Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Chỉ là ca cao sữa nóng

1. Cô 23 tuổi, tốt nghiệp loại Khá, trường Thương. Cô quay về nhà ngay khi ra trường, cụm nụm phụ nhà buôn bán! Sáu tháng sau cô xin đi dạy, kèm trẻ học tiếng Anh ngay chỗ trung tâm mới mở gần nhà. Cô cười hiền, con gái mờ, cần chi bon chen, với lại má cũng thích con gái của má không cần đi đâu xa, lẩn quẩn quanh chân má, là được. Cô cười trong bóng tối của quán cà phê sân vườn, ánh cười bẽn lẽn vờn mái ngói cong cong của căn nhà cà phê cổ. Nụ cười trong veo, tóc mây lượn lờ trong gió tối, quán cà phê nằm ngay giữa đồng không mông quạnh, nụm nịu chân người bằng cái hương đồng gió nội bữa ruộng vừa xạ mùi bùn còn ngai ngái! Cô cử nhân kinh tế tối nay hình như vui, cười suốt!

2. Cô kể đứa con nít, níu áo cô nói bằng cái giọng ngọng líu ngọng lịu. Cô ơi cô ơi tuần này con đi Phan Thiết. Bé gái học chung ngồi kế bên cũng ngọng líu ngọng liu xà qua, Phan Thiết là chỗ nào vậy bạn? Cô cười, ờ thì Phan Thiết giống Vũng Tàu đó, trong bụng cô thiệt tình cũng nghĩ vậy, mà Phan Thiết ở cái chỗ nào ta, chắc là cũng có biển. Thằng bé lớp mầm nói hông hông, chu mỏ lên, dễ thương ghê nơi, Phan Thiết hổng có giống Vũng Tàu đâu cô, con tôm ở Phan Thiết nó bự hơn con tôm ở Vũng Tàu đó! Mấy hôm sau cô còn cười, đi dạy góp nhặt niềm vui từ những điều nhoi nhỏ và giản đơn như thế!

3. Ly cà phê vơi theo từng câu chuyện cô kể. Ly cà phê là của anh heng, chớ cô lúc nào cũng là ca cao sữa nóng, xà quần mượn cái menu đặc khệt món vậy thôi chớ quay qua quay lại cũng là cái món nước đó, đi cà phê với cô mấy lần rồi, anh hiểu! Anh cũng cười, vì chuyện cô kể, bình thường qua môi của người khác chắc là cũng nhạt thếch bình thường thôi. Mà có làm sao qua lời cô, thấy nó hấp dẫn và tếu tếu quá trời quá đất! Vầy nè, thằng bé lớp chồi, má nó cho nó thanh chewing, ăn xong nó nuốt luôn, má hỏi tại sao, cầm cái vỏ lên, thằng bé nói: ăn chewing là ... nuốt. Má đánh, chiều lại đưa cho thanh chewing khác, cầm cái vỏ lên, thằng bé sửa lại: ăn chewing là... nhả hột ra. Cô kể chuyện hàng ngày cô sống, cô gặp, cô đi qua nhẹ tênh mà sao thấy cuộc đời nó thi vị quá, đơn giản và thi vị. Đôi lúc anh cũng thèm, có đứa con nhỏ, tập cho nó từng bước đi, lụm chụm lum khum mà vui. Có con nhỏ sẽ làm anh quên đi cuộc sống nhiều bon chen vất vả - hoặc anh tạm chấp nhận là - có con nhỏ thì mình vất vả, bon chen cũng vì con nhỏ mìn, hy sinh đời bố củng cố đời con vậy! Cô cười, thấy T. bận đồ này dòm trẻ quá heng. Anh bổ bả, vậy hả, thiệt không? Trời ơi T. già rồi, trẻ trung gì nữa?

