Bạn mình bắt đầu hành trình mới. Thất nghiệp đúng là cảm giác
không dễ chịu chút nào! Nói là bạn vậy thôi chớ từ lúc bạn vô nhà băng
mới biết được trên đời này có người như thế. Bằng tuổi, làm ở Sài Gòn ba
năm, quay về đây bắt đầu lại từ đầu! Quãng thời gian vài tháng ở Dầu
Hạ, chắc cũng chưa đến nỗi quến đất, quến người. Nhưng ờ thì lúc bạn nộp
đơn xin nghỉ cũng tạo nên những lao xao nho nhỏ. Y chang như lúc
bạn về đây, nho nhỏ lao xao khi phải sắp xếp lại chỗ ngồi. Tủ lưu trữ hồ
sơ kênh ra cho bạn ghé vào chơi, folder của phòng lòi thêm một chỗ,
những bữa ăn trưa phải kê thêm ghế. Và có thêm người để những lúc đi
công tác có khách hàng lên nhận nợ mình có người để nhờ vả!
Cũng
không còn ai để những lúc tưng tưng cho mình tha hồ yêu sách, cái kiểu
ma cũ ăn hiếp ma mới! Có lần nói giỡn giỡn chơi chơi, kiểu như lỡ bạn
chịu đựng hết nổi, viết đơn xin nghỉ việc, mà lý do là mình ăn hiếp bạn
thì chắc mình đau từng đoạn ruột quá! Bây giờ thì bạn xin nghỉ việc
thiệt rồi. Mai là chia tay luôn rồi! Chiều này còn đành đoạn kêu thằng
nhỏ chạy đi mua cho tô bún mắm, nằm ườn trên bàn nói mình mệt quá, mua
giùm tui đi, lần cuối cùng mờ. Thằng nhỏ hiền khô lúc nào cũng không dám
từ chối với những thể loại yêu cầu điên rồ của mình! Thì thôi, sắp sải
tranh thủ giờ làm đi kiếm cái gì đó tặng cho bạn! Thằng nhỏ nhận quà
farewell mà cười muốn run, lần đầu tiên nhận được quà chia tay như thế,
kể từ lúc làm cho Exim, kể từ lúc chia tay Vietin. Qua ba trào đổi việc,
cái cảm giác thất nghiệp, chắc chắn không thể nào dễ dàng được!
Trên tấm thiệp farewell, mình viết thật điệu mấy dòng, cảm ơn vì đã đi
chung một đoạn đường, dù ngắn nhưng vẫn đã từng đi chung một đoạn đường.
Quà trao tay rồi thì thanh thản! Chúc bạn sẽ thành công! Chứng kiến
người đến, người đi. Là người ở lại, rồi cũng sẽ quen thôi! Nhưng vẫn có
chút buồn. Lặng im!
Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014
Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014
Chế!
Chế hỏi tôi bữa chiều qua đi bộ trên cầu Dầu Hạ, gió thổi mát rượi,
rằng có xảy ra chiến tranh không em? Chế sinh sau bảy lăm, chế người Dầu
Hạ, và chế gốc Hoa - như rất nhiều những người Dầu Hạ khác! Dân Dầu Hạ
tập trung quanh chợ, chắc hơn nửa là người gốc Hoa rồi. Như bà nội, trải
qua những hồi đánh tư sản, từ một người gốc Hoa giàu có số có má, sau mấy trận học tập tư tưởng, con
cái chịu không nổi phải bỏ xứ mà đi, bà nội ở lại với mấy cô cho đến giờ. Hễ
nghe lục đục là nội chép miệng, nói tới chiến tranh là sợ. Vết chân chim hằn
nơi đáy mắt, thấy in chang hình giọt nước mắt!
Nói với chế, với bà nội kiểu động viên, nói vậy thôi chớ làm gì có chiến tranh nôi ơi, chế ơi. Không sao đâu, nước tới đầu cầu rồi sẽ thẳng. Nhưng mờ trong bụng cũng nghĩ nghĩ, hay thà đánh một lần rồi ra sao thì ra. Chớ dân mình giờ phụ thuộc nhiều quá, cái gì cũng ma - de in China thì chết trắng phơi trên đồng rồi còn gì.
Đọc tin tức thấy dân tình bên đất Thủ công nhân nổi lên làm loạn, thấy mắc cười quá. Hổng biết rồi mai này ra sao, khi tự nhiên lại manh động bẩn tính y chang như dân nước láng giềng. Đâu hồi giành đảo với đất nước mặt trời mọc rồi đem cả chó của nước người ta ra hành hạ, bưng xe hơi của nước nười ta ra đốt. Tri thức nhược tiểu!
Người hay nghĩ rồi hổng biết mần sao mà thoát ra khỏi cái mớ bồng bông này đây? Phận nước nhỏ khóc cười theo những can qua!
Nói với chế chớ năm chín mươi tám chế qua Đài một lần rồi, khó khăn thủ tục này nọ trăm bề thì bây giờ chế có muốn về thăm quê quán gốc gác thì lo mà về đi à! Coi chừng lỡ có chiến tranh xảy ra em với chế hổng biết có dòm mặt nhau không đó đa! Chế cười tung trời Dầu Hạ, trong ánh chiều muộn! Tao là dân Việt Nam máu đỏ da vàng chớ bộ giỡn chơi đâu bây! Và rồi em cũng cười. Hai chị em cùng cười.
Qua những nỗi trôi!
Nói với chế, với bà nội kiểu động viên, nói vậy thôi chớ làm gì có chiến tranh nôi ơi, chế ơi. Không sao đâu, nước tới đầu cầu rồi sẽ thẳng. Nhưng mờ trong bụng cũng nghĩ nghĩ, hay thà đánh một lần rồi ra sao thì ra. Chớ dân mình giờ phụ thuộc nhiều quá, cái gì cũng ma - de in China thì chết trắng phơi trên đồng rồi còn gì.
Đọc tin tức thấy dân tình bên đất Thủ công nhân nổi lên làm loạn, thấy mắc cười quá. Hổng biết rồi mai này ra sao, khi tự nhiên lại manh động bẩn tính y chang như dân nước láng giềng. Đâu hồi giành đảo với đất nước mặt trời mọc rồi đem cả chó của nước người ta ra hành hạ, bưng xe hơi của nước nười ta ra đốt. Tri thức nhược tiểu!
Người hay nghĩ rồi hổng biết mần sao mà thoát ra khỏi cái mớ bồng bông này đây? Phận nước nhỏ khóc cười theo những can qua!
Nói với chế chớ năm chín mươi tám chế qua Đài một lần rồi, khó khăn thủ tục này nọ trăm bề thì bây giờ chế có muốn về thăm quê quán gốc gác thì lo mà về đi à! Coi chừng lỡ có chiến tranh xảy ra em với chế hổng biết có dòm mặt nhau không đó đa! Chế cười tung trời Dầu Hạ, trong ánh chiều muộn! Tao là dân Việt Nam máu đỏ da vàng chớ bộ giỡn chơi đâu bây! Và rồi em cũng cười. Hai chị em cùng cười.
Qua những nỗi trôi!
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014
Viết lả tả!!!
Và nhiều khi cái chân cuồng đi quá, chỉ việc ngồi trên một chiếc xe khách
đường dài và lăng nghe những người bạn đường chuyện trò cũng đủ!
Là những người đàn bà buôn gánh bán bưng, xe khách bình dân nên ngoài những thúng mủng quan gánh và giỏ xách, họ rề theo những cái thở dài bởi giá xắng hổm nay lên nên vé xe đò đi cung rậm rịch tăng giá, con cái nay bệnh nay đau mà sao con nít bây giờ khó nuôi quá,như ngày xưa thiếu thốn đủ bề mà tui vẫn cùi cụi lớn...
