tranh chấp bất đồng về một ngôi đền nằm lưng chừng đường vòng biên giới! Nội bộ Thái Lan vẫn rối ren với sự trỗi dậy - không có gì bất ngờ - của các thế lực thù địch trong các khối đảng! Hết phe áo đỏ đến phe áo vàng! Người Việt theo dõi trong sự hồi hộp và không kém phần tự mãn, cờ đến tay ai người đó phất. Những mối nguy hiểm tiềm tàng!
Ở Đông Á, Bắc Triều đã công khai sự thật về vụ nã pháo vào một hòn đảo thuộc sở hữu của Nam Triều vào tháng 11 năm ngoái, gây nên những căng thẳng tột độ về mối quan hệ liên triều và nguy cơ chiến tranh leo thang có thể nổ ra bất cứ lúc nào! Cư dân thuộc vùng chiến nơm nớp sống trong sợ hãi!
Ở châu Úc, New Zealand đang nỗ lực vượt qua nỗi đau tinh thần lẫn vật chất về vụ động đất kinh khủng nhất nhiều năm trở lại đây của đất nước kiwi. Vụ động đất đã cướp đi sinh mạng của 98 người và hơn 250 người vẫn còn mất tích! Và mất tích, có nghĩa là chết!
Sau hơn sáu mươi năm kể từ ngày chiến tranh thần thánh ở dãy Gaza xảy ra, chiến sự vẫn luôn nóng ở vùng đất thiêng này! Vấn đề chỉ là bao giờ, và khi nào, chiến tranh lại xảy ra, chứ không còn là chuyện, làm thế nào để chấm dứt chiến tranh ở nơi đây!
Ai Cập đã qua cơn khủng hoảng chính trị với sự rút lui của cựu tổng thống cố thủ Maburak. Trong hoàn cảnh đất nước như thế, mà có những người chỉ chăm chăm vào lợi ích của mình, thật không thể hiểu nổi!
Rất nhiều bất ổn khác đang hàng ngày diễn ra, những người bàng quan cuối cùng bắt buộc cũng phải quan tâm đến những diễn biến đang ngày càng khốc liệt và kinh khủng hơn của thế giới! Chiến tranh thế giới lần thứ ba, có thể không diễn ra trên phạm vi toàn cầu, giữa nước này với nước khác, mà từ chính những khủng hoảng nội bộ trong lòng mỗi quốc gia! Và dấu ngoặc 2012 theo lịch của người Mây từ hàng ngàn năm trước dự đoán về một trật tự thế giới mới - hoặc giả một kịch bản hủy diệt - đang đến gần! Những gì đang diễn ra không khỏi khiến người ta lo lắng!
9:47am
Thế giới lại tiếp tục quay!
Vẫn còn khá đông sinh viên năm tư trường Thương, chưa thống nhất tên đề tài khóa luận tốt nghiệp, hoặc đang chờ đăng ký tên đề tài, tụ tập trên thư viện, hoặc trong không gian chật hẹp của phòng bộ môn nghiệp vụ 2. Thời tiết Sài vẫn khá mát mẻ, Ninh cũng khá mát mẻ, trời có nắng! Hôm qua thứ tư, Ninh cúp điện trên diện rộng!
Chợ Hoa vẫn phơi mình như một đại công trường, tiểu thương vẫn buôn bán bình thường!
Bà mẹ trẻ - không phải trẻ về tuổi đời, mà trẻ ở kinh nghiệm chăm con của lần đầu sinh con so, hôm nay mừng quýnh vì con gái đã biết lật ngửa!
Có một vụ tai nạn xảy ra ngay chỗ ngã tư đèn xanh đỏ, máu quyện trong những mảng xăng chảy lênh láng trên mặt đường! Giá xăng hôm nay tăng lên ba ngàn một lít, nhiều người đi đường nhón gót hóng chuyện, rớt lộp bộp những tiếng thở dài, xăng lên giá nữa rồi!
Thế giới đang dần trở nên bất ổn!
Lybia chìm trong mịt mù những bạo động lan dần từ thành phố này sang thành phố khác! Tại đất nước ấy có hơn một vạn người gốc Việt đang sinh sống! Các sắc dân khác đã bắt đầu rút công dân nước mình chạy ra khỏi vùng bất ổn bằng mọi cách, đi tàu, di máy bay quân sự! Và người Việt đã tìm được chỗ trú an toàn trên Lybia - bao phủ bởi một bầu không khí hoàn toàn nặng nề và cực kỳ bất ổn!
