Ai chọn làm quê cũng tiếp, cũng đón chào, để giọng nói Sài Gòn, nghĩa là, đủ thứ giọng nói… (Nguyễn Trung Quân)
Mỗi khi có ai hỏi nhà tôi ở đâu, tôi khẽ khọt, quê tôi ở Ninh. Khách bảo, ở thành phố cơ, tôi liền ơ hờ, tôi ở chỗ Bình Thạnh, gần ngã tư Hàng Xanh ấy! Cho dẫu lúc đó, rành rành là tôi đang trọ trong một căn nhà cấp bốn khu Văn Thánh, hay trong một cái chòi ọp ẹp gần trường tôi học, hoặc giả một cái nhà ven sông, bước ra sông gần hơn cái ngã tư ấy cả trăm lần. Nói điều đó, có nghĩa là, Sài Gòn, trong mắt tôi, nhiều khi quởn quơ chỉ trong một cái bùng binh mà ở đó, chiều nào, sáng nào xe cũng kẹt cứng ngắc. Chắc đơn giản, là do nó dễ chỉ đường, riết rồi mà thành ra quen thuộc!
Quen thuộc cũng phải thôi, vì chuyến bus đầu tiên tôi lủi vô, hồi năm nhất đại học, đó là xe bus số 8, không chạy thẳng tới ngã tư Hàng Xanh, mà chỉ mém mem chỗ ngã ba, người đời nôm na cũng lại là Hàng Xanh ấy. Lên xe bus, đất Gòn đón tôi bằng những lời khuyên ân cần thăm hỏi, tôi bảo chú tài chạy sao ghé trường Thương cho tôi, ông tài xế giật mình, cái trường đó nằm chỗ nào, tôi căng mình ra giải thích, nó nằm quãng D5, D2 gì đấy. Khổ nỗi năm ấy trường mới chuyển về cơ sở ở số 15, D5 như bây giờ, người rành đường mà nhiều khi đâm ban, hỏi cắc cơ trường Thương ở đâu, dám bậy bạ chỉ lên tuốt Phan Xích Long coi chừng lộn hàng chết là cái chắc! Xe bus chạy vòng vòng, cuối cùng thôi đành xuống tại Hàng Xanh vậ. Bắt đầu từ đó, tôi lội bộ về nhà trọ mình! Hàng Xanh làm chỗ xuất phát, cho một chặng đường mới, một sự khởi đầu mới!
Hồi năm nhất mỗi bận quỡn tôi hay tòn ten bắt bus ra Thủ Đức, khu Quốc gia ký túc thăm bạn, thăm bè. Những lần về, hễ dòm xe nào có đề chữ Hàng Xanh, là tôi trèo lên. Nhiều khi bực bội, cứ bắt đại, ví như xe số 8, chuyến từ Thủ Đức chạy vô thành phố, đâu có dừng ngay chóc ngã ba Hàng Xanh đâu! Làm nhiều bận tôi lết bộ, lủi thủi lang thang về nhà! Cái Hàng Xanh, cũng tại cái Hàng Xanh!
Hàng Xanh có một tháp đồng hồ, giữa ghi ngày, tháng, năm… xung quanh có trồng bông, trồng hoa. Tôi ít khi dòm ngó, bởi mỗi bận đi ngang qua, chưa kịp dòm đã phải lật đật chạy cho kịp con truông ba mươi, bốn mươi giây đèn xanh, đèn đỏ. Bữa đang ơ hờ, ngáp dài ngáp vắn buổi tan ca, tự nhiên thấy ở ngay chóc chỗ bùng binh Hàng Xanh, mọc lên một bờ bao dáp dòng (hay váp vòng, chữ tui!), thắc mắc hổng biết bữa nay ông nhà nước mình lại lên kế hoạch làm gì nữa! Quãng ấy đi đâu tôi cũng thấy người ta bao bọc sửa sang, sắp bước qua mốc một ngàn năm của một thành phố cách Hàng Xanh tròm trèm một ngàn bảy trăm ba mươi lăm cây số mừ.
Vài bữa sau thì hàng rào che chắn được giải phóng, đề lòi ra một dàn tháp đồng hồ mới, cao hơn, bằng chất liệu gì lạ hoắc, trắng tát! Cái cũ làm bằng đá hoa cương, không cao quá nhưng cũng không thấp quá! Và ngay chóc quãng ấy, tôi buồn!
Bởi Hàng Xanh ba năm tôi quen, mà thật tình thì tôi cũng đã quen với cái mảng đá xanh kia mất rồi! Dù có đi đâu, có về đâu, ai hỏi nhà tôi ở phố nằm chỗ nào, tôi khọt khẽ nhà mình nằm chỗ đó đó, chỗ đó có cái bùng binh như vậy đó! Nhưng giờ thì te tái, biết chuyển qua chỗ nào đây! Hàng xanh thì vẫn tấp nập người xe mỗi bận tan tầm, mỗi bận ngày sang. Và cái tháp đồng hồ ngày cũ thì đã trở thành dĩ vãng mất tiêu rồi! Cái tháp ấy được xây nhân ngày 30/4 hình như vào một dịp đặc biệt của thành phố! Và giờ thì nó cũng được sửa sang, chỉnh trang lại nhằm kỷ niệm cho một thành phố khác! Tôi ơ hờ, tôi lại tiếp tục tìm kiếm một cái gì đó khác, của thành phố này! Để mỗi bận bạn hỏi tôi nhà chỗ nào, ở phố, tôi sẽ thói quen như một tiềm thức, ờ thì nhà tôi chỗ này.
Nhưng mà chỗ này là chỗ nào?
Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010
Lặt cọng đậu đũa
Lần đầu tiên gặp, tôi mừng húm, bảo dì ơi (chứ không phải cô ơi cô à, dân xứ tôi, thường kêu dì, với những ai xa lạ, trạc tuổi má mình, nghe gần và thân thương dữ lắm!) bán cho con mớ đậu đũa! Bà bán hàng bông dòm tôi lạ quắc, nhưng nhìn theo tay chỉ, biết tôi cần mua thức gì. Khi vòng tay đưa tôi, bà thòng theo, năm ngàn đậu bún! Vậy là từ đó, tôi biết được đậu đũa, xứ này, cách Ninh tôi ọt ẹt chừng trăm cây số, mà thành ra một cái tên lạ quắc, y chang ánh nhìn của người bán dành cho tôi, lạ quắc, giọng nói cũng lạ quắc, toàn hĩ, rứa, bèng bẹt lạ tai ghê.
Và tôi lại nhớ tới má. Má tôi dân miền Tây, quê gốc Tiền Giang, đâu quãng năm năm mươi mấy thời thế kỷ trước, ông bà ngoại ù té chống xuồng đèo cả nhà đi chạy giặc, nhưng nguyên nhân sâu xa là chạy cái nghèo, mé ông bà cố cắm sào là đất ngập mặn, đồng không mông quạnh muỗi nhiều mà chỉ thiếu mỗi hơi người, lại gặp thời chiến tranh ly loạn, đành vác cái cột nhà theo xuồng chống đẩy tới đất Ninh. Má tôi rồi lần lượt mấy cậu, dì lần lượt lớn lên và gắn mình với vùng đất Ninh mãi cho đến thế hệ tôi bây giờ. Thời đó, chỗ bây giờ là nhà ngoại, nằm trong khu nôm na là của giặc, nên coi mòi làm ăn cũng dễ dàng. Mà hồi xưa Ninh chia làm hai, một bên là rặc kháng chiến, đâu mé từ phía Châu Thành đổ lên Tân Biên, trên đó có cái chiến khu R, lừng lừng lẫy lẫy. Còn thì từ cái quãng cầu Quang đổ về, là khu của phe bên đấy! Rạch ròi, riêng biệt. Bữa má kể, hồi miền Nam mình giải phóng, má bồng theo dì út dòm ra đường, thấy bộ đội ở đâu đi từ đầu dốc xa dài đến cuối đầu mắt, người nào cũng ốm nhom. Rồi má còn bồi thêm, má tụi bây vậy chứ có công với cách mạng, hồi nhà ông ngoại túng, má là chị lớn nên phải băng rừng, đi buôn đồ lậu. Buôn đồ lậu thời của má không phải như bây giờ, theo kiểu ngồi xe bus từ Ninh lên phố, lâu lâu lại thấy mấy con rô bốt độn thuốc lá tròn căng lặt lè, mà buôn lậu tức là đi tiếp tế cho bộ đội, cho VC. mình trên rừng, trên núi! Má cũng từng ngồi tù, ra khám vì bị bên kia bắt, nhưng má khóc, nói con có biết gì đâu, con còn nhỏ, ở nhà còn má và một bầy em cần nuôi nên liều quá làm đại. Rồi cũng bị bắt vô tù, ngồi đâu dăm ngày thì thả, lúc đó là lúc má tôi chừng mười ba, mười bốn tuổi!
Sau này má còn đi nhiều bận nữa. Tôi hỏi má sao má không theo bộ đội, thì giờ này con má khỏe phải biết! Má nói hông hiểu sao lúc đó, nhất quyết không theo, dù bên này có rủ rê, có hứa cho má đi học làm y tá, nhưng má cứ lắc đầu từ chối, tắp lự một một hai hai bảo nhà tui còn có một đống em, cha má tui già cả, đi như vầy, ai lo. Tiếp tế lương thực thì má vẫn tiếp, đi để mà có gì đó cho cả nhà ngoại hơn chục miệng ăn có cái để lửa bếp được đơm. Thành ra chiến tranh, nhiều khi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của người dân khi mà họ xem đó, thiệt ra, không bằng một góc của những nổi lo khác, như cơm áo, như tình thân ruột rà, như bữa cơm ăn hằng ngày.
Tôi thường tự hào về má mình, dù má không nhiều chữ, nhiều nghĩa! Dù má chỉ là một người buôn bán bình thường! Nhưng người phụ nữ quanh năm buôn gánh bán bưng ấy, đã dạy cho tôi thuộc lòng bản cửu chương trước khi tôi có thể nhẩm tính được những ma trận, xích ma, đạo hàm, mũ logarit... Tôi học chuyên toán cũng vì với má, con trai học toán là tốt nhất, dễ mần ăn (nhưng sau này học xong, tôi quên gần hết ráo, cũng chả thấy ba năm cấp ba, học chuyên toán chi mà giờ này tính delta quên mất tiêu công thức rồi!). Má tuyệt vời vì má, không như những người mẹ khác, đã ru tôi lớn lên bằng những câu hò, điệu ầu ơi cho tôi lớn khôn luôn nồng đượm một tình yêu quê hương đất nước. Má kể tôi nghe những câu ngày xủa ngày xưa, má dạy tôi lớn khôn không bằng những bánh trái ngọt ngon mà bằng những vết lằn roi mỗi khi tôi phạm lỗi. Má dữ đòn để ngày nay tôi nhận ra, mỗi lằn roi của má là vô vàn tình thương của má.