Những nỗi đời cũng dài theo làn khói, mấy ông đàn ông phải dụi tắt đi điếu thuốc vì ông nhà xe biểu dập lửa giùm cái coi cha nội. Ai biết được sau lằn áo mỏng mảnh những nếp nhăn kia là một người cha lên Sài thăm con mình bị bệnh, mới lên hôm kia hôm nay phải quành trở về - má nó mất sớm nhà có mình ên tui với nó nên nghe nó bệnh thương chịu không nổi, lên thăm được một ngày nhưng phải về, nhà cửa trống trơn không ai coi.
Nói vậy thôi chớ những cô gái đi mần công nhân xa, đong đếm niềm vui nào bằng cảm giác ngồi trên xe trở về nhà. Giấc ngủ lục cục những quãng đường xốc nảy không làm tắt những nụ cười, về nhà, về thăm nhà mà!
Tôi là một người đi lẻ loi! Nhưng trên hành trình đó luôn có những người bạn đồng hành cho tôi cảm giác thêm yêu thêm quý cuộc sống! Mỗi người là một câu chuyện. Thủ thỉ thầm thì tôi gọi là chuyện nhặt nhạnh ở ven đường!
Đang ở đâu đó ở Hàm Tân. Cũng gần tới Biển rồi.
(Nhơn một bữa đi bụi một mình ở Né, tháng 03/2014)
Là những người đàn bà buôn gánh bán bưng, xe khách bình dân nên ngoài những thúng mủng quan gánh và giỏ xách, họ rề theo những cái thở dài bởi giá xắng hổm nay lên nên vé xe đò đi cung rậm rịch tăng giá, con cái nay bệnh nay đau mà sao con nít bây giờ khó nuôi quá,như ngày xưa thiếu thốn đủ bề mà tui vẫn cùi cụi lớn...
Những nỗi đời cũng dài theo làn khói, mấy ông đàn ông phải dụi tắt đi điếu thuốc vì ông nhà xe biểu dập lửa giùm cái coi cha nội. Ai biết được sau lằn áo mỏng mảnh những nếp nhăn kia là một người cha lên Sài thăm con mình bị bệnh, mới lên hôm kia hôm nay phải quành trở về - má nó mất sớm nhà có mình ên tui với nó nên nghe nó bệnh thương chịu không nổi, lên thăm được một ngày nhưng phải về, nhà cửa trống trơn không ai coi.
Nói vậy thôi chớ những cô gái đi mần công nhân xa, đong đếm niềm vui nào bằng cảm giác ngồi trên xe trở về nhà. Giấc ngủ lục cục những quãng đường xốc nảy không làm tắt những nụ cười, về nhà, về thăm nhà mà!
Tôi là một người đi lẻ loi! Nhưng trên hành trình đó luôn có những người bạn đồng hành cho tôi cảm giác thêm yêu thêm quý cuộc sống! Mỗi người là một câu chuyện. Thủ thỉ thầm thì tôi gọi là chuyện nhặt nhạnh ở ven đường!
Đang ở đâu đó ở Hàm Tân. Cũng gần tới Biển rồi.
(Nhơn một bữa đi bụi một mình ở Né, tháng 03/2014)
Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014
Du xuân 6 và 7 (Hết)
Thời gian trôi qua, những ký ức vụn vặt trôi mờ dưới những dòng chảy không bao giờ ngưng nghỉ của cuộc sống. Hai tháng trôi qua rồi, bây giờ mà ngồi đặt tay gõ trên bàn phím những dòng chữ đại loại như du xuân sao thấy xa xôi và mơ hồ quá. Lúa đông xuân người nông dân đã gặt xong, ruộng tháng tư chờ bàn tay người gieo mùa vụ mới. Những trảng thuốc lá đã sấy xong, nằm khô ngói trong những vạt sân nắng chiếu nghiêng nghiêng nụ cười. Mùa hè cũng rộn rã về theo cái nắng xứ quê mùa Ninh như đổ lửa, quẩy đảo trên những đoạn đường xa thật xa chỉ có một mình ên tôi với nắng, những gương mặt người cũng cong theo những giấc trưa khét lẹt. Và chuyến đi du xuân đầu năm được tôi cố gắng lôi về trong một bữa trời Ninh hằm hè, trưa ở nhà một mình muốn kiếm chuyện gì đó để mần, thì thôi lôi kỷ niệm ra day dứt lại, để đó, mơi mốt sợ quên!
6. Sg trở về
Tôi tới Times Square rất sớm, chuyến xe mãi đến 8 giờ sáng mới khởi hành. Nhưng vì là ngày thứ hai, ngày đầu tuần, bạn tôi nói coi chừng đó, giao thông ở KL những buổi sáng kinh khủng lắm. Tôi nghĩ tới những bữa sáng lựng trong mùi của khói, của tiếng xe cộ gầm ghừ, của những gương mặt người cau có, ngái ngỏ, quạo quọ, cáu kỉnh... những bận loay hoay ở một ngã tư tắc lự người giờ cao điểm của Sài Gòn. Oải, nên sáng sớm hôm đó tôi trở mình dậy sớm, chào tạm biệt người bạn lớn tốt bụng, tôi đẩy va li ra trạm xe bus bắt xe đi KL Central. Từ KL Central, tôi hỏi đường tới trạm monorail để đi tới khu Bukis. Do bên đấy họ đang xây dựng MRT (KL mới có sky train thôi, họ đang bắt tay xây dựng line MRT đầu tiên, đi qua khu Bukit Bintan nổi tiếng). Lối vào mono rail station bị che khuất bởi những hàng rào công trường MRT đang xây dựng. Tôi dậy sớm, vào tới trung tâm cũng vẫn còn sớm. Ngày thứ hai mang đến cái không khí uể oải, y chang như những buổi sáng thứ hai với một tôi lúc nào cũng méo mó vì ... đơn giản đó là buổi sáng thứ hai đầu tuần.
Tới 9 giờ trung tâm mua sắm mới mở cửa. Check in xong thì tôi đi lượn một vòng trong khu mua sắm vắng hoe, với mỗi Starbuck mở cửa phục vụ buổi sáng cho những khách hàng đi làm sớm. Lần quần mãi mệt mỏi cuối cùng cũng đến giờ khởi hành. Ôi những người Muslim, sau khi đọc xong du ký Con đường Hồi giáo của NPM, đến giờ tôi mới thấy vỡ ra được nhiều thứ. Trước kia theo cái kiểu mình cứ mù mờ, nhìn ai đen đen, tóc sậm màu, mi mắt sậm màu, quấn khăn... này nọ cũng đều có cảm giác e sợ. Dĩ nhiên là phải nhận thức được con người mà, ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu. Xã hội nào dù văn minh hay đang phát triển hay đang chìm trong khói lửa loạn lạc, cũng sẽ có kẻ nghèo và người giàu, có người lành, kẻ dữ. Nhưng y như cái nhận thức đã ăn sâu và bám rễ, lúc nào cũng có một khoảng cách ngăn giữa tôi người Việt Nam da vàng mũi tẹt với những người Hồi giáo xa lạ. Chuyến xe với hơn phân nửa là người Hồi băng qua địa phận của Malaysia, qua JB, Check point và cuối cùng cũng về lại Singapore. Nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ chiều rồi!