Thái Lan và Campuchia vẫn triền miên trong những tranh chấp bất đồng về một ngôi đền nằm lưng chừng đường vòng biên giới! Nội bộ Thái Lan vẫn rối ren với sự trỗi dậy - không có gì bất ngờ - của các thế lực thù địch trong các khối đảng! Hết phe áo đỏ đến phe áo vàng! Người Việt theo dõi trong sự hồi hộp và không kém phần tự mãn, cờ đến tay ai người đó phất. Những mối nguy hiểm tiềm tàng!
Ở Đông Á, Bắc Triều đã công khai sự thật về vụ nã pháo vào một hòn đảo thuộc sở hữu của Nam Triều vào tháng 11 năm ngoái, gây nên những căng thẳng tột độ về mối quan hệ liên triều và nguy cơ chiến tranh leo thang có thể nổ ra bất cứ lúc nào! Cư dân thuộc vùng chiến nơm nớp sống trong sợ hãi!
Ở châu Úc, New Zealand đang nỗ lực vượt qua nỗi đau tinh thần lẫn vật chất về vụ động đất kinh khủng nhất nhiều năm trở lại đây của đất nước kiwi. Vụ động đất đã cướp đi sinh mạng của 98 người và hơn 250 người vẫn còn mất tích! Và mất tích, có nghĩa là chết!
Sau hơn sáu mươi năm kể từ ngày chiến tranh thần thánh ở dãy Gaza xảy ra, chiến sự vẫn luôn nóng ở vùng đất thiêng này! Vấn đề chỉ là bao giờ, và khi nào, chiến tranh lại xảy ra, chứ không còn là chuyện, làm thế nào để chấm dứt chiến tranh ở nơi đây!
Ai Cập đã qua cơn khủng hoảng chính trị với sự rút lui của cựu tổng thống cố thủ Maburak. Trong hoàn cảnh đất nước như thế, mà có những người chỉ chăm chăm vào lợi ích của mình, thật không thể hiểu nổi!
Rất nhiều bất ổn khác đang hàng ngày diễn ra, những người bàng quan cuối cùng bắt buộc cũng phải quan tâm đến những diễn biến đang ngày càng khốc liệt và kinh khủng hơn của thế giới! Chiến tranh thế giới lần thứ ba, có thể không diễn ra trên phạm vi toàn cầu, giữa nước này với nước khác, mà từ chính những khủng hoảng nội bộ trong lòng mỗi quốc gia! Và dấu ngoặc 2012 theo lịch của người Mây từ hàng ngàn năm trước dự đoán về một trật tự thế giới mới - hoặc giả một kịch bản hủy diệt - đang đến gần! Những gì đang diễn ra không khỏi khiến người ta lo lắng!
9:47am
Thế giới lại tiếp tục quay!
Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011
Quỡn quỡn quê nhà - số 2!
Một bữa nào đó quỡn quỡn, tôi sẽ lại mời bạn về thăm quê tôi, về với miền biên giới nghèo nhất nhì chín tỉnh miền Đông, về với núi Bà Đen cao chín trăm mấy mét, với chùa Tòa Thánh, rồi sau đó dẫn bạn đi lòng vòng chợ Long Hoa, mua vài ký muối ớt, năm sáu ràng bánh tráng, ăn chơi trái xoài Tứ quý xanh lè vừa dòn vừa ngọt, cái thứ đặc sản mà nhiều người còn hổng biết nó bám rễ từ đây! Và cái nơi tôi tự hào nhắc nhiều đến với bạn, là Tây Ninh, quê tôi!
Những câu nói nhiều khi làm cho lòng con người ta đau đáu, mỗi bận quỡn quỡn, không có chuyện gì làm, lôi chữ ngày cũ ra đọc! Cái chợ khi ta lớn lên đã có, cái chợ sôi động những buổi đất trời vào xuân, cái chợ qua lời má kể rằng bà cố chân quen là vậy đấy mà có lần bị ma dắt đi hoài mà không thoát ra được cái bát quái trận đồ là chợ. Và tờ lịch rơi ra đặng bữa nay ta đi qua mà bất giác nhẩm tính, vậy là đã tám năm trời ròng, chợ vẫn còn dở dang, chợ... vẫn cứ còn là một đại công trường... hoe vắng!
