Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Đợi tới tết nửa năm!


Hôm nay đã là ngày 23 tháng tư rồi, tháng tư nhuận, không thì đã cuối tháng năm, loay quay là tới tết, lại hết một năm, thời gian gì mà nhanh quá! Mà như vậy là sắp tới tết nửa năm rồi, mùng năm tháng năm, tết Đoan ngọ!

Bốn năm đi học dưới Sài in như làm cho con người ta gấp rãi, bốn năm trước, năm đầu tiên còn háo háo hức hức rủ bạn đi chơi ngày mùng năm! Năm thứ hai nằm nhà, gọi điện về cho má bảo tết nửa năm con hổng có về, năm thứ ba được bác chủ nhà đem cơm rượu nấu bằng gạo lức qua cho ăn, năm thứ tư đăng đăng đê đê khóa luận tốt nghiệp nên quay qua quay lại hóa ra cái mùng năm tháng năm nó trôi đi đâu mất tiêu! Thành thử ra đã lâu lắm rồi mới lại có cảm giác trông chờ tới ngày tết nửa năm như những ngày còn nhỏ nít đã xa quá chừng xa!

Ngày nhỏ, mong chờ tới mùng năm tháng năm lắm! Bởi con nít mà, chỉ cần nghe chữ tết, là thấy khoái! Tết giữa năm rơi vào tháng hè, không phải đi học, được cha má chở về nhà nội, ngoại, được ăn mấy món ngon hơn ngày bình thường, sáng theo má ra chợ thấy chợ quê đông ơi là đông, vui ơi là vui, là đã thấy nôn nao dữ lắm rồi!

Thông thường thì quãng này miền Nam ngày nào cũng sáng nắng chiều mưa, khổ lắm, sáng mới bưng đồ ra phơi một giàn đầy nhóc quần áo, trưa hanh hao một xí là chiều trời đổ mưa ầm ào, khí hậu đặc biệt làm thành ra những con người đặc biệt, và cả các thể loại cây trái miệt vườn cũng đặc biệt luôn! Thôi thì tết giữa năm cây trái nhiều vô kể, chôm chôm, nhãn chỉ cần ra chợ đã thấy rực đỏ, rực vàng (cơ mà bây giờ nhà vườn nghỉ chơi trái nhãn rồi, không còn bán nhãn dày đặc như những ngày xưa nữa!). Sầu riêng cả năm chỉ có mùa này mới có trái (bây chừ thì mùa nào cũng có, khi nào cũng có!). Măng cụt, bòn bon (những trái này coi bộ cũng hiếm, dân quê nghèo ít khi được ăn lắm!). Và quả vải – miền Nam không có quả này, nhưng hồi nhỏ có coi tuồng cải lương Dương Quý Phi – nghệ sỹ Phượng Mai đóng đào chính, Vũ Linh đóng kép chính và Kim Tử Long vai An Lộc Sơn, có cảnh An Lộc Sơn bưng trái lệ chi cho Dương Quý Phi thưởng thức, thấy ngộ quá ngon quá a! Vậy mới nói, tết giữa năm con nít khoái lắm, vì đây là mùa của các thể loại cây trái mà!

Đạo Cao Đài ngày mùng năm tháng năm là ngày lễ lớn – tôi nhớ không nhầm là ngày kỷ niệm Thần Thánh Tiên Phật và ngày kỷ niệm Đức Phạm Hộ Pháp. Nhà tôi đạo Cao Đài, mỗi năm đến ngày này thể nào cũng đi chợ mua trái cây, bông hoa về cúng, xôn xao từ trước đó ba bốn ngày. Mình thì thế nào cũng được nhưng đồ cúng ông bà phải tươm tất, phải đơm cái chò trái cây cho rôm rả tí, phải chưng bông cho tươi cho đẹp! Nhiều khi thấy cha mẹ già ở nhà thấy tội, ăn chay trường tiền có bao nhiêu là ngày chay ra chợ mua bông hoa về cúng, về dĩa trái cây trên bàn thờ nhà tôi bao giờ cũng có nải chuối, ngày rằm mồng một có thêm vài loại trái cây khác bổ sung thêm!
Chả hiểu sao khoảng hơn chục năm về trước, tết Đoan ngọ năm nào cả xóm tôi cũng đều xào hủ tiếu! Món này coi như thành truyền thống luôn đấy! Mấy bà bán giá, hẹ, hủ tiếu ngày này là coi như đắt khách nhất chợ! Ai lu bu công chuyện nắng lên đầu ngọn sào mới quầy quả chạy ra chợ mua miếng hủ tiếu vài cọng giá về sào mâm cơm cúng ông bà là coi chừng hết! Món này đơn giản mà dễ làm, ăn ngán thấy mồ luôn nhưng thiệt tình không hiểu vì sao cả nhà năm nào cũng bị má bắt ăn!