Thật ra khi viết bài này, tôi không dự định viết về má. Tôi định viết về buổi trưa nay, khi đi học về tôi ghé chợ, mua một bó đậu đũa, mà người bán hàng cứ gọi là đậu bún, về nhà, tranh thủ thời gian tôi lấy kéo cắt tẹt tẹt từng bó đậu đữa. Bất chợt nhớ má ngày xưa hay nói, người kiên nhẫn, bao giờ cũng sẽ thành công. Muốn tập kiên nhẫn thôi thì lấy đậu đũa ra lặt, từng cọng từng cọng cơ hồ khiến cho lòng con người ta chậm lại! Còn hơn nửa tiếng đến giờ lăn tiếp vào cuộc sống, tôi bất chợt bỏ kéo, chậm chậm lặt từng cọng đậu đũa, biết được nhiều chỗ bị sâu, loại ra. Và khi kiên nhẫn ngồi làm động tác ấy, bỗng dưng nhớ tới má!
Biết đâu giờ này, má cũng đang ngồi lặt đậu đũa, cho bữa cơm lúc trưa muộn, khi buổi chợ vừa tan!
Và tôi lại nhớ tới má. Má tôi dân miền Tây, quê gốc Tiền Giang, đâu quãng năm năm mươi mấy thời thế kỷ trước, ông bà ngoại ù té chống xuồng đèo cả nhà đi chạy giặc, nhưng nguyên nhân sâu xa là chạy cái nghèo, mé ông bà cố cắm sào là đất ngập mặn, đồng không mông quạnh muỗi nhiều mà chỉ thiếu mỗi hơi người, lại gặp thời chiến tranh ly loạn, đành vác cái cột nhà theo xuồng chống đẩy tới đất Ninh. Má tôi rồi lần lượt mấy cậu, dì lần lượt lớn lên và gắn mình với vùng đất Ninh mãi cho đến thế hệ tôi bây giờ. Thời đó, chỗ bây giờ là nhà ngoại, nằm trong khu nôm na là của giặc, nên coi mòi làm ăn cũng dễ dàng. Mà hồi xưa Ninh chia làm hai, một bên là rặc kháng chiến, đâu mé từ phía Châu Thành đổ lên Tân Biên, trên đó có cái chiến khu R, lừng lừng lẫy lẫy. Còn thì từ cái quãng cầu Quang đổ về, là khu của phe bên đấy! Rạch ròi, riêng biệt. Bữa má kể, hồi miền Nam mình giải phóng, má bồng theo dì út dòm ra đường, thấy bộ đội ở đâu đi từ đầu dốc xa dài đến cuối đầu mắt, người nào cũng ốm nhom. Rồi má còn bồi thêm, má tụi bây vậy chứ có công với cách mạng, hồi nhà ông ngoại túng, má là chị lớn nên phải băng rừng, đi buôn đồ lậu. Buôn đồ lậu thời của má không phải như bây giờ, theo kiểu ngồi xe bus từ Ninh lên phố, lâu lâu lại thấy mấy con rô bốt độn thuốc lá tròn căng lặt lè, mà buôn lậu tức là đi tiếp tế cho bộ đội, cho VC. mình trên rừng, trên núi! Má cũng từng ngồi tù, ra khám vì bị bên kia bắt, nhưng má khóc, nói con có biết gì đâu, con còn nhỏ, ở nhà còn má và một bầy em cần nuôi nên liều quá làm đại. Rồi cũng bị bắt vô tù, ngồi đâu dăm ngày thì thả, lúc đó là lúc má tôi chừng mười ba, mười bốn tuổi!
Sau này má còn đi nhiều bận nữa. Tôi hỏi má sao má không theo bộ đội, thì giờ này con má khỏe phải biết! Má nói hông hiểu sao lúc đó, nhất quyết không theo, dù bên này có rủ rê, có hứa cho má đi học làm y tá, nhưng má cứ lắc đầu từ chối, tắp lự một một hai hai bảo nhà tui còn có một đống em, cha má tui già cả, đi như vầy, ai lo. Tiếp tế lương thực thì má vẫn tiếp, đi để mà có gì đó cho cả nhà ngoại hơn chục miệng ăn có cái để lửa bếp được đơm. Thành ra chiến tranh, nhiều khi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của người dân khi mà họ xem đó, thiệt ra, không bằng một góc của những nổi lo khác, như cơm áo, như tình thân ruột rà, như bữa cơm ăn hằng ngày.
Tôi thường tự hào về má mình, dù má không nhiều chữ, nhiều nghĩa! Dù má chỉ là một người buôn bán bình thường! Nhưng người phụ nữ quanh năm buôn gánh bán bưng ấy, đã dạy cho tôi thuộc lòng bản cửu chương trước khi tôi có thể nhẩm tính được những ma trận, xích ma, đạo hàm, mũ logarit... Tôi học chuyên toán cũng vì với má, con trai học toán là tốt nhất, dễ mần ăn (nhưng sau này học xong, tôi quên gần hết ráo, cũng chả thấy ba năm cấp ba, học chuyên toán chi mà giờ này tính delta quên mất tiêu công thức rồi!). Má tuyệt vời vì má, không như những người mẹ khác, đã ru tôi lớn lên bằng những câu hò, điệu ầu ơi cho tôi lớn khôn luôn nồng đượm một tình yêu quê hương đất nước. Má kể tôi nghe những câu ngày xủa ngày xưa, má dạy tôi lớn khôn không bằng những bánh trái ngọt ngon mà bằng những vết lằn roi mỗi khi tôi phạm lỗi. Má dữ đòn để ngày nay tôi nhận ra, mỗi lằn roi của má là vô vàn tình thương của má.
Thật ra khi viết bài này, tôi không dự định viết về má. Tôi định viết về buổi trưa nay, khi đi học về tôi ghé chợ, mua một bó đậu đũa, mà người bán hàng cứ gọi là đậu bún, về nhà, tranh thủ thời gian tôi lấy kéo cắt tẹt tẹt từng bó đậu đữa. Bất chợt nhớ má ngày xưa hay nói, người kiên nhẫn, bao giờ cũng sẽ thành công. Muốn tập kiên nhẫn thôi thì lấy đậu đũa ra lặt, từng cọng từng cọng cơ hồ khiến cho lòng con người ta chậm lại! Còn hơn nửa tiếng đến giờ lăn tiếp vào cuộc sống, tôi bất chợt bỏ kéo, chậm chậm lặt từng cọng đậu đũa, biết được nhiều chỗ bị sâu, loại ra. Và khi kiên nhẫn ngồi làm động tác ấy, bỗng dưng nhớ tới má!
Biết đâu giờ này, má cũng đang ngồi lặt đậu đũa, cho bữa cơm lúc trưa muộn, khi buổi chợ vừa tan!
Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010
Xao xác tiếng gà
Nhà ông chủ vừa mới mua một con gà, ban ngày ổng cột dây cho nó đi rông, vòng vòng lẩn quẩn ở một góc nhỏ, tối đến lấy cái lồng, ụp một phát, im re. Thế mà sáng nay, lúc quãng đâu trời tờ mờ sáng, giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng gà! Ơ hờ một trời tiếc nhớ, ngày xưa ở quê, má thường dậy sớm, chạng vạng ba giờ đã lục đục khua nồi nước, và trong vô vàn những giấc chập chờn, nhiều khi tỉnh dậy thấy má, trong xao xác tiếng gà kêu ran mà thương vô cùng tận!
Nhà cũng nuôi gà, chủ yếu để mùng năm tháng năm có thêm nồi cháo gỏi, hoặc giả ra giêng mần con gà trống cúng tất. Gà nhiều thì rình rang đem bán, để mùng năm tháng chín con cái có thêm cái cặp mới, cái áo mới, đôi dép mới tỉnh tò với bạn bè. Rồi đợt cúm gà, đâu quãng năm hai ngàn lẻ mấy, tự nhiên tiếng gà nghe xao xác, rồi lớt đớt mãi đến tận những ngày sau này, ít còn nghe tiếng gà gáy nữa. Má vẫn dậy sớm, chạng vạng ba giờ, nhưng trống lẳng những tiếng gọi ngày!
Tiếng gà ngày cũ khiến cho lòng người thêm đượm! Ông già bà cả nghe tiếng gà xấp xải dậy châm bình trà, bắc ghế đẩu bên cái bàn ngoài hàng hiên mà chiêu ngày, chiêu tháng! Cha cũng đợi tiếng gà, xấp xải xỏ quần dài đi đốt nhang trên bàn thờ. Học trò cũng đợi tiếng gà mà canh giờ đi học! Học buổi sáng, nhiều buổi trời rong mây mù giăng kín ngõ, không thấy mặt người mà chỉ nghe xao xác tiếng gà gọi nhau, tìm nhau! Đài truyền thanh xã in như cũng đợi tiếng gà, là tò te tí te bật cái radio "Đây là tiếng nói Việt Nam...". Hình như in đậm sâu trong tâm trí chính là những câu nói muôn đời, muôn thuở ấy. Thương ghê lắm những buổi âm ỉ nằm trên giường, trùm mền nghe đài phát thanh phát qua cái loa ì ò rọt rẹt. Tình yêu quê hương cũng khởi nguồn từ chính những bài cải lương được phát ra từ cái loa phóng thanh ấy, từ những tiếng gà gọi ngày, gọi tháng ấy!