Chợ Hoa từ lâu đã trở thành một biểu tượng của Ninh, của Thành, quê nhà! Chợ được xây từ lâu lắm rồi, khi lớn lên đã được má dẫn đi túc tắc qua tám cửa chợ, lớn tí nữa thì bắt đầu đạp xe đi chợ giúp má, rồi lớn lên biết chạy xe máy, mỗi bận nhà có giỗ quảy hay có chuyện gì cần chạy ra chợ mà không mua được ở quán, thì lại ù té để con, để con chạy đi chợ cho! Chợ nằm im trong một góc thẳm sâu của tiềm thức, quen và thân dữ dội lắm, kiểu như đi xa thì nhớ, kiểu như mỗi bận về Ninh nhà là phải chạy xe vòng qua tám cửa chợ, cho đỡ nhớ, như một thói quen, rồi thôi!
Năm học lớp tám, người ta bắt đầu công tác di dời chợ đặng xây lên thành cái trung tâm thương mại Hoa, bản vẽ hoành hoành tráng tráng, mà trong lòng một trời tiếc! Người đạo Đài mà, cái gì có dính líu tới đạo là cứ lúc ngúc mãi thôi! Chợ Hoa thẳng trục với chùa Thánh, làm thành một đường kiểu như trọng tâm của Thành! Chợ được thiết kế theo hình bát quái, nghe bảo là do Đức Hộ Pháp - người sáng lập ra đạo Đài Ninh đích thân ra bản vẽ! Chợ có kiến trúc đẹp, với tám cạnh hướng về tám con đường, người Ninh gọi là tám cửa chợ, đặng phân biệt với mười hai cửa chùa Thánh! Thú chơi ngày nhỏ là định vị mình bằng cách đố nhau tìm phương hướng qua tám cổng chợ. Kiểu như bà Hoa bị điên thì chuyên gia ở chỗ cửa hai, mua cá thì ghé bà dì tám ở cửa bốn, cửa bảy có mấy cửa hàng bán đồ sắt thép điện gia dụng xấu ơi là xấu, cửa ba có bà bán bánh mì gần mấy chục năm, cậu thứ mười một của mình thì bán ở cửa một, rồi mua dép thì qua cửa tám! Vậy đó, cái bản đồ chợ cứ gắn với những đồ vật, với những con người cụ thể, thương và thân dữ lắm!
Người ta đập lần lượt chợ đi, bỏ lại xơ xác những tiểu thương tản mác đi nơi này, nơi khác! Cái chợ mà mỗi bận tết đến xuân sang là người xe tấp nập, giờ thì cũng tấp nập đấy nhưng tự nhiên thấy mất tiêu không khí của những buổi chợ xuân người xe tràn hết lối, của những thềm cũ xênh sang giữa lòng chợ cũ! Một trong những điều nhớ tiếc nhất là kiến trúc cũ của chợ đã bị xóa đi, đặng xây lên một khối xi măng tám năm đã bị bào mòn mất tiêu những giá trị thiêng liêng của một hồn xưa cũ! Tôi thấy buồn trước sự chậm phát triển của quê hương mình. Và tôi thấy tiếc trước sự đánh mất mình, trước cả khi tìm ra được cái giá của sự phát triển Ninh nhà! Trong tâm tưởng, Ninh vẫn nghèo, nghèo từ góc độ kinh tế, đến nghèo cả các giá trị tạo nên hồn cốt của một Ninh, xưa và nay! Chẳng thà đổi lại một chợ Hoa xưa, xi măng với đá rêu phong, nhà lồng đen thui với những hàng cột dài to hai vòng ôm với hàng loạt những đại công trình nhà cao ốc thênh thang cao chín mười tầng của một đô thị loại ba đang oằn mình tìm đường phát triển! Tôi thấy buồn, phát triển bằng cách giẫm nát trên những hồn xưa tích cũ đắp bồi qua hơn ba trăm năm hình thành và phát triển của một tỉnh lỵ kế bên Sài, giáp ranh với Cam và tự hào với hai cửa khẩu kinh tế, hồ nước ngọt nhân tạo lớn nhất Việt Nam, và sừng sững kia là ngọn núi cao nhất cả vùng, bữa đi chùa, cũng lại thấy nước mắt muốn rơi khi người ta đang ngày ngày nổ bom phá núi! Im lặng để nghe tiếng lòng mình khóc tửng từng tưng mà không hay, không biết!