Rồi khi con cái lớn lên, như tôi đi Sài học đại học, tết nửa năm không về, in như cha má ở nhà cũng chỉ làm dăm ba món gọi là cúng cơm ông bà! Ngày tết nửa năm đáng lẽ ra là ngày gia đình tụ họp, ăn miếng bánh, uống miếng thành vui mà thành ra lại trôi qua tan tác! Đau nhất là có bận tôi hỏi bạn ở Sài có biết ngày tết nửa năm không, bạn quay qua cười toe toét, ủa ủa có ngày đó nữa hả!

Năm nay đi làm rồi, đi làm gần nhà nên chắc ăn phải về ăn bữa cơm với má! Chắc má không còn làm món hủ tiếu xào nữa, má sẽ mần gà, mần vịt, má không ăn đâu nhưng dòm tụi con má quây quần mà má sẽ biết là món má mần ra ngon lắm! Thì ngon hay không cũng do lòng người mà!

Cùng đợi ngày vậy!

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Cho những ngày hè trôi qua

Mỗi bận hè đến, thể nào đài truyền hình, không HTV thì VTV, không VTV thì SCTV... sẽ chiếu lại Tây du ký, mỗi tập phim đi qua, là một trời nhớ, một trời thương về một thời đã qua xa ngái.

Cái thời đó là khi mà cả xóm chục nóc nhà cộng lại mà chắc được chừng vài ba nóc có được cái truyền hình (dân xóm tôi vẫn quen gọi là cái truyền hình - chứ ít ai gọi là cái ti vi , đó, ai nói dân mình vọng ngoại nào!). Con nít thì không hiểu sao nhiều quá trời, nhà nào cũng đông anh em, sinh năm sinh ba mà nhiều khi trọ trẹ toàn cách nhau năm hai, năm nhất! Vậy nên hè tới không vướng bận chuyện học thêm, học bớt, ngày tha hồ chạy tơi bời trên những ruộng đồng vừa mới phóng, chơi năm mười, chơi ống thụt, chơi u táng, chơi tạt lon... Chiều quờn đất là rủ nhau đi coi phim Tây du ký, chỉ cần nghe nhạc điệu chiếu phim tèn tén ten trên HTV7 là thôi rồi ù té chạy! Thằng anh cõng thằng em băng hàng rào chạy ù một phát ngồi xuống, dán mắt lên màn hình mà không hay cái cẳng bị kẽm gai cào rách một mảng! Thằng bạn ôm tô cơm chưa kịp nuốt chạy phới lới quên luôn cả cái đói. Và thể nào cũng sẽ có đứa con nhà giàu, nhà có truyền hình làm cái mặt thấy ghét coi bộ muốn ôm cả cái truyền hình không cho ai coi! Nhưng con nít quê cũng sẽ quây quần tìm cho được một chỗ đặng mà thả cửa ngồi theo dõi theo hành trình tây du của thầy trò Đường tăng! Phim gì mà hay dễ sợ!

Hồi đó tôi mắc cười dữ dằn lắm! Không dám coi phim ma, không dám coi phim yêu quái, yêu tinh, nhưng lại ghiền Tây du ký! Thì coi, khoái nhất là 4 tập đầu, đại khái toàn tiên nhân đạo cốt, toàn những cảnh Ngộ không đại náo thiên cung vui ơi là vui, coi hoài mà hổng thấy chán! Qua tới mấy tập có Bạch cốt tinh, bảy yêu nhền nhện là thôi rồi, mỗi bận yêu tinh xuất hiện là nhắm chặt mắt lại, không thôi vùi vào đùi chị gái - tại con nít mà, ngồi lâu mỏi, vậy là nằm dài trên đùi chị, hoặc, lăn luôn ra đất, coi cho nó thoải mái! Thời con nít ngây thơ quá, mà bây giờ coi phim kinh dị nhiều khi phì cười, nhất là mấy thể loại Bóng ma học đường vậy!