Độ rày chị Ba bắt đầu gầy lại đàn gà, để em trai mỗi bận về quê có chút đỉnh thức đem ra đãi! Trưa buồn buồn nhiều khi nghe tiếng gà cục tác, cục tác sắp đẻ mà cơ hồ nhớ ngày xưa, mỗi lúc trưa, điên tiết làm sao khi nghe cái âm thanh vồn vã ấy! Nhưng bây giờ, thiệt tình có tìm hoài, tìm mãi cũng có còn đâu những âm thanh đã trở thành đặc sản của những đồng vọng xa xăm. Gà người ta tập trung thành trang trại, đất cũng không còn nhiều để trước mẹ sau con, cả bầy gà cùng xăm xới đất. Gà ta ăn mỗi ngày là gà đông lạnh, bao giờ cũng có, bao nhiêu cũng có. Riết rồi muốn nghe một tiếng gà gáy cũng phải thảng hoặc, đôi khi, chứ không cần đợi đến giấc hai, ba giờ sáng, gà rổn rảng kêu cho người ta rọt rẹt mở cửa đón ngày.
Con gà nhà ông chủ hóa mới mua về được hai ba bữa, vỗ béo, hôm nay nhà có giỗ, vậy là bị đem đi mần thịt mất rồi!
Nhà cũng nuôi gà, chủ yếu để mùng năm tháng năm có thêm nồi cháo gỏi, hoặc giả ra giêng mần con gà trống cúng tất. Gà nhiều thì rình rang đem bán, để mùng năm tháng chín con cái có thêm cái cặp mới, cái áo mới, đôi dép mới tỉnh tò với bạn bè. Rồi đợt cúm gà, đâu quãng năm hai ngàn lẻ mấy, tự nhiên tiếng gà nghe xao xác, rồi lớt đớt mãi đến tận những ngày sau này, ít còn nghe tiếng gà gáy nữa. Má vẫn dậy sớm, chạng vạng ba giờ, nhưng trống lẳng những tiếng gọi ngày!
Tiếng gà ngày cũ khiến cho lòng người thêm đượm! Ông già bà cả nghe tiếng gà xấp xải dậy châm bình trà, bắc ghế đẩu bên cái bàn ngoài hàng hiên mà chiêu ngày, chiêu tháng! Cha cũng đợi tiếng gà, xấp xải xỏ quần dài đi đốt nhang trên bàn thờ. Học trò cũng đợi tiếng gà mà canh giờ đi học! Học buổi sáng, nhiều buổi trời rong mây mù giăng kín ngõ, không thấy mặt người mà chỉ nghe xao xác tiếng gà gọi nhau, tìm nhau! Đài truyền thanh xã in như cũng đợi tiếng gà, là tò te tí te bật cái radio "Đây là tiếng nói Việt Nam...". Hình như in đậm sâu trong tâm trí chính là những câu nói muôn đời, muôn thuở ấy. Thương ghê lắm những buổi âm ỉ nằm trên giường, trùm mền nghe đài phát thanh phát qua cái loa ì ò rọt rẹt. Tình yêu quê hương cũng khởi nguồn từ chính những bài cải lương được phát ra từ cái loa phóng thanh ấy, từ những tiếng gà gọi ngày, gọi tháng ấy!
Độ rày chị Ba bắt đầu gầy lại đàn gà, để em trai mỗi bận về quê có chút đỉnh thức đem ra đãi! Trưa buồn buồn nhiều khi nghe tiếng gà cục tác, cục tác sắp đẻ mà cơ hồ nhớ ngày xưa, mỗi lúc trưa, điên tiết làm sao khi nghe cái âm thanh vồn vã ấy! Nhưng bây giờ, thiệt tình có tìm hoài, tìm mãi cũng có còn đâu những âm thanh đã trở thành đặc sản của những đồng vọng xa xăm. Gà người ta tập trung thành trang trại, đất cũng không còn nhiều để trước mẹ sau con, cả bầy gà cùng xăm xới đất. Gà ta ăn mỗi ngày là gà đông lạnh, bao giờ cũng có, bao nhiêu cũng có. Riết rồi muốn nghe một tiếng gà gáy cũng phải thảng hoặc, đôi khi, chứ không cần đợi đến giấc hai, ba giờ sáng, gà rổn rảng kêu cho người ta rọt rẹt mở cửa đón ngày.
Con gà nhà ông chủ hóa mới mua về được hai ba bữa, vỗ béo, hôm nay nhà có giỗ, vậy là bị đem đi mần thịt mất rồi!
Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010
Cảm giác trên dây - Chữ của chị Nguyễn Ngọc Tư
Chắc là xin lỗi chị, nhưng chuyện này em mượn đăng bên nhà em một xí! Độ rày vụ học trò trường Phú coi mòi náo loạn quá! Em đăng cái này lên đây, coi như bày tỏ tí quan tâm! Chị thứ lỗi em!
Với khách: chuyện này của chị Tư, càm ràm hông phải của tui à nha! Đọc mà léng phéng là chết đấy!
Với tui: hóa ra năm mười một mình đã làm một điều, mà mãi đến giờ này mình vẫn còn hối hận! Vô lễ với thầy cô! Trời ơi, chỉ mong được gặp cô để xin cô tha thứ! Em xin lỗi cô, cô ơi!
Cảm giác trên dây
Cô Nghĩa vừa qua tuổi bốn mươi sáu, suốt từ lúc trẻ đến giờ chỉ yêu và cưới đúng một người, sinh cho chồng hai thằng con trai đẹp như cha chúng. Mười tám năm nay cô dạy lịch sử cấp ba ở trường Phù Đổng, mười tám năm cô tới trường đúng giờ, kiểu thời trang ưa thích là áo dài, tóc dài. Cô ăn nói nhỏ nhẹ, cười khẽ khàng, vui lắm cũng không thành tiếng. Đề tài ưa thích của cô khi tán gẫu với đồng nghiệp là chuyện cải cách sách giáo khoa và giá cá, rau đang lên. Cô không thỏa hiệp với những lời nói đùa kiểu như “cô đẹp lắm…”, cô nghĩ ai đó mỉa mai mình. Đến nỗi có thầy nói lén sau lưng, ngồi gần cô Nghĩa không dám bật hột quẹt, sợ cháy bất tử…
Minh họa của bạn Hồng Nguyên
Vòng vo để thấy cô không chút gì thích hợp với lời tỏ tình của thằng nhỏ học trò mới mười bảy tuổi. Chiều hôm qua nó chờ cô trong nhà xe dành cho giáo viên, và nói em yêu cô. Nhìn thẳng vào cô, nó nói bằng vẻ điềm tĩnh, nắm chắc và kiểm soát từng từ khi thả chúng rơi chậm rãi vào tai cô gây âm thanh leng keng như những đồng xu. Em – yêu – cô. Những lời yêu cô gặp nhiều hồi chưa lấy chồng, nhưng hơn chục năm rồi ít ai nhắc tới, nghe xa lạ quá chừng. Năm giây ngó quanh, năm giây định thần, thêm năm giây ngơ ngác, rồi cô Nghĩa cũng tin rằng thằng nhỏ đang nói với mình.
- Em giỡn có duyên lắm – Cô nhẩn nha lúc dắt xe ra cửa - nhưng cô đói bụng quá nên không thấy mắc cười.
Cô quay đi và nghĩ trò đùa này đã kết thúc. Ra về trong một buổi chiều muộn của tháng ba, những con đường khô cong sau một ngày nắng đỏ, xe trước tung bụi bay mù lấp mặt xe sau. Thời tiết ngột ngạt nín thở chờ đợi một cơn mưa xô đổ cửa mùa. Khi cô Nghĩa dừng xe trước đèn đỏ chỗ ngã tư quen thuộc, cô nhìn thấy người bán bắp luộc đang ngồi ngáp. Ở vỉa hè gần đó, người ta rao bán áo sơ mi hàng công ty tồn kho, hai mươi lăm ngàn một cái. Chà, phải còn sớm ghé lựa áo cho mấy đứa con chơi, rẻ quá…, cô nghĩ vậy. Cô nghĩ ngợi cho buổi chiều này bình thường như mọi buổi chiều đã trôi đi không tăm tích trong cuộc đời mình, những buổi chiều không có ai đó nói yêu cô.
Nhưng chủ nhân của câu nói đó mới mười bảy tuổi. Con nhà giàu, học dở, thủ lĩnh một băng hơn chục đứa con nhà giàu học dở khác. Nó không chỉ sáng tạo ra những cuộc chơi bất tận mà còn đi đầu trong bộ điệu, làm sao phải thật nổi bật giữa đám đông nổi bật. Bữa nay tóc nó vuốt keo dựng đứng như ngựa hoang bờm sửng lên trong gió, thì bữa sau nó chải tóc xước ra đằng sau, ướt rượt và bóng lộn như công tử Bạc Liêu thời xưa bôi dầu dừa, thoắt cái lại thấy nó nhuộm chòm nâu chòm đỏ. Buổi nghỉ giữa giờ nó với đám bạn hay ngồi đồng ở căn tin, rú lên từng hồi man rợ. Đó là lúc có đứa con gái đẹp, cô giáo trẻ, hay bạn học trò quê mùa (mà học giỏi) ngang qua, hoặc một đứa trong tụi nó đang bàn chuyện “phức tạp”. Hoặc chẳng cơn cớ gì, cứ hú hét cho sướng, cho nổi bật, cho đỡ chán chường khi nghĩ tới tiết sau, cho đói để tan học đi tiệc tùng… Mấy giáo viên ngồi nói với nhau, tiến hóa mấy triệu năm khỉ mới thành người, còn tụi ôn con này từ người thành khỉ cái một.
Giờ khỉ đầu đàn chắc lại làm trò khỉ, sau vụ nó dùng điện thoại di động chụp hình cô Nghĩa rồi dán hình lên mông mình đi đủng đỉnh trong trường, vụ nó dùng sơn đỏ vẽ hình đôi môi lên ghế cô ngồi làm mông cô lãnh trọn nụ hôn cháy bỏng… Thường, cô giận rất phải cách, mím miệng xăm xăm lên văn phòng. Năm phút sau thầy giám thị tới lôi thằng nhỏ đem đính vào cột cờ lộng gió. Đám bạn nó ngưỡng mộ nó hơn, căm ghét môn lịch sử hơn, tình hình các nước tư bản giữa hai cuộc chiến tranh thế giới có mắc mớ gì tới cuộc đời tụi nó ? Có lần cuộc phá phách lên đến cao trào khi nó giả bộ trượt té và chụp lấy vạt áo dài của cô làm nút áo bứt tung. Phản ứng ngoại lệ, cô vừa khóc vừa tát nó một cái rát mặt.
