Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Tình như khói!


1. Tôi tới nhà cô vào một bữa mát trời, gió nhẹ và nắng rất trong. Cô ngồi se nhang, mặt tươi hơn hớn. Sắp vào chạp rồi! Gì chớ không có chỗ nào mà ba ngày tết nhang đắt giá bằng ở cái thẻo đất chập chờn này! Cô cười, trời đất cơi đi đâu mà lâu quá mới thấy ghé thăm tui? Dáng cô liêu xiêu màu nhang khói bước qua dàn liếp, rót cho tôi ly nước, đẫm đẫm mùi trầm in trong từng cánh mũi! Tôi cũng cười, thì tại nhớ cái mùi trầm, nên ghé qua chơi, vậy mà!

2. Nhà cô ở cuối con hẻm nhỏ, trước nhà có giàn bông giấy mùa này nở nhức mắt! Trước nhà cô lóng rày chạy qua thể nào cũng nghe rào rào, bởi nhà làm nhang, phơi lá gòn hà rầm trước lộ, con lộ nhỏ chỉ mong người chạy qua đặng cho lá mau khô, bột dễ nhàu, mau lên liếp mới! Nhà làm nhang nên mỗi bận người chạy qua hình như bị núm níu, bởi cái hương trầm tha thẩn quấn vào từng vòng xe chạy! Mà cái hương trầm nhà quê, kiểu như hổng đủ độ chín hay sao đó mà hổng phái mướt rượt thơm nức cánh mũi, cứ âm thầm âm thầm, ngửi qua một lần là thấy buồn, buồn thiệt, chớ hổng phải giỡn!

3. Mới lớn lên cô đã trèo thang nhà người đặng bẻ lá gòn, rảo rảo khắp xóm tìm mua lá! Tay se nhang từ bận bảy tám tuổi đã cứng nghề, mần leo lẻo! Mái tóc cô dài, quấn thành đùm sau gáy, tôi hồi năm mười mấy tuổi gặp mặt là nói con Trầm già, để tóc củ tỏi giống má tao quá! Cô quay gánh gòn khô ngang qua, mặt nghếch lên kệ tui rồi đi tuốt, không thèm dòm lại lấy để! Cái dáng vẫn liêu xiêu y chang như khói! Đi qua hết cái ký ức thiếu thời của tôi bằng cái mái tóc quấn củ và giọng nói cụt lủn ấy!

4. Sắp vào chạp rồi, lâu quá hổng thấy cô xách giỏ đi chợ ngang nên bữa rãnh tôi xách xe vòng xuống cuối hẻm! Cô vẫn bao năm rồi ngồi đó, se nhang se nhang đặng kịp chỗ người quen đặt, đặng bữa chợ sớm mai bà già có hàng bưng ra bỏ mối! Quãng rày biết cô bận, nên người ta không ra chợ, thì mình quành ngược xuống vậy! Gặp cô nhiều khi chỉ để ngửi cái mùi trầm nhà quê mà quen thuộc, để thấy cái dáng nhỏ gầy liêu xiêu khói, để thấy cái búi tóc - độ rày thấy tất tả quá rồi à nha, rồi thôi! Hơn hai chục năm rồi chớ có còn ít ỏi gì!

5. Cô cũng đau! Thì con người chớ có phải sỏi đá! Nhà cô nằm ở xóm trên còn nhà của người kia ngược vòng xóm dưới, xóm đó hổng có mần nhang, xóm đó là xóm chợ! Cha cô mất năm cô mười sáu tuổi, nhà còn lại mình ên cô với lại bà già! Cô thành tay se nhang chính, má lo việc kinh doanh buôn bán, cô gì cũng được nhưng khoản ăn nói là không được, thành ra nghỉ học, ở nhà se nhang, đắp chỉ, lên liếp, xuống bồ, đi bẻ lá gòn, phơi lá khô, hong, mài bột... Nhà người ta đó nhiều cây gòn lắm, chừng năm bữa nửa tháng cô lại trở lên xóm trên một lần, đặng vô mua lá! Gặp người ta đó từ hồi còn ở trần giọng ồm ồm như con vịt, cho tới lúc người ta thành thiếu niên tối tối đốt đèn đi coi cải lương đoàn Bông sao sáng đi ngang qua nhà cô - mà nhà cô ở cuối hẻm - cho chó rủa rân trời! Con người chớ có phải sỏi đá đâu, mà hổng hay hổng biết! Cô cũng hay trộm cười, bữa se nhang còn thờ ơ nhúng lộn đầu nước bột bị má chửi thiếu chết, bữa đó cũng sâm sẩm tết!