Rõ ràng là khờ dại! Bởi ai đâu mà lại đi theo cái kiểu tới Sing trước, rồi đi bus từ Sing qua Malay rồi từ Malay quành ngược lại cái thẻo đất nhỏ xíu ngoi ra biển mà phát triển bậc nhất khu vực Asean như thế này! Tôi biết chớ, bên cạnh sự bất tiện về đi lại, chi phí cũng cao hơn, thời gian vô bổ ngồi trên xe cũng khiến tôi như dại đi vì mệt mỏi. Nhưng hơn tất cả là cảm giác mình được đi, mình cứ thế mà di chuyển. Khi cô đơn và mệt mỏi quá, thì thay thế bằng cái trống trải một mình trên những chuyến xe cũng đủ xoa dịu được rồi. Tôi hay nói như vậy để biện minh cho sự rảnh rỗi và hăm hở của mình trước những chuyến đi, mà nhiều khi đi không phải để khám phá, vì yêu thích, hay đam mê mà chỉ đơn giản là vì tôi buồn. Đi như cách để khây khoả, để thoát mình ra. Không vĩ đại không hăm hở không trần trụi hay tràn trề nhiệt huyết khám phá, tôi đi đơn giản vì tôi muốn giải toả nỗi buồn. Một thằng trai hai mươi lăm tuổi, đời nhiều khi chưa trải hết, mà nỗi buồn hổng biết thấm thía vô đâu. Nói ra cũng không biết giải thích làm sao, đành kệ vây!
Singapore những ngày giữa tháng hai nắng cũng chói chang lắm. Tôi đi lại những cung đường quen thuộc, lại bắt MRT trở về hostel trên Serangoon, check in vào phòng cũ. Vẫn là hai anh bạn India đã ăn dầm nằm dề ở hostel này gần nửa năm rồi. Họ sống cũng chập cheng lắm, chiều sáu giờ bắt đầu tụng kinh, tối họ đi chơi tới khuya, có bữa sáng chin mười giờ mới về. Phòng có them một bạn mới, người Australia, sinh viên, qua đây thực tập. Bữa đầu tiên bạn tới cũng là ngày cuối cùng tôi ở lại Singapore. Buổi tối đó, tôi phải bắt bus qua nhà cô em gái để lấy lại valy đồ! Trước khi tôi đi, bạn nhỏ Ausie có rủ rê tối đó đi lên khu Clacke Quay ăn chơi đàn đúm, nhưng do còn việc nên tôi từ chối, cũng muốn đi lắm nhưng theo cái kiểu nghe nhạc sến hát cải lương giống như tôi thì việc bước chân vô một quán bar vẫn còn là một chặng đường dài. Và nói rồi mà, đâu có phải tôi đi vì đam mê hay vì yêu thích khám phá nọ kia, chỉ đơn giản là đi bụi, đi cho bớt buồn thôi mờ. Và trong cái suy nghĩ cổ chai của tôi thì chắc có lẽ cái không gian quán bar không đủ để tôi vượt qua được nỗi buồn!
Em gái đưa tôi cái địa chỉ, hôm trước tôi có đến một lần rồi, nhưng đi theo ngã khác. Lúc lên bus thế là tôi phải tranh thủ, hỏi bạn kế bên coi cái bus stop nào là đúng. Khổ cái là cô em của tôi cổ cũng hổng có rành đường, cổ chỉ lộn từ đường Serangoon qua trạm Serangoon, nên quái, tôi cứ phải quay vòng vòng, nhắn tin cho ông anh nhờ ổng tra giùm tôi cái phương hướng. Cha nội này sống lâu bên đây rồi, hỏi gì chả cũng biết, cũng rành! Nên thành thử ra cuối cùng tôi phải lọ mọ hỏi những người lạ ngồi chung chuyến xe bus. Những trạm dừng xe bus bên đấy cũng ác lắm, không có ghi tên trạm, hoặc nếu có thì mãi đến khi bạn đã chạy qua cái bus stop rồi mới thấy được tên trạm gắn ở đâu đó! Quãng đường đi xa, tôi không thể nào đếm hết được các trạm theo chỉ dẫn trên bản đồ, vả lại, đâu phải bus stop nào cũng có người xuống. Giờ cao điểm người lại đông, hổng lẽ ăn tôi cứ hỏi người kế bên tao tới chỗ chưa, chỗ của tao tới chưa? Nên ôm trong bụng một đống thắc mắc sợ lỡ bus stop muốn chết, mà cuối cùng cũng vui là tôi xuống nhầm chỗ rồi. Nhưng vui vì nhờ xuống nhầm mà không bị lộn đường. Hoá ra, cái chỉ dẫn của ông anh chỉ tôi xuống xa quá, tôi đi hố một stop nữa nhưng như vậy lại gần block chỗ ở của em tôi hơn.
Trời tối, mò mẫm đi kiếm cái phòng trọ nhỏ tí hi chả nhớ nó nằm đâu trong nguyên một dãy chung cư y chang nhau! Lại phải hỏi đường, cũng vui vì dân tình ở khu em tôi ở rất thân thiện, cô gái cuối cùng tôi hỏi còn dắt tôi lên đến tận cầu thang dẫn lên phòng của cô em gái mới yên tâm mà quay về. Một người con gái Hồi giáo nhiệt tâm và vui vẻ và … không sợ đi chung với người đàn ông xa lạ (không phải là chồng và cha mình). Do không có nhiều thời gian và sợ hết xe bus, tôi tranh thủ lấy va ly rồi đi về. Em gái tiễn tôi ra đến tận trạm xe bus. Trời ơi tôi cứ nắng nặc được rồi, anh ổn mà, em khỏi cần đi tiễn đi. Nhưng cô gái vẫn cứ cà nhắc khăng khăng đưa tôi về. Cảm ơn em rất nhiều! Bạn bè đồng hương đâu xa, chỉ cần những lúc như thế này cũng đủ để cám ơn em hoài hoài!
Tôi trở về hostel. Ngủ hết đêm nay là mai lại trở về. Một chuyến đi đầu năm coi như cũng suôn sẻ. Singapore lần đầu tiên đến. Singapore lần thứ hai trở về. Singapore của Merlion ngày đêm phun nước chào đón hang triệu du khách đến chụp hình mỗi năm. Singapore của Sentosa hoành tráng và náo nhiệt, Marina Bay về đêm lộng lẫy. Singapore của tôi là những phút giây di chuyển một mình ở những trạm MRT, là cái bản đồ bị vò nát vì lần đầu tiên không rành đường, của một ngày Valentine có một mình ên giữa những cặp đôi tình tứ trong USS, biển của Singapore vắng vẻ nắng chat chúa, hay là tôi của những dặm dài đi để nỗi buồn vợi bớt theo những bước chân qua.
7. Bao giờ cho đến … Kết
Chắc là một ngày nào đó tôi sẽ lại quành ngược tới Singapore, vì nơi đó đơn giản là có rất nhiều bạn bè tôi đang sinh sống và học tập và làm việc ở đó. Đi thăm bạn cũng là một cái cớ để xua bớt nỗi cô đơn đến thèm đi của tôi mà! Tôi lên máy bay lúc mười một giờ. Duyên phận thế nào tôi lại ngồi cạnh hai mẹ con cô gái người Việt Nam. Đứa nhỏ hiền ngoan nằm yên trong long mẹ. Chị ở JB, chị bắt bus qua Sing rồi từ đó bay về Việt Nam thăm gia đình. Chị bảo, đưa đứa nhỏ về cho ông bà ngoại chăm sóc, bên này chị đi làm, hổng có thời gian chăm sóc cháu! Trở về, trở về. Nhiều người Việt Nam sống xa quê hương cũng có sự lựa chọn giống như chị, gửi con cái ở nhà để yên tâm đi mần ăn xa.
Và dù cho có ở đâu thì lúc nào trong họ cũng đau đáu một mong mỏi được trở về. Câu hỏi đặt ra là Bao giờ cho đến…
Ngay khi đáp máy bay tới Tân Sơn Nhất, tôi chuyển chế độ điện thoại về bình thường, gọi cho mẹ, chỉ đơn giản là nói mẹ ơi con về rồi!