Chuyện đó xảy ra vào tháng trước, nối thêm dây oán càng dài, giờ thằng nhỏ trở mặt nói yêu cô lắm. Ai mà tin. Cô Nghĩa càng không, thằng này mà ho hoặc gãi đầu cũng là những hành động có âm mưu. Coi như đã quên chuyện xảy ra ở nhà xe rồi, những khi bước vào lớp nó học, cô dửng dưng lướt mắt qua cuối dãy, nơi nó ngồi. Dạo này nó thay đổi lạ lùng, lúc nào cũng ngước nhìn cô với vẻ buồn rượi, chân thành, như uống như nuốt từng lời, từng cử chỉ nhỏ. Đôi lúc cô thấy nhột ran cả gáy, băn khoăn đằng sau chắc tóc bạc nhiều, hay lúc chải đầu mình cặp tóc không ngay ngắn.
Tuần sau nó lại xuất hiện ở nhà xe lúc vắng người, trực tiếp trao cho cô lá thơ, nói “cô đọc xong rồi xé cũng được, nhưng cô phải đọc, mỗi chữ trong này là một đọi máu của em…”.
Chữ nó xấu như gà bới, chuyện này thì cô biết rồi, những bài kiểm tra bao giờ cô cũng trừ điểm vì viết xấu, sai chính tả. Cô chỉ chưa biết là nó chọt phá cô vì iu cô (chữ nó viết vậy), vì muốn cô chú ý, nghĩ về nó nhiều hơn. Nó yêu cô từ năm học lớp mười, khi lần đầu tiên cô bước vào lớp với áo dài tiếm, tóc vẫn còn ướt, mặt tran nhả. Đằng sau vẻ ngim nghị khô khan của cô là sự ấm áp, ân cần, nó nhìn thấy cả nỗi cô đơn chới với. Và nó bắt đầu nhen mối tình căm, thấy ghen tuông kinh khủng khiếp mỗi lần thấy cô được chồng chại xe tới trường đưa đón, bàn tay cô mơng man trên eo chồng, ngực cô dán vào lưng chồng, ghen tuông cả khi thấy những cô giáo khác quàng vai, vuốt tóc trong lúc tán gẫu với cô. “Em biết tình yêu của mình là tiệt dộng, nhưng không kiềm chế được cảm xút”, nó viết vậy.
Thêm một chuyện cô chưa biết : nó sắp đi xa đến nửa vòng trái đất, nên nó quyết định bày tỏ với cô những tình cảm cháy bỏng của mình. Cô gấp lá thư lại nghĩ, thằng nhỏ chơi trò này công phu quá. Lúc trả lại thư, cô nói nhỏ nhẻ, “em có năng khiếu văn học lắm, nhưng rèn chính tả thêm, tệ quá…”. Mặt nó chảy xuống, nhưng ánh nhìn vẫn rát bỏng.
Làm như nó yêu thiệt vậy, cô Nghĩa hơi mắc cười. Như nó yêu thiệt vậy, ý nghĩ đó mấy bữa sau quay quắt trong đầu cô, khi buổi sáng thấy trên mảng tường đầu hẻm xuất hiện những con chữ bằng sơn đỏ “tôi iu Nghĩa”. Mạnh mẽ. Tự tin. Sòng phẳng. Chuyện này là tình yêu của tôi với Nghĩa, không thầy trò gì hết. Xen giữa mớ chữ hổn độn là mấy trái tim ú mềm bị tên xuyên qua, máu tuôn giọt giọt. Thằng con lớn của cô đi học sớm nhìn thấy đầu tiên, nó quay xe trở lại hào hển, “Mẹ, ai yêu mẹ ngoài hẻm kìa…”. Ba nó đang cạo râu, xách cái cằm đầy bọt chạy ra coi, lúc quay lại như cắn phải lưỡi, “ngoài đó thiệt là có ai yêu em”. Lúc cô Nghĩa ra tới nơi, đã có năm bảy người xúm lại chỉ trỏ, sau lưng cô thêm năm bảy người nữa nườm nượp chạy theo như đi coi đụng xe.
Cô Nghĩa nhìn tên mình lấp loáng trên tường, cố tỏ vẻ bình thản. Ý nghĩ đầu tiên là thằng nhỏ lại sai chính tả nữa rồi. Sau đó thấp thoáng những ý nghĩ khác, mình sẽ phải chiến đấu với thằng con nít quỷ này dài dài, sẽ dài dài làm mồi ngon thơm tho đậm đà cho những bữa cơm của hàng xóm, con mình sẽ hết hồn dài dài, không biết sáng nay nó học sao trong tâm trạng bớ xớ như vậy. Còn nữa, chồng có tin lời mình kể không, rằng chuyện này là do một đứa học trò quậy phá ngỗ ngược làm… Trở về với món trứng chiên sống nhăn trên bếp, cô thấy chồng đang ngồi chờ, mặt chồng biến mất, chỉ còn dấu chấm hỏi gắn trên cổ lúc lắc. Cô nuốt khan, giải thích mà nghe từng lời mỏi rã.
Câu chuyện làm cả hai người cảm giác như mình bị trói chặt trong một niềm tiếc nuối. Như họ đã để một kẻ xa lạ nào vào đào được vàng ở mảnh vườn của mình và chính mình bỏ hoang. Họ nghĩ yêu thì cần gì nói, tự hiểu thôi. Mấy tiếng em yêu anh hay anh yêu em tưởng sến rện, thừa thãi họ cứ để đó từ hồi cưới, chưa thử lần nào thì bị một đứa trẻ nhảy vào lủm mất, hóa ra chúng rất ngọt ngào. Họ thấy mật rỉ ra từ miệng đứa trẻ đó, và thoảng ra một mùi hương mê dụ. Cô Nghĩa nghe như trong cô có chút gì giận dữ, sao người nói câu yêu mình không phải là cha của hai đứa con mình ?
Cô đi tới nhà thằng nhỏ nhà giàu học dở. Cô cố nghĩ ra cách nói nhã nhặn nào có giá trị tương đương với mớ từ sỗ sàng đang chật cứng trong đầu mình, “làm ơn bỏ chút thời giờ dạy con trai mấy người, nó quậy tôi vô phương…”. Đó là cô tưởng tượng gặp được mẹ, hoặc ba nó, hoặc cả hai người thì may phước. Tất nhiên họ sẽ hỏi lại nó quậy làm sao, tất nhiên cô sẽ kể chuyện nó nói yêu mình, và tất nhiên họ sẽ kêu lên, trời, đâu có được… Không biết cô có nén được hay lập tức vặn lại, tại sao không ?
Cô Nghĩa thấy căng thẳng, cô chưa từng gặp phụ huynh học sinh để nói một chuyện giống như vầy. Mấy cuốn sách giáo khoa lịch sử không giúp gì được cho cô, lịch sử chưa bao giờ nhắc tới tình yêu, chỉ chiến tranh, thanh trừng, xung đột. Tuổi tác cũng không giúp được khi đây là lần trải nghiệm đầu. Dò dẫm quanh quẹo qua mấy con đường, tới trước cỗng nhà nó rồi, cô chợt nghĩ hay là thôi. Biết đâu ba mẹ nó đùng đùng buộc nó chuyển trường, nhốt nó trong nhà, biết đâu cô sẽ không còn thấy nó nghinh ngang đi với những kiểu tóc kỳ lạ, nó không thể xuất hiện thảng thốt ở nhà xe, sẽ vắng tiếng nó rú man rợ giữa giờ chơi như những tiếng kêu bầy.
Cô bần thần trước chỗ gọi chuông, rốt cuộc cơn giận dữ lúc sáng cũng quay trở lại, nó cầm tay cô ấn lên cái nút màu trắng đó. Có người đi ngang qua, nói, nhà không có ai đâu, muốn gặp người nhà thì lại đằng chỗ gốc cây me đằng đó, chỗ bán chuối nướng hột vịt lộn đó, hỏi cô Mận. Chị tên Mận trạc tuổi cô Nghĩa, dáng người cũng hao hao như cái trứng lộn chị mới khẻ mỏ, tay giơ cây muỗng gần miệng trứng nhưng mãi há hốc hóng chuyện đánh ghen. Cô Nghĩa hỏi tới lần thứ ba cây muỗng mới đổi thế xua ngang :
- Trời trời, tui ở mướn thôi, hong dám làm má thằng ôn dịch đó, đẻ nó để đẻ hột gà sướng hơn. Má nó đi Mỹ rồi, cưới Mỹ, tính rước nó qua đó luôn. Ba nó làm gỗ trên Tây Nguyên, đi suốt. Chị là cô giáo? Chắc thằng đó làm chuyện gì động trời gì rồi. Nó mà đòi cưỡng hiếp chị tui cũng không ngạc nhiên đâu à, nó hăm dọa tui hoài chớ gì. Ghê lắm, sợ bữa nào nó nổi khùng đè tui lột quần áo ra chắc tui cắn lưỡi tự vận quá.
Cô Nghĩa chăm chú vào cái muỗng nhỏ dùng để ăn trứng nằm trên tay chị Mận, nó đảo lên rơi xuống, vo ve gần cái miệng trứng rồi lại tiếp tục chao liệng. Mãi nhìn nó nên cô nghe lỏm bỏm, cả buổi tóm gọn lại là cô không thể gặp người thân của thằng nhỏ học trò vì hiện giờ nó không có người thân nào ngoài chị giúp việc có sở thích ngồi ngoài đường ăn hàng. Có một chi tiết đáng giá, chị Mận nhớ ra cậu chủ có dán ảnh cô giáo này trong phòng ngủ, bên cạnh ảnh má nó. “Thằng ôn dịch có viết chữ nước ngoài lên hình nữa, không biết nó viết gì, tiếng Việt tui còn nuốt không trôi…”
Cô Nghĩa ngẩn ngơ. Cô hình dung ra cảnh thằng nhỏ nằm giữa bốn bề hiu quạnh, cô độc, lủi thủi, lầm lì. Như con chó hoang không được một ai xoa đầu, thèm một lần mừng chủ, thằng nhỏ thèm yêu thương, thèm hơi ấm con người, thèm một bờ vai…
Tội nghiệp. Cô nghĩ tới hai từ đó suốt đường về, nhưng đi tới đầu hẻm thì mất hết cảm giác. Chồng với hai thằng con trai đang lui cui quét nước sơn lên xóa đi những lời tỏ tình. Cô Nghĩa nghe một đứa bàn, “hay là mình viết trả mấy chữ “Cảm ơn, cô giáo Nghĩa chỉ yêu chồng !”…”. Thì sao, đêm nay những trái tim bị trúng tên sẽ xuất hiện lại thôi mà, không hiểu sao cô nghĩ vậy.