4. Cô khuyên anh đừng nhậu nhiều, có hại cho sức khỏe. Chuyện của mình mình lo, mốt về già hối hận làm sao mà kịp! Cô tốt nghiệp trường Thường, mà sao thấy cô nhỏ nhẹ, thiệt tình, chơn chất quá! Bận nào cà phê về, cô cũng sẽ nhắn cái tin, cảm ơn T. đã mời cà phê heng (có mời cà phê đâu, toàn uống ca cao sữa nóng, hổng biết món đó có gì ngon không nữa, chắc là uống vô ngủ được!). Bữa cô làm anh hết hồn, vì lúc ra lấy xe, cô nói cảm ơn T. heng. Anh luống cuống, trời ơi lâu lắm rồi anh mới hết hồn như vậy, nhận lại tiếng cảm ơn mà thấy thương, thấy xúc động, thấy bổi hổi bồi hồi quá! Tình cảm chân thành lúc nào cũng khiến con người ta cảm động hết trơn hà. Chắc cũng bởi vì, một ngày hai mươi bốn tiếng anh dạ cám ơn, không có chi, anh chị vui lòng, xin lỗi... đầu môi chót lưỡi chắc cũng hết phân nửa quỹ thời gian ngày mất tiêu rồi! Nay nghe lại tiếng cảm ơn, mà thấy xa lạ mà thấy gần gũi mà thấy ngu ngơ bân khuân quá xá!

5. Đường cô về có mình ên. Chỗ ngã tư Hoa, cô quẹo, ngoảnh qua còn vói theo T. về cẩn thận heng. Anh cười, trời đất cơi xứ này mới tám giờ người ta đóng cửa theo con gà vô chuồng đi ngủ, thân gái dặm trường cô hông lo đi lo cho tui là sao là sao? Cô cười, ờ, tại cái tính giống mấy bà già, ăn chay trường, xức dầu cù là, không quen dặm phấn tô son đi dạy, không quen tối ngủ rửa sữa rửa mặt bôi kem dưỡng da nên đi đâu cũng gởi lời hỏi thăm, dặn dò con người ta. Lần này anh cười, trời, thời đại nào rồi mà cô vẫn còn giữ nguyên những nét tính tình như thế? Anh khoái quá!

6. Nhưng rồi khoái thì khoái chớ có biết làm gì đâu? Chỉ là lâu lâu rủ cô cà phê (nhưng rồi cô lại ca cao sữa nóng, đời nó định như thế!). Cô ăn chay trường, theo đạo Đài. Nói chuyện với cô thấy đời vẫn còn đẹp lắm! Rồi thôi!

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Rớt ra từ facebook

1. Má nói cái chân thằng nhỏ này là cái chân đi, đi mải miết, đi xuôi đi ngược đi riết quên luôn má. Anh cười ngỏn ngẻn, trời ơi con lớn dữ thần rồi mà má cứ thằng nhỏ này thằng nhỏ nọ ghệ con nó cười ngất luôn má. Má giả vờ dòm anh, hỏi tới! Anh có ghệ rồi đa, hôm nào dắt về cho má coi! Anh chuyển cười bỗ bả, con nói giỡn đó má, còn mà ghệ ghiết gì, ế luôn rồi! Má dứ dứ nắm tay, thằng nhỏ làm sao thì làm, tui không sống đời
ở kiếp với anh mãi được! Vậy chớ chút sau bếp lại bập bùng khói, thứ bếp nhà binh cà xịch cà tang bắt nồi cơm rêu canh cá mà ăn hoài hổng thấy ngán!

2. Anh thả vào bậu cửa niềm vui của má bữa anh về chơi, trệu trạo được mấy hôm rồi anh lại đi. Đời anh gắn với chiếc xe ngựa thồ mà cái đồng hồ cây số nhảy riết hết thèm nhảy nữa. Và dăm ba bận anh mới ghé về thăm má, có mình ên, áo phong sương. Má thì già đi, chỉ có anh - với má là lúc nào cũng nhỏ xíu, bỏ vào tay, lọt thỏm! Anh đi nhiều nơi thiệt, có bữa hứng chí sương sương vài ly đế là xách xe chạy xuống tuốt tiểu vùng Mê kong đặng coi cá linh mùa này nước nổi. Bữa thằng bạn a lô kêu mày đi với tao, lên bản Rắc, coi cô sơn nữ tắm suối hè, anh thổi vù vù qua đường dây điện thoại, tao đang bệnh. Nhưng hồi chuông điện thoại thứ hai, chờ tao chạy qua nhờ em - hai - dây hàng xóm cạo xí gió, rồi ra, nhớ chờ tao! Bữa còn độc hơn, đang ngồi bệt thấy đoàn xe biển số lạ, anh dí theo, tới hồi đụng biên giới bạn mới hay, còn vài vòng bánh xe lăn nữa, là thành ra đi xuất ngoại rồi!