Sau đó hai tuần, MH370 trở thành nỗi ám ảnh và là một trong những bí ẩn lớn nhất trong lịch sử ngành hang không thế giới. May mắn, tôi đã trở về.
Cuối cùng cũng xong một review, cám ơn những ai đã âm thầm theo dõi những dòng viết của mình! Entry sau chắc mình sẽ treo lên vài tấm ảnh cho rôm rả nhỉ!
Du xuân 5
Này em, ở cái trạm Habour front em nói với tôi là em ghét chuyển line
ở trạm này lắm, nó có nhiều line quá, đi bộ xa, cũng mệt. Và lúc em mời
tôi ăn chén chè Burgis, tôi cứ ngại ngùng hoài vì trời ơi đã được dắt
đi chơi trong một buổi chiều Sing đầy nắng, bàn chân em thì lếch thếch
thấy mắc thương mà giờ còn để em mời ăn chè nữa thì mặt mũi biết để đâu!
Và những lời của cô bạn rải ra sau cái hồi nhận được đặc sản bánh tráng
muối ớt Ninh tôi đem từ quê nhà sang cũng đủ để tôi nhận ra rằng, bạn
bè - kiểu gì thì cũng luôn là một điểm tựa mỗi lúc mình lậc cậc vụng về
những nỗi đời. Nhưng mà ờ thì đó là những gì thuộc về Singapore, và đó,
chắc ăn sẽ là một câu chuyện khác!
4. KL không xa nhưng còn lâu mới về nhà
Từ Singapore, tôi mua vé xe shuttle bus đi KL. Ban đầu, khi chuẩn bị lên đường, tôi định là sẽ đi vòng vòng Sing thôi, đi thăm bạn, đi chỗ này ngó một tí, chỗ kia rờ một tí, nghỉ dưỡng thoải mái được vài hôm, rồi về. Tiếp tục một vòng quay mới, một năm mới. Nhưng cuối cùng thì cũng thay đổi kế hoạch, tìm thông tin, hỏi thăm bạn bè, và cuối cùng, là gửi hành lý ở nhà cô em gái, rồi cứ thế lọc tọc lên đường. Theo như lời bạn tôi nói, tất cả những chuyến xe bus từ Sing đi KL đều xuất phát ở trạm Golden Mile Complex, ở đó có rất nhiều hãng xe, giờ xuất phát từ sáng sớm cho đến 11 giờ rưỡi đêm. Tôi cũng không kiểm chứng thông tin lại, nhưng may mắn là khu hộ cao cấp bạn tôi ở nằm ở đường Beach Road, khu Park Royal đi bộ qua Golden Mile chừng năm phút đồng hồ, rất gần. Câu chuyện ở phần trước tôi dừng lại ở buổi tối họp mặt bạn bè, ba đứa ngồi trên tầng 19 của căn hộ bạn đang ở nhìn xuống Marina lộng lẫy về đêm. Lúc 10 giờ rưỡi, tôi chia tay bạn, và đi bộ xuống đường. Lúc chiều, bạn tôi đã dắt tôi đi mua vé shuttle bus rồi! Tôi chọn Starmart Express, một phần vì chuyến cuối cùng rời bến của hãng này là trễ nhất: 11h30 tối. Giá vé của các hãng cũng sàn sàn nhau, một chiều từ Sing đi KL là 30sgd, nếu đi một vòng thì giảm ược 5sgd, còn lại 55sgd.
Tôi sẽ có hai ngày và một đêm ở KL. Dự định ban đầu, là tính đi xe lửa chớ không phải là shuttle bus. Vì thực tế thì tôi chưa có cơ hội đi xe lửa lần nào cả, kể ra cũng một phần thua thiệt đối với một thằng trai hai mươi năm điên điên loạn loạn với cuộc đời này! Nhưng bạn tôi ở KL nói đi xe lửa mệt lắm, vì chạy chậm. Muốn ngắm cảnh cũng ược, nhưng xe chạy ban đêm, mắt mũi kèm nhèm có dòm ngó ược gì. Tôi cũng có check thử vé, thấy chả lời lóm mắc rẻ bao nhiêu nên thôi, cuối cùng đành bắt bus ngồi cù cưa hơn năm giờ đồng hồ trên chiếc xe ô tô khá xịn của hãng Starmart.
Golden Mile Complex trong đêm vẫn ầm ào, người đi người đến tất bật. Khu này tôi thấy khá phức tạp, nhà vệ sinh nói nào ngay cũng dơ, đen và hôi y chang các khu chờ xe của hãng chất lượng cao chạy mấy tuyến ở quê mình. Ngoài ra, ở khu này còn có rất nhiều KTV, gái gú có đủ! Có khu foodcourt và mấy cái qầy bán hàng lưu niệm, đổi tiền. Tôi cũng xơ rơ bưng mấy trăm sgd ra đổi ra ringgit, biết là sẽ thiet thòi vì tỷ giá, nhưng kệ. Có bao nhiêu đâu, đi chơi mà soi mói quá, hổng thoải mái! Do tôi đến sớm, check in xong thì phải ra trước nhà chờ ngồi ngóc mỏ hóng gió. Tôi thích những khoảng lặng như thế này, lặng lắm, có một mình. Đủ thời gian để tôi ghi chép lại những thông tin cần thiết, những điều bạn tôi nói, những chuyện em tôi kể. Nhung lời rải ra ược ẩn thận quote lại, sổ lưu ký dày thêm. Và nghỉ mệt cho đôi chân này, sau một ngày dài di chuyển ở trong một đất nước nhỏ bé nhưng năng động bậc nhất thế giới này! Đồng hồ thì vẫn quay, đúng mười một giờ rưỡi, gà gật tôi xách ba lô leo lên xe, và khởi hành!
Xe chạy rất êm, kinh nghiệm từ những lần đi bụi trước cho tôi biết, xe đò ở đất nước khác họ ở máy lạnh kinh khủng lắm, lạnh teo. Mà lạnh thiệt, lạnh run người. Tôi chiếm một chỗ ngồi đơn ở hàng đầu (thực tế thì họ có bán vé, có số ghế ngồi, nhưng lúc xe chạy, thấy chỗ nào trống, hành khách tự do thay đổi chỗ, trường hợp của tôi là như vậy! Ngồi một mình, quen rồi!). Đem hết áo lạnh, khăn khiếu ra đắp, thò lò đôi mắt đã gần sụp mí ra đặng cố mà dòm đường, nhìn phố. Thấy Singapore Flyer chậm rì rì mà mỗi lượt leo lên cái cabin đó đi mất 30 phút, mỗi phút là một sgd, chắc cũng vui! Cảng Habour về đêm cũng rất vui, đèn sáng choang, tàu cập bến rất đông. Singapore hiện đại và chuyển động từng giây từng phút. Tôi cố gắng thức để nhìn cho hết những cảnh vật này. Dân văn phòng mà, mỗi lần đi chơi là mỗi lần cực, nên kiểu gì cũng phải ráng. Tự động viên mình như vậy trong suốt chuyến hành trình. Sức mòn lực kiệt và cơn buồn ngủ dấp díu mắt! Thông quan xong ở khu checkin point, thủ tục rất nhanh gọn lẹ, đồng hồ chỉ số mười hai giờ mười. Kể từ lúc đó thì tôi ngủ, giấc ngủ chập chờn trong một buổi đêm với cảm giác, mở mắt ra, là mình sẽ tới KL.