6. Rồi bữa nào đi chợ cô nghe người ta nói, vô tình thôi lúc cô đang lục túi trả tiền cho cái áo mới lâu quá lâu chưa sắm sải gì cho mình - định bụng tối nay đi coi cải lương, đoàn Bông sao sáng mới về! Ừ thì bữa đó người ta rỉ nhau cái nhà mần nhang cao số, rước vô đó khổ dữ dằn, thấy hông, cha con Trầm mới bốn chục tuổi đi bán nhang mẹ nó luôn rồi! Hồi xưa cũng cản, mà ổng quyết lấy bả, rồi cũng về mần nhang, rồi chết đó - gọn hơ! In như bữa đó má tôi đi chợ về tự nhiên đòi đưa tôi đi coi mắt, tự nhiên tối đó tôi đi lòng vòng hẻm dưới mấy bận mà hổng thấy cô ra ngoài cười lỏn lẻn tiếng cụt lủn đi đâu đây ông kia? In như bữa chợ đó cô đi về mà lòng khập khiễng, cái dáng liêu xiêu còn hơn khói mỏng lúc tàn canh. In như bữa đó có lòng người tan nát! In như cái bữa đó cũng là chuyện của hơn chục năm về trước, rồi!

7. Nhang cô se bán đắt nhất thẻo đất nhỏ, nhang mần ra không đủ bán! Cái mùi trầm quãng sau này tự nhiên đặc biệt, đậm đà hơn, thơm hơn và cũng buồn thắm thiết hơn! Bọn con nít hay rỉ tai nhau nói tại cô Trầm pha nước mắt nên nhang nhà cô Trầm thơm nức xứ! Cô Trầm vẫn thui thủi có một mình, se nhang đặng giao má ra chợ bán! Bữa cha tôi qua nhà mời thiệp, má cô nhận thiệp hồng mà cô ngồi se nhang má kêu rót nước cho bác hai uống cô lửng lơ kêu đặng bốn năm tiếng mới thấy đứng lên đi lấy nước! Chú Hai rổn rảng thằng út nhà tui lấy vợ ngoài Trảng, vợ nó giàu lắm đa! Cô thả nhang vào chậu bột màu mà giằng chéo, bữa đó có mẻ nhang nào bị đậm màu, mà lòng người thì bơn bớt, đau!

8. Đời mà, đâu ai biết trước! Cô vợ ngoài Trảng ở đâu được vài ba tháng, xung khắc với má, đòi ra riêng, má hổng chịu, cãi lộn tay đôi với má, con gái xóm Trảng mà, hiền hậu gì, cha xách cây rượt té khói! Bữa sau ông bà sui dắt con gái qua, lạy trả lễ, rồi đùm núm về! Vợ dòm lại cười hờ hờ, cái thẻo đất gì mà buồn hơ, với lại tui hổng chịu nổi cái mùi nhang, nghe nhức đầu quá! Mấy tháng sau nữa nghe đầu ngoài Trảng có đám cưới, chắp nối lần hai, vợ qua cầu gọn hơn, mà còn có còn là vợ của người ta đâu, con chung còn chưa có!

9. Cô vẫn ở vậy, vẫn se nhang. Tôi lâu lâu ghé thăm cô, thành ra chuyện vãn! Rồi thôi, dừng lại ở đó, liêu xiêu như nhang khói! Mà nhang khói, thì biết bao giờ mới thành hình, hở trời?

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Thu gom lịch cũ!

Đang định đi xin lịch năm cũ để bán ve chai để giáng sinh / cuối năm đi tặng quà cho các em nhỏ khó khăn! Ý tưởng là như thế, nhưng bận quá chưa share được với bạn bè! Treo status lên đây ngỏ ý trước, ai có lòng thì ủng hộ Ton Phan với heng!

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Đặt gạch để đó hay - Dầu Hạ nhớ thương!

1. Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai! N. nói bữa anh sương sương ghé qua nhà N. chơi, ngồi quấy quá vọc tung mớ quần áo N. treo trên tường nhà! N. khum khum cho mấy con chó ăn, nói gọn hơ trọn lỏn kiểu gió thoảng mây bay! In như con người ta cũng sương sương nên hổng có thấy, lúc nói câu này N. mím mím môi muốn cười, mà che đi bằng cái kiểu gọi Mực ơi Mực à ráng ăn lẹ đừng đi rượng đực nha cưng. Anh ngồi chơi với N. một chút rồi gà gật đi về, nửa đường mới nhớ ra nãy hình như có ai nói nói gì vô tai mà nhớ hổng ra. Bữa sau đi công chuyện bên phòng tài nguyên huyện mới nhớ tới cái câu N. nói. Tròm trèm cũng hơn ba bữa rồi!

2. N. nhỏ người, tóc dài tới lưng, da rám nắng, con gái làm thợ may, thời xưa khổ, thời này còn khổ tợn! N. nói chuyện nhỏ nhẻ, nhưng đụng chuyện đi rồi thấy, N. cũng gấu không thua gì ai. Con gái xóm chợ mờ, không buôn dưa cá không thành ra cửa nhà! Hồi còn đi học, mấy đứa bạn chung xóm hay dựa hơi N. , kiểu coi N. là nữ thần công lý, thấy nhỏ đó hiền hiền vậy chớ bạn bè có chuyện gì uất ức, kêu N., để N. ra tay là khỏi lo. Nhưng được cái tính N. lành, đúng chuyện thì thôi, không đúng thì chơi tới lút! Nhiều khi cô mắc cười, trời đất ơi hay tại mình hay thế này, thế nọ, thế kia, mà bây giờ chèo queo, làm cô thợ may may áo bông cưới, áo dài cưới cho người ta riết, giờ hết ai thèm!

3. Anh không phải dân gốc Dầu Hạ. Nhà anh ở Bình, xa lắc. Đời may rủi xô anh trôi về Dầu Hạ một bữa anh cũng sương sương, sếp khèo chai rượu qua nói mày ráng heng, mơi mốt về chỗ mới rồi, đừng quên đồng nghiệp hỉ. Cái giọng sếp nhừa nhựa rót vào tai anh thành ra chói lói! Anh không muốn rời xa Bình, bởi từ bận anh bỏ Sài về nhà, anh chí thú mần ăn, anh không tòm tèm nơi nào nữa, yên ổn ở nhà với má, bữa má bảo xóm trên ngay góc Sương có mối này được lắm, hôm nào dắt đi coi mặt. Anh ừ hử, yên phận cho rồi, hơn ba mươi tuổi đầu, anh cũng còn đâu nhỏ nhít. Giờ thì anh nhận quyết định đi - thì cái lời của sếp gởi mớ bòng bong qua chung rượu coi như là thành tờ quyết định. Anh về Dầu Hạ một bữa nắng oi nồng, cái nắng xứ này in như thấy người từ phương xa thành ra sáng rỡ! Bữa đó anh nhậu, về ngang chợ ghé qua mua gói thuốc, mang máng có người nói dòm cái mặt xỉn xỉn thèm nghỉ bán cho rồi, cái giọng nhỏ nhẻ, con gái tóc dài tới lưng, da rám nắng! Trong lơ mơ anh nhớ được chừng nhiêu đó, rồi thôi!

4. Dân Dầu Hạ không ai không biết N, mà thiệt ra thì biết là biết cái gia trang nhà N. Bởi ông già cô hồi trước chuyên gia buôn đồ lậu qua biên giới. Đồng hồ, thuốc lá, tivi màu, cát sét có gì nhà cô buôn hết! Dầu Hạ nằm gần đường biên, con người ta lăn lộn riết thành ra thấy quen ngái! Rồi ông nhà nước mạnh tay, dập tắt từ từ những con đường buôn bán tiểu lộ! Ông già N. cũng vào xộ ra khám, nhưng tiếng tăm từ cái thuở ngày xưa làm sao mà mờ phai cho được. Ông già tía của N. giờ già, chỉ còn chí thú với chim hoa cá cảnh! N. giống ông già tía ở cái chỗ, khoái chăm sóc cây, khoái nuôi mèo, nuôi chó! Người ta nói trời đất cơi con gái đừng có đụng vô mấy cái thứ hoa cỏ chim muông thú vật thế này, tài hoa mà ế chết con ơi. N. thì khéo, may đồ đẹp nức tiếng cả Dầu Hạ, thương chó, thương mèo cũng nổi tiếng luôn! Nhưng cũng tròm trèm cái đầu ba mà N. vẫn cứ thui thủi một mình! Hay là cô giận tiếng người nên tối ngày tìm quên bên con Mực, con Tô, bên chậu bạch mai, bên hàng túc tát!