Tây du ký thì rõ là con nít nào mà không mê! Cái thời mà ra đường mua bịch cốm bắp, bên trong người bán cũng kèm theo mấy tấm hình Ngộ Không, Trư Bát giới, Đường Tam Tạng này nọ đặng cho con nít dòm khoái mà mua, bắp thì để ăn còn hình thì để dành sưu tập, không thôi đem ra so đứa nào có nhiều... Tề thiên hơn! Và mặt nạ, có đủ bộ bốn thầy trò, rồi cả Phật tổ Như lai  nữa! Nhớ bận học lớp sáu, học môn Văn, cô cho thuyết trình - đóng kịch! Nhóm tôi diễn lại vở kịch gì mà có ông bá hộ đem con ngựa thồ ra chợ, chất cả đống đồ lên rồi bắt con ngựa khiêng lặt lè, đến lúc con ngựa gần kiệt sức thì ông bá hộ vắt lên thêm một cái áo nữa, con ngựa sụm bà chè, ông bá hộ chê ỏng chê eo con ngựa gì mà dở quá xá! Vở đó hình như nhóm tôi có mua một cái mặt nạ Phật về đóng kịch, vui quá chừng! Nói để biết, ăn theo Tề thiên ngày xưa, cũng có nhiều niềm vui nhỏ nhoi, chỉ riêng thuộc về Tôn Ngộ không mà thôi!

Rồi dòm qua dòm lại, thấy bây giờ không biết con nít thời nay giải trí bằng những thứ gì! Mình ngày xưa thiếu thốn trăm bề mà thành ra dư dả quá nhiều thứ, mà thành ra toàn là những đặc sản không thể nào quên! Giải trí bằng những trò chơi dân dã mà vui nổ trời nổ đất, bằng những câu hát đồng dao mà lớn lên nghĩ lại thấy hay quá lá hay - mà giờ lại quên mất tiêu, tiếc đứt ruột, bằng những buổi đi coi phim ké bận về tối thui sợ ma, sợ bụi tre kêu kẽo kà kẽo kẹt ù té chạy, bằng những củ mì lùi tro đọt rau lang chấm mắm xả ăn mà ngậm ngùi quẹt nước mũi chảy lẹt quẹt! Con nít bây giờ đủ đầy mà sao thấy nó đơn độc trong cái thiếu thốn mà vui của mình ngày xưa quá!

Và mỗi bận phim tây du ký chiếu lại trên truyền hình là thể nào cũng sẽ có một đám người lớn tôi ngồi lại chung quanh thầm nhớ, thầm tiếc về những ngày xưa! Ngoài kia đám con nít đang bằn chéo bán tuổi thơ mình cho những buổi học thêm hoặc trong cuốn truyện tranh hình nhiều chữ ít hay lên mạng chat ola!

Những ngày hè trôi qua!

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Bị bệnh!

Bạn bị nổi trái rạ rồi, nghỉ bệnh nằm nhà, nằm một đống! Xức mấy cái thứ thuốc tím, leng teng beng dòm y chang như con chó đốm vậy! Khổ nhất là ngày xưa, dòm mấy em nhỏ bị thủy đậu xức thuốc, dòm cứ thấy mắc ói thế nào, mà dòm bạn bây giờ, chắc cũng thấy ghớm như vậy! Đau nhất là không được ra gió, không được tắm nước lạnh, không bật máy quạt! Trời tháng này điên loạn luôn vì nóng mà bạn phải chịu đựng tất cả những chỉ định kể trên thì cũng hiểu là bạn đã bốc mùi đến cỡ nào rồi! Nhớ nhiều lần trước, mỗi bận đến tháng này... cao điểm của tháng bị thủy đậu, là bạn lại sợ! Nói chung bạn cũng có hỏi mẹ bạn rồi, là bạn bị chưa? Mẹ bảo bạn bị rồi đó, nhưng trong tâm trí, bạn thấy cái quãng ký ức mà mình bị bệnh sao nó mờ nhạt đến như gió thoảng! Hồi năm trước, quãng này là quãng bạn đang thi nước rút cho hoàn tất bốn năm đại học, bạn chỉ sợ mình mà ngã xuống vì cái bệnh thủy đậu này chắc có nước chết thôi! Rồi cái bận thi đại học cũng vậy, chỉ sợ mình bị dính! Bây giờ có công ăn chuyện mần rồi, bệnh thì xin nghỉ! CHỉ có điều, dạo này hồ sơ dí dữ quá, mới tuần trước còn ngồi không hóng gió, đến khi mang về 3 cái hồ sơ thì dính chưởng. Đau nhất là cái hồ sơ 2 tỷ, giờ bạn bệnh rồi, khách hàng chắc cũng đi luôn! Ai đâu mà chờ bạn hết bệnh rồi mới đi ra!