Cậu thứ mười một hơn hai chục năm vẫn ròng rã ngày ngày đến chợ, đi qua cái thuở chợ chưa bị đập ra xây trung tâm thương mại, từ buổi đầu ra đấu giá chân giữ xe lơ ngơ láo ngáo bị người ta đánh về nhà nằm rên ư ử, rồi qua buổi chợ tàn cậu trở thành một trong những người đầu mối măng tre của chợ Hoa. Đã hơn tám năm kể từ ngày mất đi liên lạc với bà cụ già bán sách báo cũ bên thềm chợ mé cửa sáu, và nhà bạn ta, lòng vòng quanh chợ giờ cũng đã xênh xang lên ba tấm mất tiêu rồi! Cái chợ vẫn còn là một đại công trường, với một bên, nửa hình bát quái, nham nhở dấu vết thời gian – dù chỉ mới tám năm, với một bên còn lại là đồng không quạnh vắng, xác xơ ô dù của những người bám chợ! Chiều nay ngồi trên xe chạy vòng xuống Sài ngang qua hiên chợ cũ, thấy buồn và thương quá xá!
Và nhiều khi ghét bản thân mình ghê ghớm, thương và nhớ đến thế, mà những chữ rơi ra, chỉ tải được những điều như thế này!
Những câu nói nhiều khi làm cho lòng con người ta đau đáu, mỗi bận quỡn quỡn, không có chuyện gì làm, lôi chữ ngày cũ ra đọc! Cái chợ khi ta lớn lên đã có, cái chợ sôi động những buổi đất trời vào xuân, cái chợ qua lời má kể rằng bà cố chân quen là vậy đấy mà có lần bị ma dắt đi hoài mà không thoát ra được cái bát quái trận đồ là chợ. Và tờ lịch rơi ra đặng bữa nay ta đi qua mà bất giác nhẩm tính, vậy là đã tám năm trời ròng, chợ vẫn còn dở dang, chợ... vẫn cứ còn là một đại công trường... hoe vắng!
Chợ Hoa từ lâu đã trở thành một biểu tượng của Ninh, của Thành, quê nhà! Chợ được xây từ lâu lắm rồi, khi lớn lên đã được má dẫn đi túc tắc qua tám cửa chợ, lớn tí nữa thì bắt đầu đạp xe đi chợ giúp má, rồi lớn lên biết chạy xe máy, mỗi bận nhà có giỗ quảy hay có chuyện gì cần chạy ra chợ mà không mua được ở quán, thì lại ù té để con, để con chạy đi chợ cho! Chợ nằm im trong một góc thẳm sâu của tiềm thức, quen và thân dữ dội lắm, kiểu như đi xa thì nhớ, kiểu như mỗi bận về Ninh nhà là phải chạy xe vòng qua tám cửa chợ, cho đỡ nhớ, như một thói quen, rồi thôi!
Năm học lớp tám, người ta bắt đầu công tác di dời chợ đặng xây lên thành cái trung tâm thương mại Hoa, bản vẽ hoành hoành tráng tráng, mà trong lòng một trời tiếc! Người đạo Đài mà, cái gì có dính líu tới đạo là cứ lúc ngúc mãi thôi! Chợ Hoa thẳng trục với chùa Thánh, làm thành một đường kiểu như trọng tâm của Thành! Chợ được thiết kế theo hình bát quái, nghe bảo là do Đức Hộ Pháp - người sáng lập ra đạo Đài Ninh đích thân ra bản vẽ! Chợ có kiến trúc đẹp, với tám cạnh hướng về tám con đường, người Ninh gọi là tám cửa chợ, đặng phân biệt với mười hai cửa chùa Thánh! Thú chơi ngày nhỏ là định vị mình bằng cách đố nhau tìm phương hướng qua tám cổng chợ. Kiểu như bà Hoa bị điên thì chuyên gia ở chỗ cửa hai, mua cá thì ghé bà dì tám ở cửa bốn, cửa bảy có mấy cửa hàng bán đồ sắt thép điện gia dụng xấu ơi là xấu, cửa ba có bà bán bánh mì gần mấy chục năm, cậu thứ mười một của mình thì bán ở cửa một, rồi mua dép thì qua cửa tám! Vậy đó, cái bản đồ chợ cứ gắn với những đồ vật, với những con người cụ thể, thương và thân dữ lắm!