Xe chạy êm, thời gian dường như qua rất nhanh, có lẽ vì lạnh nên mỗi bận trở mình, vén rèm cửa dòm ra đường là thấy mọi thu trôi qua vùn vụt. Tôi lại bắt đầu sợ, lúc ở căn hộ trên tầng 19 của bạn tôi, tôi đã online nhắn với Khairul là khoảng ba giờ rưỡi tôi mới tới, bạn ra đón tôi nghen! Nhưng hãy nghĩ đến cái cảm giác, lúc gần bốn giờ sáng, một mình bạn bị bỏ lại ở Times Square, giữa lòng KL, với những người gốc Ấn chạy taxi cao to và đen, những người vô gia cư - dù ở nơi nào trên trái đất này cũng đều lếch thếch, nặng mùi khổ sở. Điện thoại tôi không gọi cho Khairul được. Tôi phải mượn điện thoại của một cậu thanh niên ngoi cùng chuyến xe! Hình như cậu ấy không có chiếc điện thoại của riêng mình, thật là kinh khủng vì tôi phải giải thích năn nỉ một hồi, cha của cậu mới chịu đồng ý cho tôi mượn để gọi cho Kay (mãi đến khi cậu thanh niên tỏ ra bực bội và gắt gỏng với cha mình - tôi hiểu, với những người lớn tuổi, nhiều khi sự thương hại người lạ xa, sẽ đem lại rắc rối lớn cho họ và những người thân!). Đón lấy chiếc điện thoại, tôi cảm ơn và gọi cho Khairul, người bạn của tôi ở KL. Anh không bắt máy, trời ơi, những dòng đổ chuông liên hồi không có lời hồi đáp đủ để tôi càng thêm mệt mỏi. Trả lại điện thoại, cảm ơn và xách ba lô đi vào Times Quare. Trời rồi sẽ sáng, tôi sẽ kiếm được nhà của bạn khi trời sáng, tôi cần một chỗ nghỉ chân. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, tôi biết mình sẽ chẳng có việc gì. Phải tự động viên mình như vậy! Tôi tranh thủ đi vô 7/11, siêu thị 24h còn mở cửa, định kiếm gì đó bỏ vô bụng rồi tính tiếp. Ở chỗ ngoặc, cậu thanh niên lúc nãy cho tôi mượn điện thoại hớt hải chạy theo. Tôi biết trời sẽ sáng, và Khairul đã gọi điện lại cho tôi! Tôi nói ngắn gọn với anh rằng tôi ngại quá, bạn có thể ra rước tôi về nhà ược hay không? Tôi sẽ chờ ở siêu thị 7/11 và giữ sức khoẻ. Cám ơn!
Lúc bốn giờ sáng, Khairul đến. Tôi muốn làm một cái gì đó để thể hiện lòng biết ơn của mình đối với bạn, một cái ôm chẳng hạn! Nhưng cả bạn và tôi đều mệt mỏi hết rồi. Và lời nói, nhiều khi không cần nói ra cũng hiểu. Tôi biết bạn biết và tôi chỉ có thể lí nhí nói cám ơn rồi lếch lên xe của anh để trở về. Đó là một ngày dài, sáng nay Khairul sẽ khai trương cửa hàng giặt ủi của anh, cả ngày nay và cả một khoảng thời gian gần đây anh rất bận, nhiều lần anh nói với tôi điều đó, nhưng khi tôi rải tin là tôi sẽ qua KL, anh đã rất vui vẻ hú tôi sang và cho tôở ké. Một người anh trai lớn, rất nhiệt tình và tốt bụng. Anh nói với tôi là tao sợ mày rồi, liều quá là liều! Ngồi sau lưng anh tôi chỉ biết im re, không phải vì không biết nói gì hết mà chỉ đơn giản là, tôi quá cám ơn anh, khi nào có dịp hãy trở lại Việt Nam, ở đó chắc ăn tôi sẽ hết mình với người bạn lớn này!
Trở về nhà lúc bốn giờ rưỡi sáng. Tôi đi ngủ. Sáng nay Khairul bận công việc nên anh không có thời gian đưa tôi đi chơi KL. Đợt trước anh đã đưa tôi đi chơi Malacca và đi PD - một vùng biển êm ả không nhiều người biết tới nằm gần KL. Tôi dậy rất trễ, anh nhắn điện thoại nói anh đi xuống cửa hàng, khi nào tôi dậy rồi thì đi ăn sáng và cứ hú anh, anh sẽ chạy về. Cửa hàng của anh nằm ngay trong khu hộ anh đang ở, một cửa hàng nhỏ và mới khai trương nên còn rất nhiều việc để ông chủ phải làm. Tôi ổn và tôi hẹn với những người bạn khác nữa để đi chơi. Thật sự rất ngại với Kay vì không có nhiều thời gian để nói chuyện với bạn. Vậy mà còn bỏ bạn đi chơi với những người bạn khác, thiệt là coi được quá mà! Tôi có nói với Kay, anh cười nói trời ơi có gì đâu, cứ đi chơi đi, hãy vui! Tôi lại ngại tiếp, nhưng biết sao được bây giờ?
Tôi nhắn cho Ryz, một người bạn khác. Bạn sẽ dắt tôi đi chơi, bạn vẫn phải đi làm vào sáng thứ bảy, nên buổi trưa bạn mới rảnh được. Bạn mới mua xe mới, ở Malay hình như việc sở hữu xe hơi là việc rất dễ dàng, vì chính sách khuyến khích của chính phủ, vì giá xăng rất rẻ, vì hệ thống ngân hàng luôn ưu tiên giải ngân cho các khoản vay tiêu dùng mua xe và mua nhà. Tôi tự bắt bus từ nhà Kay vô KL Central, đói bụng nên bay vô McDonald ăn qua quýt một cái burger lon coca rồi chờ bạn! Mười hai giờ Ryz mới tới. Nhìn bạn rất bảnh với chiếc xe hơi mới mua. Hỏi thăm rộn ràng trên suốt chặng đường đi đón thêm một người bạn của Ryz nữa. Nhà nằm ở khu ngoại ô của KL, chúng tôi quánh một vòng, coi như đi city tour. Nhà ở đây nhỏ nhỏ, nằm gọn hỏn ở những sườn dốc, đẹp và rất hiền hoà. Syuk - nếu tôi nhớ không nhầm là tên của người bạn ấy. Chúng tôi đi ăn trưa, bạn hỏi tôi muốn ăn cái gì - món ăn Tây hay món Tàu hay món Malay. Tôi nói ăn món Malay đi, vì thực ra tôi cũng chưa có đói (đã nạp năng lượng rồi, nên có đói điếc gì đâu!). Bạn chở tôi tới một khu ẩm thực nào đó nằm ở đâu đó trong KL, kiểu buffet, nhưng thực sự thì không phải. Món ăn phục vụ cho người đạo Hồi nên toàn cá, cá, và cá. Tôi không ăn cá ược nên chỉ dòm thôi, lấy một ít cơm và món canh măng và món thịt gà, bưng ra ăn hú hoạ xong thì tôi giành trả tiền. Mời các bác một bữa, ít ỏi quá đi! (Và nói chung món ăn thì không ngon, không hạp khẩu vị nhé, nhất là món canh măng, ôi trời ơi, một mùi măng chua lè tới giờ vẫn còn ám ảnh!)