Đúng như cô đoán, sáng sớm thằng con chạy ra đầu hẻm, lúc quay lại đầy vẻ thất vọng, “bữa nay mắc sơn lại nữa rồi ba ơi…”. Cô Nghĩa đang cài nút áo dài, mỉm cười rồi không hiểu sao mình lại cười mà không tức tối, khó chịu, bị quấy rối mà, bị đem ra làm trò đùa mà, nhất thiết phải giận.
“Em đừng phí công phá tôi, không ăn thua gì đâu”, cô định gặp nó để dằn mặt, nhưng thằng nhỏ đã tự tới tìm. Lúc nào cũng chủ động.
- Em biết lý do cô tới nhà em, chắc cô thất vọng lắm. Giờ cô tính sao, lôi em ra giữa buổi lễ chào cờ cảnh cáo trước toàn trường vì yêu cô ? Yêu cô là tội ?
Không, trong cô có tiếng trả lời, nhưng khi ra khỏi môi, nó biến dạng, “Trò đùa của em ngày càng quá quắt, tôi…”. Thằng khỉ cắt lời cô bằng cách sấn tới làm cô phải lùi lại mấy bước, tưởng nó nhào vô ôm mình ở ngay hành lang này giữa giờ chơi này chắc cô chết quá. “Em phải làm sao để cô tin em thật lòng ?”, lại cái kiểu thả đồng xu khua tinh tang vang động vào lòng cô.
Nhưng dù cô tin nó thì sao ? Chuyện này không đi tới đâu hết. Cô Nghĩa bỗng nghĩ vậy. Một bữa, nửa đêm cô thức dậy ra ngoài lấy nước uống, tình cờ nhìn qua cửa sổ đằng trước, cô thấy nó, trời ơi, đúng là đứa học trò con nhà giàu học dở, nó đang đứng dưới đường ngước nhìn lên. Ngọn đèn đằng kia đổ xuống nó một cái bóng dài, gầy guộc, quái dị. Cô vừa chực thấy nó là nép ngay vô rèm, lén ngó nó ngồi nhẫn nại ngồi dưới sương đêm ngóng chờ một điều vô vọng, cô nghĩ thằng nhỏ này sến quá. Khi cô hiện ra trên khung cửa, cô nghĩ dù vậy nên bù đắp cho nó chút gì, thí dụ như mớ máu bị mất đi bởi bầy muỗi đói. Dưới kia nó hí hửng ra mặt, ngoác miệng cười.
Cô mất ngủ. Cứ tới nửa đêm là nghe như có ai đó gọi mình, dù nó không tới nữa, dù cô nói với nó cô mệt mỏi rồi. Cô giảng lịch sử Việt Nam mà lơ ngơ tưởng Hoàng Hoa Thám và Đề Thám là hai người, chểnh mảng ủi quần áo cho chồng, lẫn lộn tên của hai đứa con, nấu canh chua lại bỏ nước màu dừa. Gương mặt của ba gã đàn ông trong nhà cô dần biến mất nhường chỗ cho những dấu chấm hỏi. Bây giờ mọi hành động của cô, như thở dài, đứng dựa cửa sổ ngó mây bay, chiêm bao ú ớ, soi gương lâu, may áo mới… đều liên quan gắn bó với vụ tỏ tình ngoài đầu hẻm. Những ánh mắt nghi hoặc ngờ ngợ ngày càng làm cô khó thở. Cô vốn đã thấy bị rời ra trong đám đàn ông con trai lộc ngộc, giờ cô độc, hoang mang hơn. Bỗng dưng buồn bã vì một sợi tóc bạc, thấy đau đáu vì một nếp nhăn mới, thấy u ám bởi da trên cổ nhão. “Dù em thiệt hay giỡn thì cũng thôi đi - cô nói với vẻ chán chường – chuyện này không đi tới đâu hết, em biết mà”. (Nhưng cô muốn đi tới đâu ? tới đâu là tới đâu ? – ý nghĩ đó làm cô giật mình)
Nó hẹn gặp cô trong cái thư viện nhỏ vắng vẻ của trường, trong giấy ghi là “lần cuối, em thề…”. Cô không tới thì tội nghiệp nó uổng công đợi (Đàn bà thường vậy, một nửa là quản giáo nửa kia là mẹ). Khỉ đầu đàn, không biết vì động lòng trước vẻ hao gầy của cô hay chấp nhận được sự thật tình này không có hậu, nó chỉ yêu cầu cô Nghĩa cho nó ôm một lần. Như đứa con ôm người mẹ đã xa lâu, như em trai ôm tiễn chị gái lấy chồng, ôm đơn giản thôi, tức là cả hai đều đứng và tay nó vòng qua lưng cô, ngực nó áp vào ngực cô. Đầu giờ chiều không có người nào khác trong phòng sách. Mùi thuốc chống mốc xộc lên ngộp thở. Nghĩ sao mà ôm nhau chỗ này trời, cô nghĩ. Nhưng thằng nhỏ đã bước tới giang tay bọc lấy cô giáo, làm cả người cô như tê rần. Đậu miết vào cổ cô là một đôi môi dày, ẩm ướt, những cơn sóng từ đó loang ra tưới tắm làm cơ thể cô như mềm nhũn đi, như sắp tan rã tới nơi rồi. Bằng những chuyển động da diết, khẽ khàng, đôi môi đó để trôi ra những lời nóng bỏng, “bà già, bà nên biết là không nên bợp tai làm nhục tôi giữa đám đông…”.
Và chuyện xảy ra tiếp theo là những gì mà ban giám hiệu, hội đồng sư phạm nhà trường được xem trong đoạn phim quay bằng điện thoại di động của một đứa bạn nó (hết sức tình cờ) chứng kiến. Thằng nhỏ cố thoát khỏi vòng tay cô và vùng vẫy hét lên, “không, em sẽ không đổi tình lấy điểm, em mới mười bảy tuổi thôi mà, em xin cô buông tha cho em đi…”, mà cô thì chới với, chết sững ở đó. Nghĩ, thằng nhỏ giỡn chơi mà cũng kỳ công quá. Nghĩ trời đất ơi hên thiệt, thằng nhỏ giỡn chơi thôi, phải yêu thật thì nó sẽ khổ tâm lâu lắm, cô hơn nó tới hai mươi bốn tuổi, tình này sẽ không đi tới đâu hết…
Nhưng cô muốn tới đâu ? Tới đâu là tới đâu ? Tới một chỗ nào ?
Nguyễn Ngọc Tư
Với khách: chuyện này của chị Tư, càm ràm hông phải của tui à nha! Đọc mà léng phéng là chết đấy!
Với tui: hóa ra năm mười một mình đã làm một điều, mà mãi đến giờ này mình vẫn còn hối hận! Vô lễ với thầy cô! Trời ơi, chỉ mong được gặp cô để xin cô tha thứ! Em xin lỗi cô, cô ơi!
Cảm giác trên dây
Cô Nghĩa vừa qua tuổi bốn mươi sáu, suốt từ lúc trẻ đến giờ chỉ yêu và cưới đúng một người, sinh cho chồng hai thằng con trai đẹp như cha chúng. Mười tám năm nay cô dạy lịch sử cấp ba ở trường Phù Đổng, mười tám năm cô tới trường đúng giờ, kiểu thời trang ưa thích là áo dài, tóc dài. Cô ăn nói nhỏ nhẹ, cười khẽ khàng, vui lắm cũng không thành tiếng. Đề tài ưa thích của cô khi tán gẫu với đồng nghiệp là chuyện cải cách sách giáo khoa và giá cá, rau đang lên. Cô không thỏa hiệp với những lời nói đùa kiểu như “cô đẹp lắm…”, cô nghĩ ai đó mỉa mai mình. Đến nỗi có thầy nói lén sau lưng, ngồi gần cô Nghĩa không dám bật hột quẹt, sợ cháy bất tử…
Minh họa của bạn Hồng Nguyên
Vòng vo để thấy cô không chút gì thích hợp với lời tỏ tình của thằng nhỏ học trò mới mười bảy tuổi. Chiều hôm qua nó chờ cô trong nhà xe dành cho giáo viên, và nói em yêu cô. Nhìn thẳng vào cô, nó nói bằng vẻ điềm tĩnh, nắm chắc và kiểm soát từng từ khi thả chúng rơi chậm rãi vào tai cô gây âm thanh leng keng như những đồng xu. Em – yêu – cô. Những lời yêu cô gặp nhiều hồi chưa lấy chồng, nhưng hơn chục năm rồi ít ai nhắc tới, nghe xa lạ quá chừng. Năm giây ngó quanh, năm giây định thần, thêm năm giây ngơ ngác, rồi cô Nghĩa cũng tin rằng thằng nhỏ đang nói với mình.
- Em giỡn có duyên lắm – Cô nhẩn nha lúc dắt xe ra cửa - nhưng cô đói bụng quá nên không thấy mắc cười.
Cô quay đi và nghĩ trò đùa này đã kết thúc. Ra về trong một buổi chiều muộn của tháng ba, những con đường khô cong sau một ngày nắng đỏ, xe trước tung bụi bay mù lấp mặt xe sau. Thời tiết ngột ngạt nín thở chờ đợi một cơn mưa xô đổ cửa mùa. Khi cô Nghĩa dừng xe trước đèn đỏ chỗ ngã tư quen thuộc, cô nhìn thấy người bán bắp luộc đang ngồi ngáp. Ở vỉa hè gần đó, người ta rao bán áo sơ mi hàng công ty tồn kho, hai mươi lăm ngàn một cái. Chà, phải còn sớm ghé lựa áo cho mấy đứa con chơi, rẻ quá…, cô nghĩ vậy. Cô nghĩ ngợi cho buổi chiều này bình thường như mọi buổi chiều đã trôi đi không tăm tích trong cuộc đời mình, những buổi chiều không có ai đó nói yêu cô.