Người ta đập lần lượt chợ đi, bỏ lại xơ xác những tiểu thương tản mác đi nơi này, nơi khác! Cái chợ mà mỗi bận tết đến xuân sang là người xe tấp nập, giờ thì cũng tấp nập đấy nhưng tự nhiên thấy mất tiêu không khí của những buổi chợ xuân người xe tràn hết lối, của những thềm cũ xênh sang giữa lòng chợ cũ! Một trong những điều nhớ tiếc nhất là kiến trúc cũ của chợ đã bị xóa đi, đặng xây lên một khối xi măng tám năm đã bị bào mòn mất tiêu những giá trị thiêng liêng của một hồn xưa cũ! Tôi thấy buồn trước sự chậm phát triển của quê hương mình. Và tôi thấy tiếc trước sự đánh mất mình, trước cả khi tìm ra được cái giá của sự phát triển Ninh nhà! Trong tâm tưởng, Ninh vẫn nghèo, nghèo từ góc độ kinh tế, đến nghèo cả các giá trị tạo nên hồn cốt của một Ninh, xưa và nay! Chẳng thà đổi lại một chợ Hoa xưa, xi măng với đá rêu phong, nhà lồng đen thui với những hàng cột dài to hai vòng ôm với hàng loạt những đại công trình nhà cao ốc thênh thang cao chín mười tầng của một đô thị loại ba đang oằn mình tìm đường phát triển! Tôi thấy buồn, phát triển bằng cách giẫm nát trên những hồn xưa tích cũ đắp bồi qua hơn ba trăm năm hình thành và phát triển của một tỉnh lỵ kế bên Sài, giáp ranh với Cam và tự hào với hai cửa khẩu kinh tế, hồ nước ngọt nhân tạo lớn nhất Việt Nam, và sừng sững kia là ngọn núi cao nhất cả vùng, bữa đi chùa, cũng lại thấy nước mắt muốn rơi khi người ta đang ngày ngày nổ bom phá núi! Im lặng để nghe tiếng lòng mình khóc tửng từng tưng mà không hay, không biết!
Cậu thứ mười một hơn hai chục năm vẫn ròng rã ngày ngày đến chợ, đi qua cái thuở chợ chưa bị đập ra xây trung tâm thương mại, từ buổi đầu ra đấu giá chân giữ xe lơ ngơ láo ngáo bị người ta đánh về nhà nằm rên ư ử, rồi qua buổi chợ tàn cậu trở thành một trong những người đầu mối măng tre của chợ Hoa. Đã hơn tám năm kể từ ngày mất đi liên lạc với bà cụ già bán sách báo cũ bên thềm chợ mé cửa sáu, và nhà bạn ta, lòng vòng quanh chợ giờ cũng đã xênh xang lên ba tấm mất tiêu rồi! Cái chợ vẫn còn là một đại công trường, với một bên, nửa hình bát quái, nham nhở dấu vết thời gian – dù chỉ mới tám năm, với một bên còn lại là đồng không quạnh vắng, xác xơ ô dù của những người bám chợ! Chiều nay ngồi trên xe chạy vòng xuống Sài ngang qua hiên chợ cũ, thấy buồn và thương quá xá!
Và nhiều khi ghét bản thân mình ghê ghớm, thương và nhớ đến thế, mà những chữ rơi ra, chỉ tải được những điều như thế này!
Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011
Happy Valentine (hay là Quỡn quỡn nói chuyện nghề, số hai!)
Cập nhật tin tức chậm chạp quá, Valentine đã qua mất tiêu rồi mà giờ này mới làm món đãi khách, thiệt tình! (Nhảm nhí một xí là mình khoái dịch Valentine là lễ tình nhơn, má mình không biết tính anh tiếng u, nên má gọi chơn quê mộc mạc là rứa, và mình cũng không suy nghĩ sâu sa! Lễ tình nhơn!)
Mãi cho đến năm lớp tám trường Trọng, tôi mới biết được thế giới có một ngày, gọi là lễ tình nhơn, Valentine. Nguyên nhân sâu sa là thời điểm đó tôi đọc Conan, tập Valentine trắng gì đấy, và để ý nhớ về một ngày nôm na là dành cho các đôi lứa yêu nhau! Đến năm lớp mười một thì Lễ tình nhơn mới thực sự vận vào tôi, như một lễ hội, như một ngày vui, như một ngày làm ăn hoành hoành tráng tráng! Lễ tình nhơn nào tôi cũng đi bán hoa, hoa hồng cho các cặp tình nhơn, cũng đã năm năm rồi, kể từ mùa Valentine 2007!