Ryz là một người khá trầm, ít có cười nói nhiều nhiều nhưng lại biết nhiều thứ. Bạn làm tourguide được, vì đi tới chỗ nào cũng sẽ rải cho tôi một mớ thông tin. Bạn hỏi tôi muốn đi đâu? Tôi nói đi mấy chỗ nào lạ lạ ấy, vì tôi cũng hổng có rành đường xá bên này và, quan trọng là tôi không có sự chuẩn bị cho chuyến đi này! Thế là bạn chở tôi với Syuk lên khu Bukit Bintang, ở đó chúng tôi đi dọc dài hết mấy cái shopping mall. Ôi khu Bukit thì khỏi nói, toàn là những khu mua sắm, dòm ở đâu cũng thấy dân đi du lịch! Đi mỏi hết cả cẳng cũng chưa đi hết nữa. Sau đó thì bạn dắt tôi vô Tous les jous! Ở đó chúng tôi gặp một người bạn cũ, cả bọn kiếm chỗ ngồi trong một bữa chiều đông đúc. Ăn cái gì đó, uống cái gì đó rồi lại đi. Bạn dắt tôi vô the Twinks, và đi KL Towel! Đi suốt cả một buổi chiều nhưng vẫn chưa nghỉ. Các bạn đề nghị đi coi film, một bộ film hành động Mỹ. Chất lượng rạp cine bên đó tôi thấy cũng bình thường, được cái giờ chiếu kéo dài đến khuya, suất cuối cùng là 12h đêm, có khi coi xong là 3h sáng. Lạnh muốn chết.
Coi film xong trời đã khuya lắm rồi. Bạn hỏi tôi có đói hay không? Tôi thiệt tình nói không, vì cả buổi chiều lượn tới lượn lui mấy cái shopping mall, hết vô Starbuck lại ghé mấy chỗ bán đồ fastfood ăn lấy ăn để no muốn xỉu rồi. Nên thôi, bạn chở tôi về. Bận về thì ai cũng oải hết ráo rồi nên thôi, tôi gà gật nói bạn mở wifi cá nhân lên cho tôi check in facebook đi! Bạn cười, trời ơi những người trẻ ở đâu cũng bị cái thằng quỷ facebook hớp hồn hết ráo rồi! Bạn đưa tôi về nhà Kay! Chúng tôi chia tay nhau ở đầu đường, những người bạn nhiệt tình và rất hiếu khách! Cám ơn các đồng chí vì một buổi chiều ngang tàng dọc ngang những đường quen lối cũ. Có thể đối với các bạn, những chỗ mà bạn dắt tôi đi bình thường lắm. Nhưng với tôi thì khác, đó là tất cả những sự cảm kích dành cho các bạn của tôi, họ đã dành thời gian để đón tiếp người bạn từ một đất nước xa lạ này, dắt tôi đi chơi, kể tôi nghe về cuộc sống, về văn hoá của đất nước họ! Chúng tôi đã nói, đã cười và họ đã chịu ựng những lời tôi than thở. Đó là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà mỗi khi nghĩ về KL, là tôi nghĩ về họ, về Khairul - một người bạn lớn.
Tôi trở lại nhà Khairul, chúng tôi trò chuyện! Bạn hỏi tôi ngày hôm nay đi những đâu? Tôi hỏi anh công việc thế nào? Anh đang tổng hợp sổ sách gì đấy, chúng tôi trò chuyện tới hơn một giờ sáng. Anh giục tôi đi ngủ, vì sáng mai tôi còn phải bắt bus ra Time Squares sớm. Chuyến bus từ KL về Sing khởi hành lúc tám giờ. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải bắt đầu dậy từ lúc sáu giờ, đi bus ra KL Central, sau đó phải bắt Monorail ra Times Squares. Khairul cảnh báo tôi về tình hình giao thông vào buổi sáng ở KL rất kinh khủng, thường kẹt xe dữ lắm. Tôi moi từ trong ba lô ra một hộp trà, quà từ Việt Nam gửi sang cho anh! Anh ười hì hì, vì lần trước có lần anh nói là anh khoái uống trà Việt Nam và tôi thì vẫn nhớ những điều nhỏ nhặt đó. Tôi đi ngủ. Một giấc ngủ ngắn ngủi vừa nhắm mắt, mở mắt ra đã thấy trời sáng. Tôi lại phải đi! Chia tay Khairul, tôi nói nhất định anh phải trở lại Việt Nam để tôi có dịp làm host dắt anh đi chơi. Và anh cười, hẹn một ngày gặp lại!
Buổi sáng KL trở mình sớm. Sáng thứ hai ai cũng phải đi làm, học sinh đi học! Tôi tới bến xe sớm, check in và lại chờ. KL lần thứ hai trở lại, KL với những gương mặt bạn bè. Chắc ăn trên dọc đường gió bụi sẽ còn trở lại nơi này nhiều, vì đây là nơi trung chuyển, để đi qua nhiều đất nước khác. KL chưa xa nhưng KL chắc ăn cũng sẽ còn gặp lại! Đúng tám giờ, xe lăn bánh quành ngược trở về. Thì xin chào - đồng nghĩa với hẹn gặp lại một ngày nào đó, nheng!
4. KL không xa nhưng còn lâu mới về nhà
Từ Singapore, tôi mua vé xe shuttle bus đi KL. Ban đầu, khi chuẩn bị lên đường, tôi định là sẽ đi vòng vòng Sing thôi, đi thăm bạn, đi chỗ này ngó một tí, chỗ kia rờ một tí, nghỉ dưỡng thoải mái được vài hôm, rồi về. Tiếp tục một vòng quay mới, một năm mới. Nhưng cuối cùng thì cũng thay đổi kế hoạch, tìm thông tin, hỏi thăm bạn bè, và cuối cùng, là gửi hành lý ở nhà cô em gái, rồi cứ thế lọc tọc lên đường. Theo như lời bạn tôi nói, tất cả những chuyến xe bus từ Sing đi KL đều xuất phát ở trạm Golden Mile Complex, ở đó có rất nhiều hãng xe, giờ xuất phát từ sáng sớm cho đến 11 giờ rưỡi đêm. Tôi cũng không kiểm chứng thông tin lại, nhưng may mắn là khu hộ cao cấp bạn tôi ở nằm ở đường Beach Road, khu Park Royal đi bộ qua Golden Mile chừng năm phút đồng hồ, rất gần. Câu chuyện ở phần trước tôi dừng lại ở buổi tối họp mặt bạn bè, ba đứa ngồi trên tầng 19 của căn hộ bạn đang ở nhìn xuống Marina lộng lẫy về đêm. Lúc 10 giờ rưỡi, tôi chia tay bạn, và đi bộ xuống đường. Lúc chiều, bạn tôi đã dắt tôi đi mua vé shuttle bus rồi! Tôi chọn Starmart Express, một phần vì chuyến cuối cùng rời bến của hãng này là trễ nhất: 11h30 tối. Giá vé của các hãng cũng sàn sàn nhau, một chiều từ Sing đi KL là 30sgd, nếu đi một vòng thì giảm ược 5sgd, còn lại 55sgd.
Tôi sẽ có hai ngày và một đêm ở KL. Dự định ban đầu, là tính đi xe lửa chớ không phải là shuttle bus. Vì thực tế thì tôi chưa có cơ hội đi xe lửa lần nào cả, kể ra cũng một phần thua thiệt đối với một thằng trai hai mươi năm điên điên loạn loạn với cuộc đời này! Nhưng bạn tôi ở KL nói đi xe lửa mệt lắm, vì chạy chậm. Muốn ngắm cảnh cũng ược, nhưng xe chạy ban đêm, mắt mũi kèm nhèm có dòm ngó ược gì. Tôi cũng có check thử vé, thấy chả lời lóm mắc rẻ bao nhiêu nên thôi, cuối cùng đành bắt bus ngồi cù cưa hơn năm giờ đồng hồ trên chiếc xe ô tô khá xịn của hãng Starmart.