5. Ba mươi tuổi cho anh một cái nhìn tĩnh tại về cuộc đời. Thì cũng hơn nửa đời người chứ có chi mà ít ỏi nữa. Anh hồi nhỏ khó nuôi! Má phải đem bỏ bờ rào, giả bộ cắp giỏ đi chợ về, hô lên con nhà ai bỏ ở đây vậy đa? Rồi bưng về, nuôi tiếp! Anh lớn lên còng nhong chạy nhảy! Thấy vậy chớ con người sống âm thầm, như một chiếc bóng. Anh ngại tiếp xúc, cười cười nói nói vậy thôi. Đi Sài bốn năm, bỏ lên bản Rắc đi kinh tế mới, sáu năm sau quành ngược trở về, cầm tấm bằng kỹ sư xin vô cơ quan nhà nước, được non sáu tháng nhận quyết định chuyển công tác về Dầu Hạ. Ngại tiếp xúc nên người ta chỉ đi đâu anh đi theo đó, trong bụng cũng buồn vì định là sẽ ngơi lỏng chân rồi, không đi nữa, dè đâu cuối cùng cũng không được yên ổn ở lại với Bình. Những bữa Dầu Hạ mưa, buồn anh quành ra chỗ ngã ba chợ mua gói thuốc, ở đó có cô gái chủ quán mỗi bận gặp anh là ấm ớ! Anh lúc bình thường ít nói, sỉn vô rồi là câm như hến luôn!

-----------------------

lâu lâu là còn tiếp! Bây giờ thì Ton Phan về thôi, Dầu Hạ cho mình nhiều ý tưởng quá!

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Chỉ là ca cao sữa nóng

1. Cô 23 tuổi, tốt nghiệp loại Khá, trường Thương. Cô quay về nhà ngay khi ra trường, cụm nụm phụ nhà buôn bán! Sáu tháng sau cô xin đi dạy, kèm trẻ học tiếng Anh ngay chỗ trung tâm mới mở gần nhà. Cô cười hiền, con gái mờ, cần chi bon chen, với lại má cũng thích con gái của má không cần đi đâu xa, lẩn quẩn quanh chân má, là được. Cô cười trong bóng tối của quán cà phê sân vườn, ánh cười bẽn lẽn vờn mái ngói cong cong của căn nhà cà phê cổ. Nụ cười trong veo, tóc mây lượn lờ trong gió tối, quán cà phê nằm ngay giữa đồng không mông quạnh, nụm nịu chân người bằng cái hương đồng gió nội bữa ruộng vừa xạ mùi bùn còn ngai ngái! Cô cử nhân kinh tế tối nay hình như vui, cười suốt!

2. Cô kể đứa con nít, níu áo cô nói bằng cái giọng ngọng líu ngọng lịu. Cô ơi cô ơi tuần này con đi Phan Thiết. Bé gái học chung ngồi kế bên cũng ngọng líu ngọng liu xà qua, Phan Thiết là chỗ nào vậy bạn? Cô cười, ờ thì Phan Thiết giống Vũng Tàu đó, trong bụng cô thiệt tình cũng nghĩ vậy, mà Phan Thiết ở cái chỗ nào ta, chắc là cũng có biển. Thằng bé lớp mầm nói hông hông, chu mỏ lên, dễ thương ghê nơi, Phan Thiết hổng có giống Vũng Tàu đâu cô, con tôm ở Phan Thiết nó bự hơn con tôm ở Vũng Tàu đó! Mấy hôm sau cô còn cười, đi dạy góp nhặt niềm vui từ những điều nhoi nhỏ và giản đơn như thế!