3. Anh cười! Chứ cái cuộc đời này dòm đi dòm lại thấy cái gì cũng khổ. Má tui khổ từ đận sinh tui ra, cha bỏ đi theo một bà bán vé số ở giá có cái mông bự lắm (này là lời má anh nói, anh thuật lại, giọng chưng hửng ... mà đắng ngét!). Giờ ra đường hết thấy lô cốt rồi, nhưng bù lại bữa nào mát trời thế nào cũng được bữa ngâm chân đã đời, nhất là những ngày nước triều lên - lối rằm, mùng một hàng tháng. Và cuộc sống cứ đưa đẩy, sáng ra giở tờ báo thấy ông chính quyền xin nghỉ kỳ họp thứ tư, trời ơi ông đại diện tiếng nói người dân mà ông đi mất thì coi như dân tụi tui tắt tiếng! Ở bên kia biên giới thì súng ống bom bi đạn lạc! Ở cái thời đại nào rồi mà con người ta ăn tối ngày giành nhau miếng đất! Anh phủi tay, đứng lên! Và anh lại đi!

4. Đi cho đã, rồi thì cũng sẽ trở về. Anh có nhà, thì chắc ăn sẽ có má. Hên xui trên đường anh qua, có cô gái, tóc dài thả lưng, cười khoe răng lúng liếng, nói bộ đàn bà không biết đi hay sao, đời nào định đoạt cái số phận cung tên thì được đã đời bắn đi xa, còn cái gương thì chỉ để người ta cầm lên, bỏ xuống hoặc treo đại để trên tường mà thôi.
Anh khoái! Chuyến đi đó biết đâu anh về, ở luôn với má, cho rồi! Má sẽ mừng, thằng nhỏ dắt theo con nhỏ, nhà rôm rốp vui!

5. Thấy chưa, con người ta khi đạt được niềm vui nho nhỏ rồi, là quên mất tiêu những chuyện vĩ đại mà thời còn tay trắng, người ta hay đau đáu! Phận người nấy lo, thôi!

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Tin mới!

Bánh trung thu đã xong
Lồng đèn đã có
Sữa cũng đã về
Nến đã được sắp sạn


Vui!

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Suối Nhím mù xa!

Chủ nhật tuần rồi bạn quày quả mình ên đi đảo Suối Nhím - một hòn đảo rộng gần 340 mẫu đất, nằm tềnh khênh giữa lòng hồ Dầu Tiếng, công trình thủy lợi lớn nhất Việt Nam và cả Đông Nam Á - một niềm tự hào nhoi nhỏ của bạn về quê hương mình!

Chủ nhật trời mưa lâm thâm, thì tháng tám âm mà, bao giờ trời hổng nhõng nhẽo đụng vào là xịt nước. Đã lên kế hoạch đi, thì phải đi thôi! Đi vì sức mình còn dài, vai mình còn rộng và cả bầu trời này bạn muốn thu hết vào tầm mắt. Đi để tận hưởng nhịp đời qua từng bước chân trẻ, đi cho thỏa sức mình và đi cả cho người! Đường không quá xa để mắt bạn mờ đi vì từng cột cây số trôi qua trên đồng hồ km của chiếc xe máy cùi bắp, cũng chẳng quá gần đặng bạn thỏa thuê dòm những quãng ruộng đồng ngập trắng nước, con nít đi bắt cá đồng chạy tềnh hênh phơi cái bụng chang bang. Những chùm sim tím mọc tan nát bờ ruộng một quãng nào đó, những căn nhà ngói thâm nghiêm im lìm dưới hàng giậu phơi cây chùm nụm, buổi sáng cuối tuần trời ui ui, ngược hoàn toàn với lòng người trẻ ta đang phơi phới!

Dừng lại ở quán cóc ven đường đặng làm một tô hủ tiếu! Quán nhỏ mà bán đủ thứ món, như bưng hết cả cái chợ con con vào trong một vạt quán ven đường! Bỏ thêm vào tô một chút tỏi chua, cái thứ ngậy mùi mà nóng nóng làm cho bạn tỉnh hết cả người! Đồng nghiệp hoặc người quen gặp cảnh này chắc cười thúi mũi vì dân ngân hàng mà ngồi ơ hờ quán cóc - thiệt - là - cóc thế này mất! Nhưng vui, và thấy ngon!