Tôi có máu kinh doanh, máu me dữ lắm! Điều đó giải thích vì sao tôi đăng ký ghi danh vào trường Thương, ngành Kinh tế đối ngoại! Máu kinh doanh đã phát pháo ngay từ những ngày còn nhỏ xíu, kiểu như đi học đem theo mấy món đồ trang trí nhỏ nhỏ ở nhà, vô trường bán lại cho các bạn, quãng ấy tôi còn học tiểu học, mỗi món bán được hai trăm đồng, đã đủ vui sướng lắm rồi! Kiểu như tết mua bài lá để sẵn ở nhà, ba ngày tết gầy sòng là lôi bài ra bán, kiếm cũng kha khá! Và ngay năm đầu tiên bước chân vào cấp ba, lớp mười, trường Kha, tôi đã bắt đầu bán hoa vào các dịp, năm đó là ngày 8/3/2005! Một dịp kinh doanh hú hồn!
Trở lại với ngày lễ tình nhơn! Tôi bắt đầu kinh doanh hoa vào dịp này vào năm học lớp mười hai! Tôi đã có kinh nghiệm bán hoa trước đó, vào các ngày 8/3. Nhưng mãi đến năm học lớp mười hai tôi mới bắt đầu lấn sân vào ngày Valentine! Lý do vì sao? Hix, tôi không chấp nhận ngày lễ này! Tôi thuần Việt mà, lễ này có phải của mình đâu, của dân tộc mình đâu! Quãng đó tôi chỉ xem ngày 14/2 như một ngày bình thường, dù rằng cũng có quá chừng người đi chơi, quá chừng người kiếm hoa mà mua, và chocolate, vẫn chưa được người ta chú trọng cho lắm!
Năm mười hai, năm cuối cấp! Tôi tung hoành trên mọi mặt trận! Hoa cho các đôi tình nhơn, hoa cho thầy cô giáo, hoa cho các chị em phụ nữ! Tôi vẫn giữ thói quen coi ngày đặng biết được khi nào thì lại sắp sạn bán bông! Năm sinh học của tôi được tính bằng bao giờ bắt đầu ngày valentine và lúc nào thì kết thúc bằng ngày phụ nữ thế giới! Tôi gọi mỗi năm là một mùa! Và tính tới bây giờ, tôi đã trải qua bảy mùa bán hoa: ba năm cấp ba và bốn năm đại học! Bấm đốt ngón tay, để bất chợt thấy thời gian, sao mà nhanh quá đỗi!
Thời gian nhanh lắm! Bởi mới ngày nào đi bán bông, còn cùng tụi bạn chạy xe đạp qua từng quán cà phê khắp thị xã và Thành! Cái thị xã Ninh ngày thường thấy có chút chíu, đi một vòng là thấy ráo trọi mà bữa nay đạp xe thấy nó bự quá chừng! Vòng một vòng ở phía cầu Quan, đi trên đường Gia Long người xe tấp nập, xuống chè bà Trình rồi vòng về Thành! Những năm ấy thị xã chưa tấp nập các quán cà phê lớn, Thềm xưa, Thiên Khanh... vẫn còn mù mịt tít tắp đâu đâu! Rồi thì sẽ chạy trên xóm cà phê với các cô tiếp viên mặt mày dày ộp phấn, váy ngắn cũn cỡn! Học trò cấp ba đi bán bông mà các cô gái cứ kêu bằng anh nghe thiệt tình là ngượng chết! Ngày đó vui lắm vì mỗi bận tôi bán bông là coi như cả lớp cùng bán bông chung! Tự hào cá nhân vì hình như chỉ có mỗi lớp tôi ngày xưa là làm được những chuyện như thế, làm được những điều như thế! Bán bông được nhiều người trong lớp coi như là một dịp để đi chơi, để tụ hợp bạn bè, để năm giờ chiều là tụ lại trước cổng trường, rồi chia nhau đi bán! Bạn tôi, bây giờ học y dược, con bác sĩ và công an, mà cũng bon chen giúp tôi đem niềm vui đến cho người khác! Bạn bay vô cả quán nhậu, đặng bán cho được một cành bông hồng! Và nhiều bạn khác, con trai có, con gái cũng có, lúc nào cũng giúp đỡ tôi hết mình! Bán bông hồi cấp ba, là mua cả một trời kỷ niệm với bạn bè, với trường lớp!
Lên đại học rồi, tôi vẫn cứ bán bông! Không giống như các đồng chí sinh viên khác, tôi ngược về Ninh và bán chung với má! Hai má con đồng hành trên mọi mặt trận! Tôi nghĩ rằng, đi đâu cũng không bằng quê mình! Không phải chỉ vì dưới Sài nhiều người bán quá mà đâm ra cạnh tranh khốc liệt - thế chứ năm nào sinh viên cũng bán đầy đường ra đó, mà cũng có ế đâu! Điều quan trọng nhất là tôi lại được quầy quả bắt xe trở về quê mình, đem niềm vui đến cho những đôi lứa quê mình! Phải, bán bông thời đai học, là mua cả một trời niềm vui với quê nhà, với má!