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Người xưa biết đâu mà tìm...

Những bận đi karaoke với bạn bè, thường lần nào bạn cũng sẽ bật lên những bài tình quê hương - thì bởi, bạn cũng chỉ hát được những thể loại nhạc mà bạn bè ai cũng cười, bảo là sến, là cổ lổ sỉ ấy. Và trong danh sách những bài tình quê hương vừa sến vừa cổ lổ sỉ, thể nào cũng sẽ có Hương tóc mạ non và Hoài cổ và Nỗi buồn hoa phượng - những bài đã thành quá quen thuộc và nổi danh rồi! Bạn biết nhạc sĩ Thanh Sơn - tác giả của ba bài tình nổi tiếng ấy, cũng từ những bận đi karaoke như thế!

Cha bạn cũng rành sáu câu những bài tình đó. Bạn lớn lên bên câu vọng cổ cha sàng sê những tối đắp mền tắt đèn đi ngủ sớm, những bữa trời mưa sáng bảnh mắt ra nước trnagứ cả đồng, nhứng bữa nhậu cà kê qua lại ly rượu! Từ vọng cổ cha sẽ chuyển qua chơi tân nhạc, thể nào cũng sẽ có những câu "Mỗi năm đến hè...!" Tiếng ngân cha vang mà nghe ngọt quá xá, con nít bạn mà tâm hồn ngắc ngơ "người xưa biết đâu mà tìm" - mà nghe xót hết cả ruột! Không biết ông nhạc sỹ nào mà viết nhạc nghe hay quá, nghe nó mướt quá trời quá đất!

Người nhạc sĩ đó đã ra đi mất tiêu vào một buổi bạn đi nhậu về, mắt nhắm mắt mở tom tem giở tờ nhật trình ra, và bất ngờ và lặng yên và đau xót trước tin nhạc sỹ Thanh Sơn mất!

Vì bởi nói nào ngay, bạn cũng thường đọc tin văn nghệ! Từ blog của một anh nhà báo mảng showbiz, mới hơn một năm trước thôi, bạn thấy người nhạc sỹ ấy còn tham dự buổi ra mắt album nhạc của anh ca sĩ chuyên trị nhạc quê hương bên hải ngoại! Rồi trước đó vài năm, hồi bận bạn còn dang dang dở dở ở trường phổ thông, thằng bạn cho mượn đĩa Thúy Nga Paris, băng chủ đề về nhạc sỹ Thanh Sơn, có liên khúc Nỗi buồn hoa phượng với Lưu bút ngày xanh chuyên chở bởi giọng thơ Hoàng Oanh, ca sỹ Hương Lan và Như Quỳnh! Cái đĩa đó mỗi bận bạn mở lên coi lại thì cũng chỉ tua đến cái liên khúc nói trên mà thôi!

Nhạc sỹ Thanh Sơn trong tiềm thức của bạn là một miền Nam thu nhỏ với tất tần tật những địa danh, quê quán, phương ngữ và cả tính tình, hồn cách của một dân Nam Bộ rặt! Nhạc của ông gần gũi và dễ ca lắm, thương và yêu dữ lắm! Chắc cũng bởi "nghe em hát câu dân ca, sao mượt mà lòng anh thương quá......." mà!

Rồi thì người nhạc sỹ đó cũng đá hết một đời thơ nhạc. Bạn nghĩ nghĩ rồi thấy sao mà nhức nhối quá! Những bài tình đẳng cấp ấy, rồi từ đây biết dang dở cho ai!

Bạn buồn vì "Người xưa biết đâu mà tìm!"

.................

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Hội sách 7

Đã lên kế hoạch từ trước, chiều thứ tư ráng mần cho xong đám hồ sơ tín dụng khách hàng đang mòn mỏi, đặng quảy quả ngược từ Ninh ra Sài, đi Hội sách!

Chiều thứ tư, cúp điện, nghỉ sớm! Kiếm gì đó bỏ bụng - ăn chay (rằm cơ!) - và thế là một mình một ngựa, không báo với ai hết - tôi đi Sài Gòn!