Golden Mile Complex trong đêm vẫn ầm ào, người đi người đến tất bật. Khu này tôi thấy khá phức tạp, nhà vệ sinh nói nào ngay cũng dơ, đen và hôi y chang các khu chờ xe của hãng chất lượng cao chạy mấy tuyến ở quê mình. Ngoài ra, ở khu này còn có rất nhiều KTV, gái gú có đủ! Có khu foodcourt và mấy cái qầy bán hàng lưu niệm, đổi tiền. Tôi cũng xơ rơ bưng mấy trăm sgd ra đổi ra ringgit, biết là sẽ thiet thòi vì tỷ giá, nhưng kệ. Có bao nhiêu đâu, đi chơi mà soi mói quá, hổng thoải mái! Do tôi đến sớm, check in xong thì phải ra trước nhà chờ ngồi ngóc mỏ hóng gió. Tôi thích những khoảng lặng như thế này, lặng lắm, có một mình. Đủ thời gian để tôi ghi chép lại những thông tin cần thiết, những điều bạn tôi nói, những chuyện em tôi kể. Nhung lời rải ra ược ẩn thận quote lại, sổ lưu ký dày thêm. Và nghỉ mệt cho đôi chân này, sau một ngày dài di chuyển ở trong một đất nước nhỏ bé nhưng năng động bậc nhất thế giới này! Đồng hồ thì vẫn quay, đúng mười một giờ rưỡi, gà gật tôi xách ba lô leo lên xe, và khởi hành!
Xe chạy rất êm, kinh nghiệm từ những lần đi bụi trước cho tôi biết, xe đò ở đất nước khác họ ở máy lạnh kinh khủng lắm, lạnh teo. Mà lạnh thiệt, lạnh run người. Tôi chiếm một chỗ ngồi đơn ở hàng đầu (thực tế thì họ có bán vé, có số ghế ngồi, nhưng lúc xe chạy, thấy chỗ nào trống, hành khách tự do thay đổi chỗ, trường hợp của tôi là như vậy! Ngồi một mình, quen rồi!). Đem hết áo lạnh, khăn khiếu ra đắp, thò lò đôi mắt đã gần sụp mí ra đặng cố mà dòm đường, nhìn phố. Thấy Singapore Flyer chậm rì rì mà mỗi lượt leo lên cái cabin đó đi mất 30 phút, mỗi phút là một sgd, chắc cũng vui! Cảng Habour về đêm cũng rất vui, đèn sáng choang, tàu cập bến rất đông. Singapore hiện đại và chuyển động từng giây từng phút. Tôi cố gắng thức để nhìn cho hết những cảnh vật này. Dân văn phòng mà, mỗi lần đi chơi là mỗi lần cực, nên kiểu gì cũng phải ráng. Tự động viên mình như vậy trong suốt chuyến hành trình. Sức mòn lực kiệt và cơn buồn ngủ dấp díu mắt! Thông quan xong ở khu checkin point, thủ tục rất nhanh gọn lẹ, đồng hồ chỉ số mười hai giờ mười. Kể từ lúc đó thì tôi ngủ, giấc ngủ chập chờn trong một buổi đêm với cảm giác, mở mắt ra, là mình sẽ tới KL.
Xe chạy êm, thời gian dường như qua rất nhanh, có lẽ vì lạnh nên mỗi bận trở mình, vén rèm cửa dòm ra đường là thấy mọi thu trôi qua vùn vụt. Tôi lại bắt đầu sợ, lúc ở căn hộ trên tầng 19 của bạn tôi, tôi đã online nhắn với Khairul là khoảng ba giờ rưỡi tôi mới tới, bạn ra đón tôi nghen! Nhưng hãy nghĩ đến cái cảm giác, lúc gần bốn giờ sáng, một mình bạn bị bỏ lại ở Times Square, giữa lòng KL, với những người gốc Ấn chạy taxi cao to và đen, những người vô gia cư - dù ở nơi nào trên trái đất này cũng đều lếch thếch, nặng mùi khổ sở. Điện thoại tôi không gọi cho Khairul được. Tôi phải mượn điện thoại của một cậu thanh niên ngoi cùng chuyến xe! Hình như cậu ấy không có chiếc điện thoại của riêng mình, thật là kinh khủng vì tôi phải giải thích năn nỉ một hồi, cha của cậu mới chịu đồng ý cho tôi mượn để gọi cho Kay (mãi đến khi cậu thanh niên tỏ ra bực bội và gắt gỏng với cha mình - tôi hiểu, với những người lớn tuổi, nhiều khi sự thương hại người lạ xa, sẽ đem lại rắc rối lớn cho họ và những người thân!). Đón lấy chiếc điện thoại, tôi cảm ơn và gọi cho Khairul, người bạn của tôi ở KL. Anh không bắt máy, trời ơi, những dòng đổ chuông liên hồi không có lời hồi đáp đủ để tôi càng thêm mệt mỏi. Trả lại điện thoại, cảm ơn và xách ba lô đi vào Times Quare. Trời rồi sẽ sáng, tôi sẽ kiếm được nhà của bạn khi trời sáng, tôi cần một chỗ nghỉ chân. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, tôi biết mình sẽ chẳng có việc gì. Phải tự động viên mình như vậy! Tôi tranh thủ đi vô 7/11, siêu thị 24h còn mở cửa, định kiếm gì đó bỏ vô bụng rồi tính tiếp. Ở chỗ ngoặc, cậu thanh niên lúc nãy cho tôi mượn điện thoại hớt hải chạy theo. Tôi biết trời sẽ sáng, và Khairul đã gọi điện lại cho tôi! Tôi nói ngắn gọn với anh rằng tôi ngại quá, bạn có thể ra rước tôi về nhà ược hay không? Tôi sẽ chờ ở siêu thị 7/11 và giữ sức khoẻ. Cám ơn!
Lúc bốn giờ sáng, Khairul đến. Tôi muốn làm một cái gì đó để thể hiện lòng biết ơn của mình đối với bạn, một cái ôm chẳng hạn! Nhưng cả bạn và tôi đều mệt mỏi hết rồi. Và lời nói, nhiều khi không cần nói ra cũng hiểu. Tôi biết bạn biết và tôi chỉ có thể lí nhí nói cám ơn rồi lếch lên xe của anh để trở về. Đó là một ngày dài, sáng nay Khairul sẽ khai trương cửa hàng giặt ủi của anh, cả ngày nay và cả một khoảng thời gian gần đây anh rất bận, nhiều lần anh nói với tôi điều đó, nhưng khi tôi rải tin là tôi sẽ qua KL, anh đã rất vui vẻ hú tôi sang và cho tôở ké. Một người anh trai lớn, rất nhiệt tình và tốt bụng. Anh nói với tôi là tao sợ mày rồi, liều quá là liều! Ngồi sau lưng anh tôi chỉ biết im re, không phải vì không biết nói gì hết mà chỉ đơn giản là, tôi quá cám ơn anh, khi nào có dịp hãy trở lại Việt Nam, ở đó chắc ăn tôi sẽ hết mình với người bạn lớn này!
Trở về nhà lúc bốn giờ rưỡi sáng. Tôi đi ngủ. Sáng nay Khairul bận công việc nên anh không có thời gian đưa tôi đi chơi KL. Đợt trước anh đã đưa tôi đi chơi Malacca và đi PD - một vùng biển êm ả không nhiều người biết tới nằm gần KL. Tôi dậy rất trễ, anh nhắn điện thoại nói anh đi xuống cửa hàng, khi nào tôi dậy rồi thì đi ăn sáng và cứ hú anh, anh sẽ chạy về. Cửa hàng của anh nằm ngay trong khu hộ anh đang ở, một cửa hàng nhỏ và mới khai trương nên còn rất nhiều việc để ông chủ phải làm. Tôi ổn và tôi hẹn với những người bạn khác nữa để đi chơi. Thật sự rất ngại với Kay vì không có nhiều thời gian để nói chuyện với bạn. Vậy mà còn bỏ bạn đi chơi với những người bạn khác, thiệt là coi được quá mà! Tôi có nói với Kay, anh cười nói trời ơi có gì đâu, cứ đi chơi đi, hãy vui! Tôi lại ngại tiếp, nhưng biết sao được bây giờ?