Nhưng chủ nhân của câu nói đó mới mười bảy tuổi. Con nhà giàu, học dở, thủ lĩnh một băng hơn chục đứa con nhà giàu học dở khác. Nó không chỉ sáng tạo ra những cuộc chơi bất tận mà còn đi đầu trong bộ điệu, làm sao phải thật nổi bật giữa đám đông nổi bật. Bữa nay tóc nó vuốt keo dựng đứng như ngựa hoang bờm sửng lên trong gió, thì bữa sau nó chải tóc xước ra đằng sau, ướt rượt và bóng lộn như công tử Bạc Liêu thời xưa bôi dầu dừa, thoắt cái lại thấy nó nhuộm chòm nâu chòm đỏ. Buổi nghỉ giữa giờ nó với đám bạn hay ngồi đồng ở căn tin, rú lên từng hồi man rợ. Đó là lúc có đứa con gái đẹp, cô giáo trẻ, hay bạn học trò quê mùa (mà học giỏi) ngang qua, hoặc một đứa trong tụi nó đang bàn chuyện “phức tạp”. Hoặc chẳng cơn cớ gì, cứ hú hét cho sướng, cho nổi bật, cho đỡ chán chường khi nghĩ tới tiết sau, cho đói để tan học đi tiệc tùng… Mấy giáo viên ngồi nói với nhau, tiến hóa mấy triệu năm khỉ mới thành người, còn tụi ôn con này từ người thành khỉ cái một.
Giờ khỉ đầu đàn chắc lại làm trò khỉ, sau vụ nó dùng điện thoại di động chụp hình cô Nghĩa rồi dán hình lên mông mình đi đủng đỉnh trong trường, vụ nó dùng sơn đỏ vẽ hình đôi môi lên ghế cô ngồi làm mông cô lãnh trọn nụ hôn cháy bỏng… Thường, cô giận rất phải cách, mím miệng xăm xăm lên văn phòng. Năm phút sau thầy giám thị tới lôi thằng nhỏ đem đính vào cột cờ lộng gió. Đám bạn nó ngưỡng mộ nó hơn, căm ghét môn lịch sử hơn, tình hình các nước tư bản giữa hai cuộc chiến tranh thế giới có mắc mớ gì tới cuộc đời tụi nó ? Có lần cuộc phá phách lên đến cao trào khi nó giả bộ trượt té và chụp lấy vạt áo dài của cô làm nút áo bứt tung. Phản ứng ngoại lệ, cô vừa khóc vừa tát nó một cái rát mặt.
Chuyện đó xảy ra vào tháng trước, nối thêm dây oán càng dài, giờ thằng nhỏ trở mặt nói yêu cô lắm. Ai mà tin. Cô Nghĩa càng không, thằng này mà ho hoặc gãi đầu cũng là những hành động có âm mưu. Coi như đã quên chuyện xảy ra ở nhà xe rồi, những khi bước vào lớp nó học, cô dửng dưng lướt mắt qua cuối dãy, nơi nó ngồi. Dạo này nó thay đổi lạ lùng, lúc nào cũng ngước nhìn cô với vẻ buồn rượi, chân thành, như uống như nuốt từng lời, từng cử chỉ nhỏ. Đôi lúc cô thấy nhột ran cả gáy, băn khoăn đằng sau chắc tóc bạc nhiều, hay lúc chải đầu mình cặp tóc không ngay ngắn.
Tuần sau nó lại xuất hiện ở nhà xe lúc vắng người, trực tiếp trao cho cô lá thơ, nói “cô đọc xong rồi xé cũng được, nhưng cô phải đọc, mỗi chữ trong này là một đọi máu của em…”.
Chữ nó xấu như gà bới, chuyện này thì cô biết rồi, những bài kiểm tra bao giờ cô cũng trừ điểm vì viết xấu, sai chính tả. Cô chỉ chưa biết là nó chọt phá cô vì iu cô (chữ nó viết vậy), vì muốn cô chú ý, nghĩ về nó nhiều hơn. Nó yêu cô từ năm học lớp mười, khi lần đầu tiên cô bước vào lớp với áo dài tiếm, tóc vẫn còn ướt, mặt tran nhả. Đằng sau vẻ ngim nghị khô khan của cô là sự ấm áp, ân cần, nó nhìn thấy cả nỗi cô đơn chới với. Và nó bắt đầu nhen mối tình căm, thấy ghen tuông kinh khủng khiếp mỗi lần thấy cô được chồng chại xe tới trường đưa đón, bàn tay cô mơng man trên eo chồng, ngực cô dán vào lưng chồng, ghen tuông cả khi thấy những cô giáo khác quàng vai, vuốt tóc trong lúc tán gẫu với cô. “Em biết tình yêu của mình là tiệt dộng, nhưng không kiềm chế được cảm xút”, nó viết vậy.
Thêm một chuyện cô chưa biết : nó sắp đi xa đến nửa vòng trái đất, nên nó quyết định bày tỏ với cô những tình cảm cháy bỏng của mình. Cô gấp lá thư lại nghĩ, thằng nhỏ chơi trò này công phu quá. Lúc trả lại thư, cô nói nhỏ nhẻ, “em có năng khiếu văn học lắm, nhưng rèn chính tả thêm, tệ quá…”. Mặt nó chảy xuống, nhưng ánh nhìn vẫn rát bỏng.
Làm như nó yêu thiệt vậy, cô Nghĩa hơi mắc cười. Như nó yêu thiệt vậy, ý nghĩ đó mấy bữa sau quay quắt trong đầu cô, khi buổi sáng thấy trên mảng tường đầu hẻm xuất hiện những con chữ bằng sơn đỏ “tôi iu Nghĩa”. Mạnh mẽ. Tự tin. Sòng phẳng. Chuyện này là tình yêu của tôi với Nghĩa, không thầy trò gì hết. Xen giữa mớ chữ hổn độn là mấy trái tim ú mềm bị tên xuyên qua, máu tuôn giọt giọt. Thằng con lớn của cô đi học sớm nhìn thấy đầu tiên, nó quay xe trở lại hào hển, “Mẹ, ai yêu mẹ ngoài hẻm kìa…”. Ba nó đang cạo râu, xách cái cằm đầy bọt chạy ra coi, lúc quay lại như cắn phải lưỡi, “ngoài đó thiệt là có ai yêu em”. Lúc cô Nghĩa ra tới nơi, đã có năm bảy người xúm lại chỉ trỏ, sau lưng cô thêm năm bảy người nữa nườm nượp chạy theo như đi coi đụng xe.
Cô Nghĩa nhìn tên mình lấp loáng trên tường, cố tỏ vẻ bình thản. Ý nghĩ đầu tiên là thằng nhỏ lại sai chính tả nữa rồi. Sau đó thấp thoáng những ý nghĩ khác, mình sẽ phải chiến đấu với thằng con nít quỷ này dài dài, sẽ dài dài làm mồi ngon thơm tho đậm đà cho những bữa cơm của hàng xóm, con mình sẽ hết hồn dài dài, không biết sáng nay nó học sao trong tâm trạng bớ xớ như vậy. Còn nữa, chồng có tin lời mình kể không, rằng chuyện này là do một đứa học trò quậy phá ngỗ ngược làm… Trở về với món trứng chiên sống nhăn trên bếp, cô thấy chồng đang ngồi chờ, mặt chồng biến mất, chỉ còn dấu chấm hỏi gắn trên cổ lúc lắc. Cô nuốt khan, giải thích mà nghe từng lời mỏi rã.
Câu chuyện làm cả hai người cảm giác như mình bị trói chặt trong một niềm tiếc nuối. Như họ đã để một kẻ xa lạ nào vào đào được vàng ở mảnh vườn của mình và chính mình bỏ hoang. Họ nghĩ yêu thì cần gì nói, tự hiểu thôi. Mấy tiếng em yêu anh hay anh yêu em tưởng sến rện, thừa thãi họ cứ để đó từ hồi cưới, chưa thử lần nào thì bị một đứa trẻ nhảy vào lủm mất, hóa ra chúng rất ngọt ngào. Họ thấy mật rỉ ra từ miệng đứa trẻ đó, và thoảng ra một mùi hương mê dụ. Cô Nghĩa nghe như trong cô có chút gì giận dữ, sao người nói câu yêu mình không phải là cha của hai đứa con mình ?
Cô đi tới nhà thằng nhỏ nhà giàu học dở. Cô cố nghĩ ra cách nói nhã nhặn nào có giá trị tương đương với mớ từ sỗ sàng đang chật cứng trong đầu mình, “làm ơn bỏ chút thời giờ dạy con trai mấy người, nó quậy tôi vô phương…”. Đó là cô tưởng tượng gặp được mẹ, hoặc ba nó, hoặc cả hai người thì may phước. Tất nhiên họ sẽ hỏi lại nó quậy làm sao, tất nhiên cô sẽ kể chuyện nó nói yêu mình, và tất nhiên họ sẽ kêu lên, trời, đâu có được… Không biết cô có nén được hay lập tức vặn lại, tại sao không ?
Cô Nghĩa thấy căng thẳng, cô chưa từng gặp phụ huynh học sinh để nói một chuyện giống như vầy. Mấy cuốn sách giáo khoa lịch sử không giúp gì được cho cô, lịch sử chưa bao giờ nhắc tới tình yêu, chỉ chiến tranh, thanh trừng, xung đột. Tuổi tác cũng không giúp được khi đây là lần trải nghiệm đầu. Dò dẫm quanh quẹo qua mấy con đường, tới trước cỗng nhà nó rồi, cô chợt nghĩ hay là thôi. Biết đâu ba mẹ nó đùng đùng buộc nó chuyển trường, nhốt nó trong nhà, biết đâu cô sẽ không còn thấy nó nghinh ngang đi với những kiểu tóc kỳ lạ, nó không thể xuất hiện thảng thốt ở nhà xe, sẽ vắng tiếng nó rú man rợ giữa giờ chơi như những tiếng kêu bầy.