Hội sách đã bước sang lần hội thứ bảy rồi, hai lần Hội trước, coi như lần nào tôi cũng lê la ít nhất là 6 / 7 bữa, có ngày vô hai lần, sáng - trưa và đôi khi mần luôn buổi tối! Hai năm trước, vẫn còn là một cậu sinh viên ham sách nhưng chưa có tiền nhiều để mua sách, hai năm sau - vẫn vẹn nguyên một đam mê vô bờ đối với sách (thì cũng dễ hiểu thôi mà, ngược đường từ Ninh ra phố khi trời buông tối, và đi về chỉ trong ba tiếng đồng hồ - thời gian đi thăm thú Hội sách còn chưa bằng quãng thời gian di chuyển nữa!)

Năm nay Hội sách thiếu cô Lý Lan - có ghé qua thăm bờ lau nhà cô - thấy cô cũng có tiếc tiếc nuối nuối lắm. Hai lần trước, một lần là khi cô ra quyển Tiểu thuyết đàn bà - bên nhà xuất bản (hình như là Nhã Nam?) có mời cô về giao lưu, vào buổi tối - đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ở ngoài đời, và trong cái không gian tôi tối của nhà hội nghị, đụng côm cốp những tâm hồn khác - già có, lớn có, nho nhỏ có - y chang một niềm yêu với văn của cô. Hai năm sau, cũng gặp lại cô Lan, mà đến hai lần lận. Lần đầu tiên là ở buổi giao lưu với nhà văn Bích Ngân khi nhà văn ra tập sách mới, lần đó thấy cô bưng theo nguyên một giỏ bông bự đến mừng bạn. Và lần thứ hai là ngay ở buổi giao lưu của riêng cô cho tập sách "Ở ngưỡng cửa cuộc đời". Và trong tủ sách của mình giờ vẫn còn quyển sách này với chữ ký tác giả thật trang trọng "thân tặng anh Tồn" (nhiều khi giở ra mà mắc cười ghê ghớm!)

Năm giờ chiều bắt đầu đi, khoảng bảy giờ kém thì tới công viên Tám. Trời mưa từ chiều, ướt lướt thướt! Xà quần đi kiếm chỗ đặng gửi gắm cái xe yêu quý, rồi bắt đầu rong rong ruổi ruổi đi về với sách. Cũng thừa biết là sách ở Hội sách hai năm một lần này nhiều khi còn mắc hơn cả sách bày ở những cửa hiệu giảm giá bên đường Liệu, nhưng cũng vì hai năm mới có một lần nên lòng người nó phây phây, háo háo hức hức và tâm lý chung chi nó cũng ... dễ thở hơn!

Chắc có lẽ do tôi đi hội sách vào giữa tuần, phải đợi thêm ngày hai nữa, là các gian hàng thể nào cũng sẽ bày ra nhiều sách, sách cũ đại hạ giá - sách mới thì hạ giá nhiều hơn! Kinh nghiệm mà, đi hội sách sớm quá, chắc ăn sẽ bị mua lầm, mua hớ! Nhưng biết sao được, từ đây tới cuối tuần, lần ra được tí thời gian quỡn là chết liền a!

Không gọi cho đứa bạn nào cả, tôi không thích chia sẻ cái niềm vui khi đứng đọc trước một vài trang sách, nhẩn nhơ qua từng chữ văn mà phải chờ chờ đợi đợi và bị xen vào bởi những chuyện bạn, chuyện bè! Bạn bè thì để dịp khác, giờ thì xếp qua, chỉ dành riêng cho sách!

Mua được hơn chục quyển, cảm giác rất đã, chỉ muốn phóng về ngay nhà đặng giở ra mà đọc thâu đêm suốt sáng, hoặc giả không làm gì hết, ăn - đọc - nằm - đọc - ngủ xong - dậy đọc tiếp! Vậy đó, nhưng mà đâu có được, tính đến giờ cũng đã năm ngày rồi mà chỉ mới gặm xong quyển Anne tóc đỏ dưới Chái nhà xành (một tình yêu vô bờ bến khi hơn mười năm trước bạn nhỏ có được coi phim chuyển thể từ sách này rồi - Cô bé tóc đỏ - rất thích!)

Hội sách lần thứ bảy, người vẫn đông, sách vẫn nhiều! Và vẫn một tình yêu như một thuở nào!