Tôi nhắn cho Ryz, một người bạn khác. Bạn sẽ dắt tôi đi chơi, bạn vẫn phải đi làm vào sáng thứ bảy, nên buổi trưa bạn mới rảnh được. Bạn mới mua xe mới, ở Malay hình như việc sở hữu xe hơi là việc rất dễ dàng, vì chính sách khuyến khích của chính phủ, vì giá xăng rất rẻ, vì hệ thống ngân hàng luôn ưu tiên giải ngân cho các khoản vay tiêu dùng mua xe và mua nhà. Tôi tự bắt bus từ nhà Kay vô KL Central, đói bụng nên bay vô McDonald ăn qua quýt một cái burger lon coca rồi chờ bạn! Mười hai giờ Ryz mới tới. Nhìn bạn rất bảnh với chiếc xe hơi mới mua. Hỏi thăm rộn ràng trên suốt chặng đường đi đón thêm một người bạn của Ryz nữa. Nhà nằm ở khu ngoại ô của KL, chúng tôi quánh một vòng, coi như đi city tour. Nhà ở đây nhỏ nhỏ, nằm gọn hỏn ở những sườn dốc, đẹp và rất hiền hoà. Syuk - nếu tôi nhớ không nhầm là tên của người bạn ấy. Chúng tôi đi ăn trưa, bạn hỏi tôi muốn ăn cái gì - món ăn Tây hay món Tàu hay món Malay. Tôi nói ăn món Malay đi, vì thực ra tôi cũng chưa có đói (đã nạp năng lượng rồi, nên có đói điếc gì đâu!). Bạn chở tôi tới một khu ẩm thực nào đó nằm ở đâu đó trong KL, kiểu buffet, nhưng thực sự thì không phải. Món ăn phục vụ cho người đạo Hồi nên toàn cá, cá, và cá. Tôi không ăn cá ược nên chỉ dòm thôi, lấy một ít cơm và món canh măng và món thịt gà, bưng ra ăn hú hoạ xong thì tôi giành trả tiền. Mời các bác một bữa, ít ỏi quá đi! (Và nói chung món ăn thì không ngon, không hạp khẩu vị nhé, nhất là món canh măng, ôi trời ơi, một mùi măng chua lè tới giờ vẫn còn ám ảnh!)
Ryz là một người khá trầm, ít có cười nói nhiều nhiều nhưng lại biết nhiều thứ. Bạn làm tourguide được, vì đi tới chỗ nào cũng sẽ rải cho tôi một mớ thông tin. Bạn hỏi tôi muốn đi đâu? Tôi nói đi mấy chỗ nào lạ lạ ấy, vì tôi cũng hổng có rành đường xá bên này và, quan trọng là tôi không có sự chuẩn bị cho chuyến đi này! Thế là bạn chở tôi với Syuk lên khu Bukit Bintang, ở đó chúng tôi đi dọc dài hết mấy cái shopping mall. Ôi khu Bukit thì khỏi nói, toàn là những khu mua sắm, dòm ở đâu cũng thấy dân đi du lịch! Đi mỏi hết cả cẳng cũng chưa đi hết nữa. Sau đó thì bạn dắt tôi vô Tous les jous! Ở đó chúng tôi gặp một người bạn cũ, cả bọn kiếm chỗ ngồi trong một bữa chiều đông đúc. Ăn cái gì đó, uống cái gì đó rồi lại đi. Bạn dắt tôi vô the Twinks, và đi KL Towel! Đi suốt cả một buổi chiều nhưng vẫn chưa nghỉ. Các bạn đề nghị đi coi film, một bộ film hành động Mỹ. Chất lượng rạp cine bên đó tôi thấy cũng bình thường, được cái giờ chiếu kéo dài đến khuya, suất cuối cùng là 12h đêm, có khi coi xong là 3h sáng. Lạnh muốn chết.
Coi film xong trời đã khuya lắm rồi. Bạn hỏi tôi có đói hay không? Tôi thiệt tình nói không, vì cả buổi chiều lượn tới lượn lui mấy cái shopping mall, hết vô Starbuck lại ghé mấy chỗ bán đồ fastfood ăn lấy ăn để no muốn xỉu rồi. Nên thôi, bạn chở tôi về. Bận về thì ai cũng oải hết ráo rồi nên thôi, tôi gà gật nói bạn mở wifi cá nhân lên cho tôi check in facebook đi! Bạn cười, trời ơi những người trẻ ở đâu cũng bị cái thằng quỷ facebook hớp hồn hết ráo rồi! Bạn đưa tôi về nhà Kay! Chúng tôi chia tay nhau ở đầu đường, những người bạn nhiệt tình và rất hiếu khách! Cám ơn các đồng chí vì một buổi chiều ngang tàng dọc ngang những đường quen lối cũ. Có thể đối với các bạn, những chỗ mà bạn dắt tôi đi bình thường lắm. Nhưng với tôi thì khác, đó là tất cả những sự cảm kích dành cho các bạn của tôi, họ đã dành thời gian để đón tiếp người bạn từ một đất nước xa lạ này, dắt tôi đi chơi, kể tôi nghe về cuộc sống, về văn hoá của đất nước họ! Chúng tôi đã nói, đã cười và họ đã chịu ựng những lời tôi than thở. Đó là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà mỗi khi nghĩ về KL, là tôi nghĩ về họ, về Khairul - một người bạn lớn.
Tôi trở lại nhà Khairul, chúng tôi trò chuyện! Bạn hỏi tôi ngày hôm nay đi những đâu? Tôi hỏi anh công việc thế nào? Anh đang tổng hợp sổ sách gì đấy, chúng tôi trò chuyện tới hơn một giờ sáng. Anh giục tôi đi ngủ, vì sáng mai tôi còn phải bắt bus ra Time Squares sớm. Chuyến bus từ KL về Sing khởi hành lúc tám giờ. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải bắt đầu dậy từ lúc sáu giờ, đi bus ra KL Central, sau đó phải bắt Monorail ra Times Squares. Khairul cảnh báo tôi về tình hình giao thông vào buổi sáng ở KL rất kinh khủng, thường kẹt xe dữ lắm. Tôi moi từ trong ba lô ra một hộp trà, quà từ Việt Nam gửi sang cho anh! Anh ười hì hì, vì lần trước có lần anh nói là anh khoái uống trà Việt Nam và tôi thì vẫn nhớ những điều nhỏ nhặt đó. Tôi đi ngủ. Một giấc ngủ ngắn ngủi vừa nhắm mắt, mở mắt ra đã thấy trời sáng. Tôi lại phải đi! Chia tay Khairul, tôi nói nhất định anh phải trở lại Việt Nam để tôi có dịp làm host dắt anh đi chơi. Và anh cười, hẹn một ngày gặp lại!
Buổi sáng KL trở mình sớm. Sáng thứ hai ai cũng phải đi làm, học sinh đi học! Tôi tới bến xe sớm, check in và lại chờ. KL lần thứ hai trở lại, KL với những gương mặt bạn bè. Chắc ăn trên dọc đường gió bụi sẽ còn trở lại nơi này nhiều, vì đây là nơi trung chuyển, để đi qua nhiều đất nước khác. KL chưa xa nhưng KL chắc ăn cũng sẽ còn gặp lại! Đúng tám giờ, xe lăn bánh quành ngược trở về. Thì xin chào - đồng nghĩa với hẹn gặp lại một ngày nào đó, nheng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)