Kỷ niệm trong chặng đường bảy năm bán bông phải nói là nhiều kinh khủng khiếp! Kiểu như người ta đặt hàng một bó một trăm bông không biết gói làm sao, kiểu như nửa đêm bay xuống Sài lấy bông mà đoạn đường khuya chỉ có mỗi cha má mình xập xòe trong từng cánh gió, kiểu như đi bán bông mà chạy đua với những người bán bông khác, kiểu như bán ế mà vẫn còn chảnh chọe quyết tâm thà đem bông về còn hơn là hạ giá xuống - dù giá của mình lúc nào cũng cao chót vót cành tre, kiểu như trốn học đi bán bông, kiểu như sắp đến giờ bán thì trời chiều chuyển cơn mưa - năm thứ hai đại học ấy, kiểu như đang bán bông cho khách thì nhận được tin nhắn của bạn bảo thấy mày đang bán bông tại .... đó nha, kiểu như bảy năm bán bông rồi mà đến giờ người đi bán bông vẫn còn ế... Kỷ niệm, như tôi nói ấy, nhiều lúc nhúc kể làm sao xiết!
Bán bông coi như một cái nghề, quỡn quỡn nói chuyện nghề! Mà cũng chẳng biết là mùa sau rồi có còn đi bán bông nữa hay không?
P/s: Tặng bạn đọc chơn dung của tớ, với bông! ảnh chộp ngày Valentine '11
Mãi cho đến năm lớp tám trường Trọng, tôi mới biết được thế giới có một ngày, gọi là lễ tình nhơn, Valentine. Nguyên nhân sâu sa là thời điểm đó tôi đọc Conan, tập Valentine trắng gì đấy, và để ý nhớ về một ngày nôm na là dành cho các đôi lứa yêu nhau! Đến năm lớp mười một thì Lễ tình nhơn mới thực sự vận vào tôi, như một lễ hội, như một ngày vui, như một ngày làm ăn hoành hoành tráng tráng! Lễ tình nhơn nào tôi cũng đi bán hoa, hoa hồng cho các cặp tình nhơn, cũng đã năm năm rồi, kể từ mùa Valentine 2007!
Tôi có máu kinh doanh, máu me dữ lắm! Điều đó giải thích vì sao tôi đăng ký ghi danh vào trường Thương, ngành Kinh tế đối ngoại! Máu kinh doanh đã phát pháo ngay từ những ngày còn nhỏ xíu, kiểu như đi học đem theo mấy món đồ trang trí nhỏ nhỏ ở nhà, vô trường bán lại cho các bạn, quãng ấy tôi còn học tiểu học, mỗi món bán được hai trăm đồng, đã đủ vui sướng lắm rồi! Kiểu như tết mua bài lá để sẵn ở nhà, ba ngày tết gầy sòng là lôi bài ra bán, kiếm cũng kha khá! Và ngay năm đầu tiên bước chân vào cấp ba, lớp mười, trường Kha, tôi đã bắt đầu bán hoa vào các dịp, năm đó là ngày 8/3/2005! Một dịp kinh doanh hú hồn!
Trở lại với ngày lễ tình nhơn! Tôi bắt đầu kinh doanh hoa vào dịp này vào năm học lớp mười hai! Tôi đã có kinh nghiệm bán hoa trước đó, vào các ngày 8/3. Nhưng mãi đến năm học lớp mười hai tôi mới bắt đầu lấn sân vào ngày Valentine! Lý do vì sao? Hix, tôi không chấp nhận ngày lễ này! Tôi thuần Việt mà, lễ này có phải của mình đâu, của dân tộc mình đâu! Quãng đó tôi chỉ xem ngày 14/2 như một ngày bình thường, dù rằng cũng có quá chừng người đi chơi, quá chừng người kiếm hoa mà mua, và chocolate, vẫn chưa được người ta chú trọng cho lắm!