Bạn không biết đường đến Suối Nhím đâu! Nhưng đường thì ở trong miệng mình mà ra! Chạy thẳng hoài hoài rồi đụng chân bờ kè của hồ Tiếng! Ngay chỗ ngã ba bạn cho xe chạy thẳng lên luôn! Thu vào tầm mắt là một trời nước! Lóng rày ngày nào cũng mưa, nên nước thôi là lênh láng! Ở đâu cũng là nước, chỗ nào cũng có nước!

Và rồi bắt đò đi lên đảo! Quãng hành trình ngắn bạn ra vẻ đáng thương, cong đuôi tội nghiệp rên rỉ thở than với mấy cô chú đi chung đò, con là sinh viên, đang định ra đảo đặng khảo sát để dịp trung thu này con với đám bạn đi tặng quà cho mấy bé thiếu nhi! Người ta thương, chỉ dẫn tận tình! Con đường ra đảo gập ghềnh xa ngái! Trời chuyển mưa ù ù, cái xuồng nhỏ xíu y chang như tấm lá vắt ngang qua một khoảng trời con! Ngồi trên ghe mà trong bụng mở cờ trời ơi vui quá, trời ơi khoái quá! Tuổi trẻ của ta phải là những khoảng khắc băng xuồng, lội ruộng, lên rừng, xuống biển như thế này!

Mưa đi kèm với bạn suốt chặng đường còn lại kể từ khi lên đến đảo! Cảnh vật thì hoang sơ thôi rồi, dòm qua quẩn lại chỉ có rừng, mênh mang những rẫy mì, độ chừng vài chục nóc lá, và thưa thớt tiếng người!

Dân trong đảo hầu hết đều biết đến nhau! Bước những bước đầu tiên lên đảo mà nghe tiếng lòng trai trẻ mình thổn thức! Trời ơi mình đã đến được với nơi này, với những hoang sơ rừng dại này! Cảnh đẹp và buồn đến nức nở hết cả lòng, y chang như trong một cuốn phim quay chậm nào đó! Cảnh đón bằng cái chòi lá đầu hè, nơi mà dân trong đảo túm bảy tụm ba đặng nghe radio, hoặc coi cải lương từ cái tivi rột rẹt chạy bằng máy phát! Anh trưởng công an ấp - thì chắc cũng tự nhận luôn thôi - cười khoe hàm răng phớ lớ với hàm râu quai nón mà nói chuyện ra thì lành như đất: đi hết nguyên đảo này được 3 cái máy phát đó chú em, thấy chỗ tui ngon lành không?

Chòi lá bưng ra vài nải chuối già, mấy trái cà trứng, vài cọng hành lá còng queo, dăm củ tỏi, mấy hũ đựng đường, muối, bột ngọt, bột niêm! Chái kế bên chất mấy thùng nước ngọt, và cái phin cà phê thì pha không mệt mỏi, phía ngoài cất ra cái chái, cụm nụm là ba bốn cái bàn tre, bắc thêm ba cái võng tòn ten lắc lẻo! Đảo buồn nhưng vui nhất chính là ở nơi cái chái nhỏ này! Chái đón khách đường xa, tiễn bạn đường xa cũng chính ở nơi này! Người quen trong đảo đi ra đất liền trong lúc chờ đò cũng thủng thẳng làm dăm ba câu chuyện nơi chiếc võng tòn ten! Người vào trong đảo đi qua cũng phải tạt ngang chào anh trưởng ấp một hai tiếng, hỏi chú hai đợt mì này trúng đậm không? Hỏi vợ chồng anh chị vô đây bao lâu rồi, cười phở lở vô từ hồi năm mười lăm mười sáu tuổi gì đó, mà giờ nhỏ con gái lớn nhất đã học tới mười hai rồi đa!

Bạn tranh thủ mần quen, hỏi thăm coi đảo mình được bao nhiêu cháu bé? Nếu thứ bảy, chủ nhật tụi nhỏ về thì được đâu chừng hai chục đứa, nhưng mưa gió cỡ này, chắc tụi nhỏ cũng ít về, trắc trở đò đưa quá mà! Hỏi ủa, bộ độ rày trong mình còn khó khăn nhiều như chục năm về trước không anh? Ảnh cười, mấy ông khách già trong quán nói vọng vô cho câu chuyện thêm rôm rả, nghèo chứ, nghèo rớt vàng, rớt kim cương không a!