3. Ly cà phê vơi theo từng câu chuyện cô kể. Ly cà phê là của anh heng, chớ cô lúc nào cũng là ca cao sữa nóng, xà quần mượn cái menu đặc khệt món vậy thôi chớ quay qua quay lại cũng là cái món nước đó, đi cà phê với cô mấy lần rồi, anh hiểu! Anh cũng cười, vì chuyện cô kể, bình thường qua môi của người khác chắc là cũng nhạt thếch bình thường thôi. Mà có làm sao qua lời cô, thấy nó hấp dẫn và tếu tếu quá trời quá đất! Vầy nè, thằng bé lớp chồi, má nó cho nó thanh chewing, ăn xong nó nuốt luôn, má hỏi tại sao, cầm cái vỏ lên, thằng bé nói: ăn chewing là ... nuốt. Má đánh, chiều lại đưa cho thanh chewing khác, cầm cái vỏ lên, thằng bé sửa lại: ăn chewing là... nhả hột ra. Cô kể chuyện hàng ngày cô sống, cô gặp, cô đi qua nhẹ tênh mà sao thấy cuộc đời nó thi vị quá, đơn giản và thi vị. Đôi lúc anh cũng thèm, có đứa con nhỏ, tập cho nó từng bước đi, lụm chụm lum khum mà vui. Có con nhỏ sẽ làm anh quên đi cuộc sống nhiều bon chen vất vả - hoặc anh tạm chấp nhận là - có con nhỏ thì mình vất vả, bon chen cũng vì con nhỏ mìn, hy sinh đời bố củng cố đời con vậy! Cô cười, thấy T. bận đồ này dòm trẻ quá heng. Anh bổ bả, vậy hả, thiệt không? Trời ơi T. già rồi, trẻ trung gì nữa?

4. Cô khuyên anh đừng nhậu nhiều, có hại cho sức khỏe. Chuyện của mình mình lo, mốt về già hối hận làm sao mà kịp! Cô tốt nghiệp trường Thường, mà sao thấy cô nhỏ nhẹ, thiệt tình, chơn chất quá! Bận nào cà phê về, cô cũng sẽ nhắn cái tin, cảm ơn T. đã mời cà phê heng (có mời cà phê đâu, toàn uống ca cao sữa nóng, hổng biết món đó có gì ngon không nữa, chắc là uống vô ngủ được!). Bữa cô làm anh hết hồn, vì lúc ra lấy xe, cô nói cảm ơn T. heng. Anh luống cuống, trời ơi lâu lắm rồi anh mới hết hồn như vậy, nhận lại tiếng cảm ơn mà thấy thương, thấy xúc động, thấy bổi hổi bồi hồi quá! Tình cảm chân thành lúc nào cũng khiến con người ta cảm động hết trơn hà. Chắc cũng bởi vì, một ngày hai mươi bốn tiếng anh dạ cám ơn, không có chi, anh chị vui lòng, xin lỗi... đầu môi chót lưỡi chắc cũng hết phân nửa quỹ thời gian ngày mất tiêu rồi! Nay nghe lại tiếng cảm ơn, mà thấy xa lạ mà thấy gần gũi mà thấy ngu ngơ bân khuân quá xá!

5. Đường cô về có mình ên. Chỗ ngã tư Hoa, cô quẹo, ngoảnh qua còn vói theo T. về cẩn thận heng. Anh cười, trời đất cơi xứ này mới tám giờ người ta đóng cửa theo con gà vô chuồng đi ngủ, thân gái dặm trường cô hông lo đi lo cho tui là sao là sao? Cô cười, ờ, tại cái tính giống mấy bà già, ăn chay trường, xức dầu cù là, không quen dặm phấn tô son đi dạy, không quen tối ngủ rửa sữa rửa mặt bôi kem dưỡng da nên đi đâu cũng gởi lời hỏi thăm, dặn dò con người ta. Lần này anh cười, trời, thời đại nào rồi mà cô vẫn còn giữ nguyên những nét tính tình như thế? Anh khoái quá!

6. Nhưng rồi khoái thì khoái chớ có biết làm gì đâu? Chỉ là lâu lâu rủ cô cà phê (nhưng rồi cô lại ca cao sữa nóng, đời nó định như thế!). Cô ăn chay trường, theo đạo Đài. Nói chuyện với cô thấy đời vẫn còn đẹp lắm! Rồi thôi!