Năm mười hai, năm cuối cấp! Tôi tung hoành trên mọi mặt trận! Hoa cho các đôi tình nhơn, hoa cho thầy cô giáo, hoa cho các chị em phụ nữ! Tôi vẫn giữ thói quen coi ngày đặng biết được khi nào thì lại sắp sạn bán bông! Năm sinh học của tôi được tính bằng bao giờ bắt đầu ngày valentine và lúc nào thì kết thúc bằng ngày phụ nữ thế giới! Tôi gọi mỗi năm là một mùa! Và tính tới bây giờ, tôi đã trải qua bảy mùa bán hoa: ba năm cấp ba và bốn năm đại học! Bấm đốt ngón tay, để bất chợt thấy thời gian, sao mà nhanh quá đỗi!
Thời gian nhanh lắm! Bởi mới ngày nào đi bán bông, còn cùng tụi bạn chạy xe đạp qua từng quán cà phê khắp thị xã và Thành! Cái thị xã Ninh ngày thường thấy có chút chíu, đi một vòng là thấy ráo trọi mà bữa nay đạp xe thấy nó bự quá chừng! Vòng một vòng ở phía cầu Quan, đi trên đường Gia Long người xe tấp nập, xuống chè bà Trình rồi vòng về Thành! Những năm ấy thị xã chưa tấp nập các quán cà phê lớn, Thềm xưa, Thiên Khanh... vẫn còn mù mịt tít tắp đâu đâu! Rồi thì sẽ chạy trên xóm cà phê với các cô tiếp viên mặt mày dày ộp phấn, váy ngắn cũn cỡn! Học trò cấp ba đi bán bông mà các cô gái cứ kêu bằng anh nghe thiệt tình là ngượng chết! Ngày đó vui lắm vì mỗi bận tôi bán bông là coi như cả lớp cùng bán bông chung! Tự hào cá nhân vì hình như chỉ có mỗi lớp tôi ngày xưa là làm được những chuyện như thế, làm được những điều như thế! Bán bông được nhiều người trong lớp coi như là một dịp để đi chơi, để tụ hợp bạn bè, để năm giờ chiều là tụ lại trước cổng trường, rồi chia nhau đi bán! Bạn tôi, bây giờ học y dược, con bác sĩ và công an, mà cũng bon chen giúp tôi đem niềm vui đến cho người khác! Bạn bay vô cả quán nhậu, đặng bán cho được một cành bông hồng! Và nhiều bạn khác, con trai có, con gái cũng có, lúc nào cũng giúp đỡ tôi hết mình! Bán bông hồi cấp ba, là mua cả một trời kỷ niệm với bạn bè, với trường lớp!
Lên đại học rồi, tôi vẫn cứ bán bông! Không giống như các đồng chí sinh viên khác, tôi ngược về Ninh và bán chung với má! Hai má con đồng hành trên mọi mặt trận! Tôi nghĩ rằng, đi đâu cũng không bằng quê mình! Không phải chỉ vì dưới Sài nhiều người bán quá mà đâm ra cạnh tranh khốc liệt - thế chứ năm nào sinh viên cũng bán đầy đường ra đó, mà cũng có ế đâu! Điều quan trọng nhất là tôi lại được quầy quả bắt xe trở về quê mình, đem niềm vui đến cho những đôi lứa quê mình! Phải, bán bông thời đai học, là mua cả một trời niềm vui với quê nhà, với má!
Kỷ niệm trong chặng đường bảy năm bán bông phải nói là nhiều kinh khủng khiếp! Kiểu như người ta đặt hàng một bó một trăm bông không biết gói làm sao, kiểu như nửa đêm bay xuống Sài lấy bông mà đoạn đường khuya chỉ có mỗi cha má mình xập xòe trong từng cánh gió, kiểu như đi bán bông mà chạy đua với những người bán bông khác, kiểu như bán ế mà vẫn còn chảnh chọe quyết tâm thà đem bông về còn hơn là hạ giá xuống - dù giá của mình lúc nào cũng cao chót vót cành tre, kiểu như trốn học đi bán bông, kiểu như sắp đến giờ bán thì trời chiều chuyển cơn mưa - năm thứ hai đại học ấy, kiểu như đang bán bông cho khách thì nhận được tin nhắn của bạn bảo thấy mày đang bán bông tại .... đó nha, kiểu như bảy năm bán bông rồi mà đến giờ người đi bán bông vẫn còn ế... Kỷ niệm, như tôi nói ấy, nhiều lúc nhúc kể làm sao xiết!
Bán bông coi như một cái nghề, quỡn quỡn nói chuyện nghề! Mà cũng chẳng biết là mùa sau rồi có còn đi bán bông nữa hay không?
P/s: Tặng bạn đọc chơn dung của tớ, với bông! ảnh chộp ngày Valentine '11
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)