Cô bần thần trước chỗ gọi chuông, rốt cuộc cơn giận dữ lúc sáng cũng quay trở lại, nó cầm tay cô ấn lên cái nút màu trắng đó. Có người đi ngang qua, nói, nhà không có ai đâu, muốn gặp người nhà thì lại đằng chỗ gốc cây me đằng đó, chỗ bán chuối nướng hột vịt lộn đó, hỏi cô Mận. Chị tên Mận trạc tuổi cô Nghĩa, dáng người cũng hao hao như cái trứng lộn chị mới khẻ mỏ, tay giơ cây muỗng gần miệng trứng nhưng mãi há hốc hóng chuyện đánh ghen. Cô Nghĩa hỏi tới lần thứ ba cây muỗng mới đổi thế xua ngang :
- Trời trời, tui ở mướn thôi, hong dám làm má thằng ôn dịch đó, đẻ nó để đẻ hột gà sướng hơn. Má nó đi Mỹ rồi, cưới Mỹ, tính rước nó qua đó luôn. Ba nó làm gỗ trên Tây Nguyên, đi suốt. Chị là cô giáo? Chắc thằng đó làm chuyện gì động trời gì rồi. Nó mà đòi cưỡng hiếp chị tui cũng không ngạc nhiên đâu à, nó hăm dọa tui hoài chớ gì. Ghê lắm, sợ bữa nào nó nổi khùng đè tui lột quần áo ra chắc tui cắn lưỡi tự vận quá.
Cô Nghĩa chăm chú vào cái muỗng nhỏ dùng để ăn trứng nằm trên tay chị Mận, nó đảo lên rơi xuống, vo ve gần cái miệng trứng rồi lại tiếp tục chao liệng. Mãi nhìn nó nên cô nghe lỏm bỏm, cả buổi tóm gọn lại là cô không thể gặp người thân của thằng nhỏ học trò vì hiện giờ nó không có người thân nào ngoài chị giúp việc có sở thích ngồi ngoài đường ăn hàng. Có một chi tiết đáng giá, chị Mận nhớ ra cậu chủ có dán ảnh cô giáo này trong phòng ngủ, bên cạnh ảnh má nó. “Thằng ôn dịch có viết chữ nước ngoài lên hình nữa, không biết nó viết gì, tiếng Việt tui còn nuốt không trôi…”
Cô Nghĩa ngẩn ngơ. Cô hình dung ra cảnh thằng nhỏ nằm giữa bốn bề hiu quạnh, cô độc, lủi thủi, lầm lì. Như con chó hoang không được một ai xoa đầu, thèm một lần mừng chủ, thằng nhỏ thèm yêu thương, thèm hơi ấm con người, thèm một bờ vai…
Tội nghiệp. Cô nghĩ tới hai từ đó suốt đường về, nhưng đi tới đầu hẻm thì mất hết cảm giác. Chồng với hai thằng con trai đang lui cui quét nước sơn lên xóa đi những lời tỏ tình. Cô Nghĩa nghe một đứa bàn, “hay là mình viết trả mấy chữ “Cảm ơn, cô giáo Nghĩa chỉ yêu chồng !”…”. Thì sao, đêm nay những trái tim bị trúng tên sẽ xuất hiện lại thôi mà, không hiểu sao cô nghĩ vậy.
Đúng như cô đoán, sáng sớm thằng con chạy ra đầu hẻm, lúc quay lại đầy vẻ thất vọng, “bữa nay mắc sơn lại nữa rồi ba ơi…”. Cô Nghĩa đang cài nút áo dài, mỉm cười rồi không hiểu sao mình lại cười mà không tức tối, khó chịu, bị quấy rối mà, bị đem ra làm trò đùa mà, nhất thiết phải giận.
“Em đừng phí công phá tôi, không ăn thua gì đâu”, cô định gặp nó để dằn mặt, nhưng thằng nhỏ đã tự tới tìm. Lúc nào cũng chủ động.
- Em biết lý do cô tới nhà em, chắc cô thất vọng lắm. Giờ cô tính sao, lôi em ra giữa buổi lễ chào cờ cảnh cáo trước toàn trường vì yêu cô ? Yêu cô là tội ?
Không, trong cô có tiếng trả lời, nhưng khi ra khỏi môi, nó biến dạng, “Trò đùa của em ngày càng quá quắt, tôi…”. Thằng khỉ cắt lời cô bằng cách sấn tới làm cô phải lùi lại mấy bước, tưởng nó nhào vô ôm mình ở ngay hành lang này giữa giờ chơi này chắc cô chết quá. “Em phải làm sao để cô tin em thật lòng ?”, lại cái kiểu thả đồng xu khua tinh tang vang động vào lòng cô.
Nhưng dù cô tin nó thì sao ? Chuyện này không đi tới đâu hết. Cô Nghĩa bỗng nghĩ vậy. Một bữa, nửa đêm cô thức dậy ra ngoài lấy nước uống, tình cờ nhìn qua cửa sổ đằng trước, cô thấy nó, trời ơi, đúng là đứa học trò con nhà giàu học dở, nó đang đứng dưới đường ngước nhìn lên. Ngọn đèn đằng kia đổ xuống nó một cái bóng dài, gầy guộc, quái dị. Cô vừa chực thấy nó là nép ngay vô rèm, lén ngó nó ngồi nhẫn nại ngồi dưới sương đêm ngóng chờ một điều vô vọng, cô nghĩ thằng nhỏ này sến quá. Khi cô hiện ra trên khung cửa, cô nghĩ dù vậy nên bù đắp cho nó chút gì, thí dụ như mớ máu bị mất đi bởi bầy muỗi đói. Dưới kia nó hí hửng ra mặt, ngoác miệng cười.
Cô mất ngủ. Cứ tới nửa đêm là nghe như có ai đó gọi mình, dù nó không tới nữa, dù cô nói với nó cô mệt mỏi rồi. Cô giảng lịch sử Việt Nam mà lơ ngơ tưởng Hoàng Hoa Thám và Đề Thám là hai người, chểnh mảng ủi quần áo cho chồng, lẫn lộn tên của hai đứa con, nấu canh chua lại bỏ nước màu dừa. Gương mặt của ba gã đàn ông trong nhà cô dần biến mất nhường chỗ cho những dấu chấm hỏi. Bây giờ mọi hành động của cô, như thở dài, đứng dựa cửa sổ ngó mây bay, chiêm bao ú ớ, soi gương lâu, may áo mới… đều liên quan gắn bó với vụ tỏ tình ngoài đầu hẻm. Những ánh mắt nghi hoặc ngờ ngợ ngày càng làm cô khó thở. Cô vốn đã thấy bị rời ra trong đám đàn ông con trai lộc ngộc, giờ cô độc, hoang mang hơn. Bỗng dưng buồn bã vì một sợi tóc bạc, thấy đau đáu vì một nếp nhăn mới, thấy u ám bởi da trên cổ nhão. “Dù em thiệt hay giỡn thì cũng thôi đi - cô nói với vẻ chán chường – chuyện này không đi tới đâu hết, em biết mà”. (Nhưng cô muốn đi tới đâu ? tới đâu là tới đâu ? – ý nghĩ đó làm cô giật mình)
Nó hẹn gặp cô trong cái thư viện nhỏ vắng vẻ của trường, trong giấy ghi là “lần cuối, em thề…”. Cô không tới thì tội nghiệp nó uổng công đợi (Đàn bà thường vậy, một nửa là quản giáo nửa kia là mẹ). Khỉ đầu đàn, không biết vì động lòng trước vẻ hao gầy của cô hay chấp nhận được sự thật tình này không có hậu, nó chỉ yêu cầu cô Nghĩa cho nó ôm một lần. Như đứa con ôm người mẹ đã xa lâu, như em trai ôm tiễn chị gái lấy chồng, ôm đơn giản thôi, tức là cả hai đều đứng và tay nó vòng qua lưng cô, ngực nó áp vào ngực cô. Đầu giờ chiều không có người nào khác trong phòng sách. Mùi thuốc chống mốc xộc lên ngộp thở. Nghĩ sao mà ôm nhau chỗ này trời, cô nghĩ. Nhưng thằng nhỏ đã bước tới giang tay bọc lấy cô giáo, làm cả người cô như tê rần. Đậu miết vào cổ cô là một đôi môi dày, ẩm ướt, những cơn sóng từ đó loang ra tưới tắm làm cơ thể cô như mềm nhũn đi, như sắp tan rã tới nơi rồi. Bằng những chuyển động da diết, khẽ khàng, đôi môi đó để trôi ra những lời nóng bỏng, “bà già, bà nên biết là không nên bợp tai làm nhục tôi giữa đám đông…”.
Và chuyện xảy ra tiếp theo là những gì mà ban giám hiệu, hội đồng sư phạm nhà trường được xem trong đoạn phim quay bằng điện thoại di động của một đứa bạn nó (hết sức tình cờ) chứng kiến. Thằng nhỏ cố thoát khỏi vòng tay cô và vùng vẫy hét lên, “không, em sẽ không đổi tình lấy điểm, em mới mười bảy tuổi thôi mà, em xin cô buông tha cho em đi…”, mà cô thì chới với, chết sững ở đó. Nghĩ, thằng nhỏ giỡn chơi mà cũng kỳ công quá. Nghĩ trời đất ơi hên thiệt, thằng nhỏ giỡn chơi thôi, phải yêu thật thì nó sẽ khổ tâm lâu lắm, cô hơn nó tới hai mươi bốn tuổi, tình này sẽ không đi tới đâu hết…
Nhưng cô muốn tới đâu ? Tới đâu là tới đâu ? Tới một chỗ nào ?
Nguyễn Ngọc Tư
Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
Nong đầy ta những nỗi buồn!
Ngồi nuốt chén cơm mà nước mắt cơ hồ lã chã! Ngày hôm nay, biết bao giờ ta mới có lại ngày hôm nay!
Dẫu biết rằng khi chọn cho mình con đường viết blog, không phải 360 như nhiều người chọn, không phải multiply như nhiều người chọn, mà là blogspot, nghĩa là ta trân trọng mỗi khoảng khắc trong cuộc đời này! Mỗi dòng ta viết ra, ta đều lúc nào cũng hướng về sự tích cực, ta không than vãn cho bản thân, không buồn vì những điều tưởng như nhỏ nhặt và vu vơ lắm! Ta không thích viết về những khăn khó mà ta không vượt qua được, ta chỉ khoái viết về người, về đời! Vậy mà ngày hôm nay!
Ngày hôm nay! Ta sẽ nhớ mãi ngày hôm nay!
Dòng tin nhắn còn lưu trong máy, ta có thể xóa, dĩ nhiên, chỉ cần một cú nhấp! Nhưng dòng tin nhắn vẫn còn hoài trong ký ức! Ta buồn, quá trời ơi chữ buồn! Ta đã làm một việc kinh khủng! Gọi điện cho bạn, phải bạn, người mà ngoảnh mặt đi, ngoảnh mặt lại, cuối cùng ta tìm trong friend list một người bạn, không quá thân, không quá gần mà khi cần có thể cho ta mượn một đôi tai chia sẻ! Cám ơn bạn, vì trong một ngày buồn, ta còn có bạn để mà tâm sự sẻ chia!