Dân trong đảo khoảng mười năm trước thì cực, cực vô cùng! Đa phần đều có nhà ngoài đất liền, nhưng cuộc sống khăn khó lần mò dắt nhau ra đảo phát hoang làm rẫy, chủ yếu là trồng mì! Đất rộng thênh thang chia làm bốn ấp, từ ấp một đến ấp bốn tẻ đường rừng mà đi có khi một ngày còn chưa hết một vòng rốt đảo! Ngày trước dân trong đảo còn nhiều, trên đảo có một ngôi trường nhỏ, trường tiểu học, nằm te he bên những bạt ngàn rừng! Có bốn, năm thầy cô từ đất liền ra! Rồi chính quyền có kế hoạch di dời dân tái định cư, thầy cô bỏ đi hết, dân cũng rải rác còn lại vài chục nóc lá, trẻ em không còn chỗ để học, lần lượt rời đảo! Chỉ có cha mẹ chúng vẫn còn bám trụ lại cái thẻo đất mút cà tha này, mần rẫy mì!

Và nếu nói thẳng ra thì, dân đảo giờ không còn quá khổ như mười năm về trước nữa. Mía, mì, mủ, mãng giờ thành lợi thế cạnh tranh của Ninh mình mà! Dân đảo canh tác mì, mì cao sản, sáu tháng, tám tháng! Khi vô vụ thì ở suốt, có khi ba đến bốn tháng mới quày quả theo đò về thăm nhà ở trong đất liền! Nhờ cây mì mà nhiều hộ có của ăn. Và dù đảo buồn tênh hênh nằm ở cái chỗ mút chỉ cà tha cách trở đò giang nhưng họ vẫn kiên trì bám trụ thẻo đất này! Con nít được gởi ra ngoài đi học, thứ bảy, chủ nhật trở về nhà! Âu họ cũng gọi đây là nhà, cặm sào, dù tạm bợ, nhưng vẫn gọi là nhà!

Bạn nhớ mãi cái nụ cười nhẹ tênh của một chị khi bạn ghé tạt qua nhà đụt cơn mưa ẩm ương khi lành khi trở. Chị vô đảo đâu bận hai chục năm về trước, lấy chồng trong đảo sinh con cũng ở trong đảo luôn! Cái chòi lợp lá trống trước hở sau, có cái giàn bắt giống kiểu lafone treo tòn ten một quày chuối chim nhỏ tí, xanh lét! Bạn ghé khi chị đang ngồi lột bao măng tầm vông, cái dáng ngồi còng queo giữa đảo vắng và nụ cười gọn lỏn khi bạn hỏi ủa rồi sống như vầy có buồn không chị? Buồn gì em ơi, tưởng em nhà báo vô đây chơi, ở đây nhà báo ghé hoài, cũng vui! Không muốn rời đảo vì sống lâu nó quen rồi, nó quen với cái buồn luôn rồi! Và làm rẫy mì thì cũng có ăn. Nhưng con chị thì sao? Chị con ba đứa, gởi nó ra ngoải hết ráo rồi! Con mình thì chắc ăn là không bám đảo rồi!

Đảo thì vắng và người thì ít! Bạn đi tiền trạm về mà bổi hổi bồi hồi! Trung thu này chắc bạn sẽ không đến với đảo, bởi nơi đó... có cảm giác dân cũng không đến nỗi thiếu thốn như bạn nghĩ! Và chắc ăn là còn nhiều chỗ cần mình lắm trên mảnh đất quê nhà này! Bắt đầu từ những điều đơn giản và nhỏ nhặt nhất, bạn hẹn Suối Nhím vào một ngày không xa sẽ trở lại, ăn chơi tơi bời tẹt ga cho thỏa thời trai trẻ! Trung thu này bạn đi mái ấm tình thương!

Đảo Suối Nhím ... một ngày mưa!

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Trung thu mail!

Mọi người ơi,

Hôm nay đã là giữa tháng bảy rồi, sắp tới là rằm tháng tám, tết trung thu, tết thiếu nhi!

Mấy năm trước ở Sài Gòn, mình rất hay tham gia vào các đội công tác xã hội đi quyên góp quà, lồng đèn để tặng cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Hai năm gần đây thì mình trở về quê rồi nên không còn được chia sẻ nhiều với các hoạt động thiện nguyện đầy ý nghĩa đó nữa. Cuộc sống cần lắm những tấm lòng, thì chỉ cần mở bàn tay ra, chia sẻ với mọi người sẽ thấy cuộc sống này có nhiều điều đáng quý và đáng sống lắm!