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Rớt ra từ facebook

1. Má nói cái chân thằng nhỏ này là cái chân đi, đi mải miết, đi xuôi đi ngược đi riết quên luôn má. Anh cười ngỏn ngẻn, trời ơi con lớn dữ thần rồi mà má cứ thằng nhỏ này thằng nhỏ nọ ghệ con nó cười ngất luôn má. Má giả vờ dòm anh, hỏi tới! Anh có ghệ rồi đa, hôm nào dắt về cho má coi! Anh chuyển cười bỗ bả, con nói giỡn đó má, còn mà ghệ ghiết gì, ế luôn rồi! Má dứ dứ nắm tay, thằng nhỏ làm sao thì làm, tui không sống đời
ở kiếp với anh mãi được! Vậy chớ chút sau bếp lại bập bùng khói, thứ bếp nhà binh cà xịch cà tang bắt nồi cơm rêu canh cá mà ăn hoài hổng thấy ngán!

2. Anh thả vào bậu cửa niềm vui của má bữa anh về chơi, trệu trạo được mấy hôm rồi anh lại đi. Đời anh gắn với chiếc xe ngựa thồ mà cái đồng hồ cây số nhảy riết hết thèm nhảy nữa. Và dăm ba bận anh mới ghé về thăm má, có mình ên, áo phong sương. Má thì già đi, chỉ có anh - với má là lúc nào cũng nhỏ xíu, bỏ vào tay, lọt thỏm! Anh đi nhiều nơi thiệt, có bữa hứng chí sương sương vài ly đế là xách xe chạy xuống tuốt tiểu vùng Mê kong đặng coi cá linh mùa này nước nổi. Bữa thằng bạn a lô kêu mày đi với tao, lên bản Rắc, coi cô sơn nữ tắm suối hè, anh thổi vù vù qua đường dây điện thoại, tao đang bệnh. Nhưng hồi chuông điện thoại thứ hai, chờ tao chạy qua nhờ em - hai - dây hàng xóm cạo xí gió, rồi ra, nhớ chờ tao! Bữa còn độc hơn, đang ngồi bệt thấy đoàn xe biển số lạ, anh dí theo, tới hồi đụng biên giới bạn mới hay, còn vài vòng bánh xe lăn nữa, là thành ra đi xuất ngoại rồi!

3. Anh cười! Chứ cái cuộc đời này dòm đi dòm lại thấy cái gì cũng khổ. Má tui khổ từ đận sinh tui ra, cha bỏ đi theo một bà bán vé số ở giá có cái mông bự lắm (này là lời má anh nói, anh thuật lại, giọng chưng hửng ... mà đắng ngét!). Giờ ra đường hết thấy lô cốt rồi, nhưng bù lại bữa nào mát trời thế nào cũng được bữa ngâm chân đã đời, nhất là những ngày nước triều lên - lối rằm, mùng một hàng tháng. Và cuộc sống cứ đưa đẩy, sáng ra giở tờ báo thấy ông chính quyền xin nghỉ kỳ họp thứ tư, trời ơi ông đại diện tiếng nói người dân mà ông đi mất thì coi như dân tụi tui tắt tiếng! Ở bên kia biên giới thì súng ống bom bi đạn lạc! Ở cái thời đại nào rồi mà con người ta ăn tối ngày giành nhau miếng đất! Anh phủi tay, đứng lên! Và anh lại đi!

4. Đi cho đã, rồi thì cũng sẽ trở về. Anh có nhà, thì chắc ăn sẽ có má. Hên xui trên đường anh qua, có cô gái, tóc dài thả lưng, cười khoe răng lúng liếng, nói bộ đàn bà không biết đi hay sao, đời nào định đoạt cái số phận cung tên thì được đã đời bắn đi xa, còn cái gương thì chỉ để người ta cầm lên, bỏ xuống hoặc treo đại để trên tường mà thôi.
Anh khoái! Chuyến đi đó biết đâu anh về, ở luôn với má, cho rồi! Má sẽ mừng, thằng nhỏ dắt theo con nhỏ, nhà rôm rốp vui!

5. Thấy chưa, con người ta khi đạt được niềm vui nho nhỏ rồi, là quên mất tiêu những chuyện vĩ đại mà thời còn tay trắng, người ta hay đau đáu! Phận người nấy lo, thôi!