Không biết rồi nông nổi ngày mai, khi lục tìm trong friend list, có còn ai cho mình mượn một đôi tay chia sẻ nữa hay không?
Sẽ hoài nhớ, hoài in sâu từng lời chị nói! Ta cảm ơn chị, vì thà là chị nói, chửi em hôm nay đi, để ngày mai em còn bước tới! Bản lình đàn ông sẽ không cho ta khóc, và chắc ăn ta sẽ không khóc, vì những chuyện như thế này! Những tiếng gằn vang lên mạnh mẽ, dứt khoát! Chị giận lắm! Và em biết, thà chịu đựng những tiếng gằn ấy, còn hơn là những quãng lặng, e ái, ngịa ngùng! Sau quãng lặng sẽ là những quãng lặng còn dài hơn, thảm thê hơn! Có thể ta sẽ buồn, nhưng ngày mai, từ trong nỗi buồn ấy, ta sẽ đi lên!
Ta buồn nhiều lắm! Vì hóa ra ta ít bạn để sẻ chia! Cười cười nói nói, cuối cùng cách ta giải thoát chỉ giản đơn là ngồi viết blog! Ta nhiều bạn mà hóa ra ta nhọc nhằn chừng một hai bạn! Thôi vậy là thôi! Còn gì đâu để mà lưu luyến! Long có hỏi sao độ rày ta hay cau có, Khánh lại bảo sao độ rày ta hay cười nói! Hai khuôn mặt, hai cảm xúc! Ta thay đổi mau đến vậy sao? Chỉ vừa chạm nóc một tháng thôi! Có khi nào, có khi nào? Cô đơn không là một cái tội, chỉ có tội là để cho bản thân cô đơn!
Ngày nào cũng chụp một bô hình mới với Bánh ú! Em sẽ post lên facebook, nhìn mặt mình mà cứ thấy đơ đơ! Ngày qua ngày, lại một kiểu khác! Ta biến hóa qua từng shoot ảnh, cảm xúc ta chai qua từng tấm ảnh! Bất chợt ngày hôm nay ngồi dòm lại, tìm lại một nụ cười tít mắt, với Tèo, với Nhựt mà sao khó khăn quá! Trôi tuột mẹ nó rồi những ngày xưa!
Ta buồn! Phải, đích xác là ta buồn! Cái cách ta giải quyết nổi buồn, nhiều khi là trút hết lên đầu người khác! Quan điểm là như thế! Ngày hôm nay ta đã lớn tiếng với hai người! Ta chỉ cần một lời xin lỗi, khi Phúc xin lỗi ta đã im! Tiếng Diệu Linh vang lên, kéo tuột ta ra khỏi giấc nông nổi! Có cần chi mà làm lớn tiếng chỉ vì một chuyển nhỏ như con nít! Quãng đó ta quê, vì ừ thì có chuyện chi đâu! Đọc những dòng offline của Khoa, máu nóng bừng lên không còn kiểm soát! Ta buồn, ta bực! Và thôi vậy! Ta không muốn nói lời xin lỗi, dù rằng ta có lỗi, hay không!
Tính ra trong vô vàn lần ta làm sai, ta chưa bao giờ bật ra một lời xin lỗi chị Yên! Chưa từng một lần! Trời ơi, sao ta chỉ biết dạ mà không hề biết bật ra những tiếng người nào khác! Ta vô dụng quá! Hai chữ Phải cáo in đầy trong từng mạch máu, phải cáo, phải cáo! Phải cáo T. ơi!
Nhưng cáo làm sao khi mà ta không cách nào cáo được! Ta chỉ giả vờ, giả bộ vu vơ! Rồi khi đụng chuyện xảy ra, ta chỉ toàn dạ, dạ! Chị Yên nhắn tin, nói là chị không la em, chị chỉ đang hướng dẫn em! Ta đọc tin mà muốn rơi nước mắt! Ta không muốn nói lời xin lỗi nữa, mà ta muốn nói cảm ơn! Cảm ơn người cho ta cơ hội, để lần sau, lần sau, ta sẽ không còn dịp nào để nói hai tiếng, xin lỗi nọ kia nữa đâu!
Hôm nay ta buồn quá!
Ra bờ sông, ơ hờ dòm lục bình tím
Tìm hoài mà không thấy
Ngỡ ra,
Lục bình mùa này trổ bông
Tím trôi sông
đầy nong những nổi buồn!
Dẫu biết rằng khi chọn cho mình con đường viết blog, không phải 360 như nhiều người chọn, không phải multiply như nhiều người chọn, mà là blogspot, nghĩa là ta trân trọng mỗi khoảng khắc trong cuộc đời này! Mỗi dòng ta viết ra, ta đều lúc nào cũng hướng về sự tích cực, ta không than vãn cho bản thân, không buồn vì những điều tưởng như nhỏ nhặt và vu vơ lắm! Ta không thích viết về những khăn khó mà ta không vượt qua được, ta chỉ khoái viết về người, về đời! Vậy mà ngày hôm nay!
Ngày hôm nay! Ta sẽ nhớ mãi ngày hôm nay!
Dòng tin nhắn còn lưu trong máy, ta có thể xóa, dĩ nhiên, chỉ cần một cú nhấp! Nhưng dòng tin nhắn vẫn còn hoài trong ký ức! Ta buồn, quá trời ơi chữ buồn! Ta đã làm một việc kinh khủng! Gọi điện cho bạn, phải bạn, người mà ngoảnh mặt đi, ngoảnh mặt lại, cuối cùng ta tìm trong friend list một người bạn, không quá thân, không quá gần mà khi cần có thể cho ta mượn một đôi tai chia sẻ! Cám ơn bạn, vì trong một ngày buồn, ta còn có bạn để mà tâm sự sẻ chia!
Không biết rồi nông nổi ngày mai, khi lục tìm trong friend list, có còn ai cho mình mượn một đôi tay chia sẻ nữa hay không?
Sẽ hoài nhớ, hoài in sâu từng lời chị nói! Ta cảm ơn chị, vì thà là chị nói, chửi em hôm nay đi, để ngày mai em còn bước tới! Bản lình đàn ông sẽ không cho ta khóc, và chắc ăn ta sẽ không khóc, vì những chuyện như thế này! Những tiếng gằn vang lên mạnh mẽ, dứt khoát! Chị giận lắm! Và em biết, thà chịu đựng những tiếng gằn ấy, còn hơn là những quãng lặng, e ái, ngịa ngùng! Sau quãng lặng sẽ là những quãng lặng còn dài hơn, thảm thê hơn! Có thể ta sẽ buồn, nhưng ngày mai, từ trong nỗi buồn ấy, ta sẽ đi lên!
Ta buồn nhiều lắm! Vì hóa ra ta ít bạn để sẻ chia! Cười cười nói nói, cuối cùng cách ta giải thoát chỉ giản đơn là ngồi viết blog! Ta nhiều bạn mà hóa ra ta nhọc nhằn chừng một hai bạn! Thôi vậy là thôi! Còn gì đâu để mà lưu luyến! Long có hỏi sao độ rày ta hay cau có, Khánh lại bảo sao độ rày ta hay cười nói! Hai khuôn mặt, hai cảm xúc! Ta thay đổi mau đến vậy sao? Chỉ vừa chạm nóc một tháng thôi! Có khi nào, có khi nào? Cô đơn không là một cái tội, chỉ có tội là để cho bản thân cô đơn!
Ngày nào cũng chụp một bô hình mới với Bánh ú! Em sẽ post lên facebook, nhìn mặt mình mà cứ thấy đơ đơ! Ngày qua ngày, lại một kiểu khác! Ta biến hóa qua từng shoot ảnh, cảm xúc ta chai qua từng tấm ảnh! Bất chợt ngày hôm nay ngồi dòm lại, tìm lại một nụ cười tít mắt, với Tèo, với Nhựt mà sao khó khăn quá! Trôi tuột mẹ nó rồi những ngày xưa!
Ta buồn! Phải, đích xác là ta buồn! Cái cách ta giải quyết nổi buồn, nhiều khi là trút hết lên đầu người khác! Quan điểm là như thế! Ngày hôm nay ta đã lớn tiếng với hai người! Ta chỉ cần một lời xin lỗi, khi Phúc xin lỗi ta đã im! Tiếng Diệu Linh vang lên, kéo tuột ta ra khỏi giấc nông nổi! Có cần chi mà làm lớn tiếng chỉ vì một chuyển nhỏ như con nít! Quãng đó ta quê, vì ừ thì có chuyện chi đâu! Đọc những dòng offline của Khoa, máu nóng bừng lên không còn kiểm soát! Ta buồn, ta bực! Và thôi vậy! Ta không muốn nói lời xin lỗi, dù rằng ta có lỗi, hay không!
Tính ra trong vô vàn lần ta làm sai, ta chưa bao giờ bật ra một lời xin lỗi chị Yên! Chưa từng một lần! Trời ơi, sao ta chỉ biết dạ mà không hề biết bật ra những tiếng người nào khác! Ta vô dụng quá! Hai chữ Phải cáo in đầy trong từng mạch máu, phải cáo, phải cáo! Phải cáo T. ơi!
Nhưng cáo làm sao khi mà ta không cách nào cáo được! Ta chỉ giả vờ, giả bộ vu vơ! Rồi khi đụng chuyện xảy ra, ta chỉ toàn dạ, dạ! Chị Yên nhắn tin, nói là chị không la em, chị chỉ đang hướng dẫn em! Ta đọc tin mà muốn rơi nước mắt! Ta không muốn nói lời xin lỗi nữa, mà ta muốn nói cảm ơn! Cảm ơn người cho ta cơ hội, để lần sau, lần sau, ta sẽ không còn dịp nào để nói hai tiếng, xin lỗi nọ kia nữa đâu!
Hôm nay ta buồn quá!
Ra bờ sông, ơ hờ dòm lục bình tím
Tìm hoài mà không thấy
Ngỡ ra,
Lục bình mùa này trổ bông
Tím trôi sông
đầy nong những nổi buồn!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)