Có lần mình đi đảo Nhím - ở giữa hồ Dầu Tiếng, Dương Minh Châu - một trong những xã nghèo và heo hút dữ dằn nhất của Tây Ninh mình! Ở đó không có điện, trẻ em cũng không nhiều nhưng có quá trời thiếu thốn và khó khăn. Mình muốn làm một cái gì đó, nhỏ nhỏ thôi, nhưng chắc ăn là sẽ mang đến rất nhiều niềm vui cho các em trong dịp tết trung thu này! Mình đang nghĩ đến một buổi đi - để - chia -se giữa những người bạn. Nhưng một mình mình thì làm không được.

Với ý nghĩ ấy, mình viết mail này, gửi đến một số bạn bè, anh chị em và cả cô Hương nữa, những người quen ít ỏi nhưng có điểm chung đều là dân Tây Ninh mình, đều nhiệt tình, vui vẻ và... dễ đặt vấn đề để đại khái là... kêu gọi mọi người cùng tham gia với mình trong một dịp đặc biệt như thế này.

Nếu trung thu năm nay, mọi người không có việc gì làm hoặc... nếu mọi người có nhã ý muốn chia sẻ một vài thứ gì đó cho các em nhỏ ở đảo Nhím, thì mọi người hãy hú lên với Tồn nhé.

Trước tiên thì phải quyên góp xí mới được. Ngày xưa sinh viên, tụi mình không quen biết nhiều và cũng không có nhiều tiền, nên toàn dành dụm mua giấy má và tre nứa các loại về để làm lồng đèn tặng các em. Nếu anh chị nào có nhã ý muốn tặng lồng đèn thì hú nhé. Mình cần lồng đèn, sữa (khoảng 100 hộp - loại 350ml / lon), 100 cục xà phòng, 100 cái bàn chải đánh răng, quần áo đi học...

Do ngày xưa xuất phát từ sự nhiệt huyết của thời sinh viên, mình đi mần từ thiện mà thấy thương cả mình và cả các em thiếu nhi lắm, vì lá rách đùm lá nát thì cuối cùng dòm lại chỉ thấy toàn nát với rách thêm thôi! Nhưng tấm lòng thì quý, vậy nên anh chị em nào có nhã ý muốn có một mùa trung thu thật khác thì reply lại cho mình nhé.

Mình đang lên kế hoạch để liên hệ đi đảo Nhím vào một ngày gần đây. Hy vọng sẽ nhận được thật nhiều những cánh tay chìa ra của mọi người! Và dĩ nhiên là, xin lỗi nếu mail này làm phiền mọi người. Trân trọng cảm ơn.

Tồn Phan thăng đây ạ!

P/s: Thiệt ra đây là cái mail bạn soạn ra và gửi lòng vòng trong danh sách bạn bè trên facebook. Mà faceboook bạn có ít bạn bè quá nên thành ra bạn bưng qua đây trưng lên luôn. Nếu ai có hảo tâm, hú bạn ngay nhé! 

+ Thêm thông tin:
- Kể từ hôm bạn rải lời kêu gọi trên ít ỏi những bạn bè của bạn ở nhà facebook, bạn nhận được khá nhiều những lời ủng hộ! Vui và mừng dữ dằn lắm vì khi mà người ta tin tưởng và đồng hành trong một hành trình gọi là sẻ chia như thế! Tấm lòng của mọi người, quý lắm, thương lắm! Có bạn vừa nghe mình rủ rê xong, ngay tắp lự tặng xung phong gửi tặng 100 cái bàn chải đánh răng. Bạn bảo khi nào đi nhớ hú bạn đi với! Bạn khác thì gởi tiền mặt, và còn bảo sẽ truyền thông tin đi cho bạn của bạn nữa! Chỉ cần như thế thôi cũng đã mừng rồi!

- Hiện công cuộc quyên góp đã hoàn thành ở các hạng mục: bàn chải đánh răng, xà phòng và 50 hộp sữa. Hiện vẫn còn 50 hộp sữa nữa, rồi bánh kẹo để các em liên hoan, và nếu có lồng đèn thì càng tốt! (Có bạn bảo với mình thôi đừng lấy lồng đèn, vì hổng có ích lợi gì! Mình thì không nghĩ vậy, hơ hơ)

- Theo dự định thì tuần tới mình sẽ đi tiền trạm đảo Nhím! Liên hệ này nọ!

- Có nhiêu đó thông tin, mình quánh dây thép cho mọi người!